Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1470

Chương 1470: Có Quỷ

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1470: Có Quỷ

Cơ hồ tất cả truyền thông đều dùng một câu: Phương Chính trụ trì có thể còn chưa đi, còn tại nhân gian.

Thậm chí có người vạcht rần thân phận mà Phương Chính đang biến, Nhất Chỉ thiền sư một lần nữa lọt vào tầm mắt đám người. Mà việc Nhất Chỉ thiền sư đã qua đời cũng bị móc ra, người chết biến thành sống, còn dẫn theo một tiểu hòa thượng, còn cần đoán nữa sao?

Thế là, mọi người đồng thanh:

- Phương Chính trụ trì, xuất hiện đi!

Phương Chính nhìn thấy tin này, sống mũi lại chua chua, thầm nói:

- Cảm giác được người lo nghĩ, thật tốt!

Trong lúc nói chuyện, Hồng Hài nhi đã đưa Phương Chính hạ xuống, về tới Nhất Chỉ sơn.

Vừa hạ xuống, Hồng Hài nhi liền kêu lên:

- Sư phụ, có thể đem điện thoại cho con rồi chứ? Chúng ta đã nói rồi, về chùa rồi lại nói.

Phương Chính gật đầu:

- Không sai, về rồi lại nói, vi sư nói... không được!

Hồng Hài nhi lập tức xạm mặt lại, mẹ nó, lại bị lừa trọc lừa!

Nhìn bộ dáng của Hồng Hài nhi, Phương Chính đành bất đắc dĩ lắc đầu, đưa điện thoại cho nó:

- Xem chút tiền đồ của con kìa, cầm lấy đi!

Hồng Hài nhi nhận điện thoại, lập tức vui vẻ chạy qua một bên chơi.

Nhìn thấy Hồng Hài nhi cầm được điện thoại, đám Độc lang cũng lập tức bu lại, không thích xuống núi không có nghĩa là không thích xem náo nhiệt, dùng điện thoại xem náo nhiệt mà không cần lo đói bụng, tự nhiên mọi người đều muốn xem, thế là một đống đầu chụm lại.

Phương Chính cũng mặc kệ bọn nó, bây giờ có tiền rồi, hắn cũng nên cân nhắc việc của Nhất Chỉ miếu một chút.

Nhất Chỉ miếu vẫn cũ nát như cũ, hắn cũng không có ý sửa thêm, chỉ là việc ăn cơm thì nhất định phải giải quyết.

Mua một chút hạt giống linh mễ, chờ ngày mai thu hoạch.

Lại mua thêm một ít hạt giống sinh trưởng chậm, Phương Chính trực tiếp dùng gỗ rừng làm một ít công cụ, mở một mảnh ruộng.

Linh mễ không ngại mùa đông, mà mùa đông của phương nam thì càng không đáng ngại, cho nên Phương Chính cũng mặt kệ thời tiết, trực tiếp trồng rồi nói!

Làm lụng một hồi, đã tới ban đêm. Phương Chính dẫn theo các đệ tử lên đỉnh núi, nhìn bầu trời đầy sao, kể chuyện bên ngoài, vốn cho là ngày tháng nhàn nhã có thể bắt đầu, nào ngờ Nhất Chỉ miếu bắt đầu có quỷ.

- Ha ha...

Một tiếng cười của nữ vang lên.

Phương Chính đột nhiên bật dậy khỏi giường, nhìn quanh bốn phía, không một bóng người.

- Là mơ? Hay thực sự có người cười?

Phương Chính lau mồ hôi lạnh, đẩy cửa phòng đi ra, lượn quanh chùa miếu một vòng, cũng không thấy được gì lạ.

Độc lang vốn vô cùng cảnh giác, hôm nay lại ngủ như chết.

Ngay cả Hồng Hài nhi thường nghịch điện thoại tới nửa đêm, hôm nay cũng đi ngủ từ sớm.

Phương Chính gãi gãi đầu, thầm nói:

- Chẳng lẽ là ta sinh ảo giác?

- Ha ha...

Giọng nữ kia lại vang lên, Phương Chính lắng tai, tựa như phát ra từ phía Phật đường!

Phương Chính lập tức vọt tới, chỉ thấy dưới gốc Bồ Đề, không biết từ bao giờ đã xuất hiện một cô gái, cô gái mặc váy đỏ, tóc tai rối bù, không nhìn rõ mặt...

Phương Chính chắp tay trước ngực:

- A Di Đà Phật, nữ quỷ thí chủ, cô có việc gì thế?

Cô gái hơi ngây người, lập tức tức giận:

- Cậu mới là nữ quỷ, tôi là người!

Vừa nói chuyện, cô gái cũng chỉnh lại tóc tai, buộc tóc đuôi ngựa, Phương Chính tập trung nhìn lại, quả nhiên là người!

Nhưng người nào lại nửa đêm chạy lên núi? Còn tóc tai bù xù, một thân áo đỏ, không có việc gì sao?

Nhờ ánh trăng, Phương Chính có thể nhìn thấy gương mặt xinh đẹp kia, lông mày lá liễu cong cong, miệng anh đào hé mở, vô cùng đáng yêu. Ánh mắt cô gái này rất sáng, tựa như sao trên trời, tựa như có thể phát ra ánh sáng, lóe lóe lên.

Không biết vì sao, nhìn cô gái này, Phương Chính lại thấy rất quen, nhưng lại không thể nhớ đã gặp ở đâu.

Phương Chính liền hỏi:

- Thí chủ, chúng ta từng gặp nhau chưa?

Thiếu nữ có chút hoạt bát, chắp tay tản bộ, đi tới trước mặt Phương Chính, khuôn mặt nhỏ không ngừng áp sát, sau đó hoạt bát cười:

- Sao? Nhanh vậy đã quên tôi rồi? Chúng ta đã từng gặp nha...

Phương Chính nghi hoặc, từng gặp? Gặp lúc nào?

- Cậu không thấy tôi, nhưng tôi nhìn cậu lớn lên nha.

Thiếu nữ nói.

Phương Chính xạm mặt lại, nhìn hắn lớn lên? Sao có thể? Thế là chắp tay:

- Ađo, thí chủ, mời cô không nên đùa cợt bần tăng, bần tăng thực không nhớ rõ cô...

Thiếu nữ liếc mắt:

- Ai đùa cợt cậu? Phương Chính chính, cậu là người xấu, rất xấu!

Phương Chính ngẩn người, hắn là người xấu? Hai năm gần đây, thực sự lần đầu có người đánh giá hắn như vậy. Phương Chính chắp tay trước ngực:

- A Di Đà Phật, thí chủ, nếu muốn lễ phật, mời vào Phật đường, nếu không có việc gì khác, bần tăng muốn đi ngủ.

Trong lúc nói chuyện, Phương Chính nhìn qua Phật đường, sau đó liền đứng hình như bị sét đánh.

Tiếp đó liền nghe tiếng thiếu nữ thấp giọng nói bên tai:

- Chỉ biết có ngủ, con lợn nhà ngươi, đã sắp sáng rồi nha...

Sau một khắc, Phương Chính liền nghe được tiếng Hồng Hài nhi:

- Sư phụ, sư phụ, sư phụ, mau xem tin tức, có chuyện lớn rồi...

Tiếp đó, Phương Chính quay đầy, nhìn thấy một bộ xương nhích lại gần mình...

Oa~~~

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay