Chương 1472: Sa Mạc
Đây là thái độ của phương Tây, vô luận thế nào, tranh thủ được Phương Chính tới là tốt nhất.
Nhưng điều khiến liên minh phải buồn bực, chính là Phương Chính tuy công bố sẽ đi, nhưng dù lật từng tấc đất, vẫn không tìm được hướng đi của tên tặc ngốc này, trong nhất thời, bọn họ thậm chí hoài nghi, tên tặc ngốc này đùa nghịch tất cả mọi người, hắn căn bản không có tới!
Lại hoặc là, có lẽ, tài khoản của Phương Chính bị hack?
Không chỉ phía chính phủ đau đầu, bộ phận kẻ ác cũng phải run sợ.
Từ vụ động đất đó, danh tiếng của Phương Chính cơ bản đã truyền khắp thế giới, khiến đám người có tâm bất chính phải đứng ngồi không yên.
Bọn hắn đều hiểu, Phương Chính là có thật, hơn nữa tên tặc ngốc này còn rất mạnh, cả ngày làm mấy việc trừ gian diệt ác, bảo hộ địa cầu các kiểu...
Quan trọng là, bọn họ vừa hay thuộc phạm vi mục tiêu của Phương Chính....
Cho nên, bọn họ đều không bình tĩnh nổi.
Không ít người đã chạy tị nạn, có chút người lại dứt khoát dừng mọt hoạt động, ẩn đi...
Đương nhiên, đây chỉ là một số người khá đặc biệt mẫn cảm mà thôi, đại đa số còn giữ thái độ nhìn đã, muốn xem tên tặc ngốc này tới làm gì.
Cứ như vậy, một trạng thái ngắn gọn, khiến chính phủ phương Tây phải kéo căng thần kinh, có thể thấy được sức uy hiếp của Phương Chính đối với thế giới này.
Nhưng, Phương Chính đang ở đâu?
Trên Nhất Chỉ sơn, Nhất Chỉ miếu.
- Tịnh Khoan, con ăn nhiều lắm rồi đó, sắp thành quả cầu rồi!
Phương Chính vô cùng nghiêm túc nhìn con sóc đang ngồi trong thau cơm.
Con sóc tội nghiệp nhìn lại:
- Sư phụ, đã lâu con không được ăn Linh mễ, người để cho con ăn đi...
Nói xong, hai mắt con sóc sáng lên như biển sao, tội nghiệp nhìn Phương Chính.
Phương Chính không còn gì để nói, nửa ngày liền vô lực:
- Ăn sạch đi, sau đó nhớ rửa bát!
Con sóc nghe xong liền nhảy dựng lên:
- Sư phụ, yên tâm, một hạt cơm cũng không sót!
Sau đó, tiểu gia hỏa tiếp tục chổng mông ăn...
Không sai, Phương Chính khiến cả thế giới phải run rẩy, giờ đang thảnh thơi chơi đùa với đám đệ tử.
Có điều hắn cũng không bình tĩnh, mấy ngày nay hắn đều mơ thấy các mộng, mỗi ngày đều thấy nữ quỷ bắt chuyện, tâm tình cũng không dễ chịu...
- Sư phụ, với kiến thức mấy vạn vạn năm của con, chuyện này của người không đơn giản.
Hàm Ngư như ông cụ non, nói với Phương Chính.
- Ồ? Sao lại không đơn giản?
Phương Chính hỏi.
Hàm Ngư cảm thán:
- Sư phụ, theo con thấy, hàng đêm mơ thấy nữ quỷ, vậy chỉ có một khả năng!
Phương Chính hỏi:
- Khả năng gì?
Cá mặn chậm rãi đứng dậy, vẻ mặt cao thâm mạt trắc nhìn lên trời, càng đi càng xa, cuối cùng quát to một tiếng:
- Đương nhiên là tư xuân! Ha ha...
Trong lúc nói chuyện, Cá mặn đã nhanh chân chạy đi...
Có điều, một khắc sau đã thấy một hòa thượng cưỡi sói trắng đuổi theo.
Nửa giờ sau, trong Nhất Chỉ miếu, một con Cá mặn bị đánh bay tới bay lui, đồng thời không ngừng có tiếng hô hoán vui vẻ:
- Xem Cá mặn xoay vòng của ta đây!
- A! Đây là vách núi a!
Sưu... đùng...
...
- Ách hình như hơi quá tay...
Phương Chính lấy tay che mắng, cảm thán nói. Còn sinh tử của Cá mặn? Hắn vốn không lo, da con cá này dày, căn bản không chết nổi...
Nhất Chỉ sơn thanh tĩnh, bên ngoài lại gần như sôi trào, cơ hồ cả thế giới đều tập trung vào trung tâm phương Tây, rất nhiều người muốn xem xem vị phật sống này, chạy tới đây làm gì?
Chính phủ tự biết lần này Phương Chính tới không phải chơi không, lực lượng an ninh lập tức tăng gấp ba...
Tóm lại, trên dưới một mảnh loạn tưng bừng...
Một ngày này, Hồng Hài nhi trở về, sau khi uống liền ba chén nước, báo cáo gì đó với Phương Chính, Phương Chính híp mắt, cười vui vẻ.
...
Trụ sở bí mật nào đó ở sa mạc, cả căn cứ đều vô cùng bận rộn, từng đội xe qua lại đem người trong thành trấn dời đi.
Theo mọi người rời đi, thành trấn liền trở lại với vẻ yên tĩnh, gió thổi qua, thành trấn như lâm vào ngủ say.
Điều quỷ dị là, trong thành trấn này có rất nhiều camera, trên đường cũng có rất nhiều người giả, những người này ngồi, đi lại, ăn cơm... giống người thật như đúc...
Trong thành trấn có đủ hệ thống điện nước...
Nơi này chỉ cần đưa người tới, hoàn toàn có thể trở thành một thành thị hiện đại nhỏ.
Phương xa, trên gò núi nhỏ, một đám người nhanh chóng qua lại, có nhân viên nghiên cứu, có quân đội bảo vệ, từ càng xa đã có barie vây lấy, không cho phép bất luận người nào tới gần, đồng thời có bảo vệ tuần tra 24/24, phòng ngừa hết thảy người tiến vào.
Trên đỉnh núi, trung tâm chỉ huy tạm thời.
- Tướng quân, hết thảy đã chuẩn bị xong.
Một người tới báo cáo.
- Báo cáo đi, chờ lệnh!
Tướng quân nói.
Đối phương nhận lệnh đi xuống...
- Tướng quân, đây là thử nghiệm siêu boom hạt nhân từ trước tới giờ, một khi thành công, chắc chắn ngài sẽ ghi danh sử sách.
Một cô gái cười nói.
Tướng quân cũng khẽ mỉm cười:
- Đúng vậy, hi vọng lần này thuận lợi, đám nhân viên an ninh kia còn chưa xéo đi à?
Cô gái lắc đầu:
- Bọn họ không chịu đi.