Chương 1469: Chơi Đủ Thì Về Nhà
"Đinh! Chúc mừng ngươi, trừng trị kẻ lừa đảo, bảo vệ được truyền thống, có muốn rút thưởng không?"
Phương Chính đã lâu không nghe thấy thanh âm này, chợt nghe liền thấy vui vẻ: "rút! Đương nhiên rút, hệ thống, có thể đổi khai quang phù không?"
Lúc trước, đám Mã Quyên cho Phương Chính một cái điện thoại, điện thoại lại được Phương Chính khai quang, rất dễ dùng, thậm chí còn không cần nạp tiền nữa. Từ sau khi bị hệ thống thu hồi, điện thoại lập tức biến thành cục gạch. Huống chi, trong rừng sâu cũng không có sóng điện thoại, cho nên hắn cũng chỉ đàng bỏ xó.
"Đinh! Có đổi khai quang phù hay không?" Hệ thống hỏi.
"Đổi!" Phương Chính hiểu rõ, thời đại này mà không có điện thoại thì chẳng khác nào kẻ câm điếc. Có điện thoại, không chỉ để liên lạc với người khác, mà còn vì xem tin tức, cho nên hắn cần điện thoại.
Sau một khắc, trong tay Phương Chính xuất hiện một tấm phù, phù chú tới tay, cũng không khác khí, lập tức đập lên điện thoại.
Hồng Hài nhi đang bay nhìn thấy cnahr này, hai mắt lập tức sáng lên, nước miếng cũng chảy ra:
- Sư phụ, con có thể chơi điện thoại không?
- Trẻ con, chơi điện thoại cái gì?
Phương Chính phất phất tay, nói. Đùa, hắn còn chưa chơi chán đâu!
Hồng Hài nhi không cam lòng:
- Sư phụ, con đã hơn ba ngàn tuổi, không phải là trẻ con!
Phương Chính nói:
- Lớn tuổi như vậy rồi, còn chơi điện thoại cái gì? Hỏng mắt thì sao? Hơn nữa, lái xe không dùng điện thoại, dùng điện thoại không lái xe, an tâm lái xe đi!
Hồng Hài nhi kêu:
- Sư phuk, chúng ta có thể đứng đắn một chút không? Con đang đằng vân giá vũ, không phải lái xe!
Phương Chính đường hoàng sờ đầu Hồng Hài nhi:
- Vi sư đã nghiêm túc, lái xe khác gì đằng vân? Trên mặt đất sợ đụng người, trên trời sợ đụng chim, thế gian vạn vật đều là sinh mệnh, sao có thể nặng bên này nhẹ bên kia? Lo lái xe đi, về nhà rồi nói.
Hồng Hài nhi có thể nói gì nữa? Có vị sư phụ như vậy cũng chỉ có thể chấp nhận, cường điệu nói:
- Sư phụ, người nói rồi đó, về nhà rồi lại nói nhé.
- Ừm.
Phương Chính gật gật đầu, sau đó liền nghịch điện thoại.
Vừa mở máy, đã thấy vô số tin nhắn nhảy ra...
Ấn mở, mặc dù số bạn không nhiều, nhưng người nào cũng đều nhắn cho hắn một đống.
Đoạn đầu là hỏi thăm, đoạn sau là lảm nhảm...
Phương Vân Tĩnh vẫn hỏi một câu:
- Phương Chính trụ trì, chuyến du lịch hôm đó, là thầy trò hay người phải không?
Mã Quyên thì gửi ảnh:
- Phương Chính trụ trì, chúng tôi biết anh không phi thăng, anh không thoát được đâu! Chờ chúng tôi tìm ra đi, xem trang bị của chúng tôi đây, chúng tôi muốn lên đường!
Quả nhiên, Mã Quyên chuẩn bị không ít trang bị, thậm chí còn có cả bình ôxi, dáng vẻ đầy tự tin.
Chỉ là Phương Chính liền phát hiện, trong này có cả đèn xăng, đèn pha, xẻng công binh...
Phương Chính có cảm giác, đám Mã Quyên không phải đi tìm hắn, mà là đi đào hang tìm chuột thì có? Hay là đi đào mộ?
Những hình ảnh sau thì lại bình thường, là ảnh chuyến đi... cơ hồ mỗi ngày đều gửi ảnh nghỉ ngơi... hiển nhiên đám sinh viên này có dã tâm không nhỏ, nhưng lại đều đánh giá cao thể năng của bản thân.
Triệu Đại Đồng cũng gửi nhiều tin tới, nội dung đơn giản, thứ nhất là thắp ba nén hương, còn có cảnh đốt vàng mã...
Phương Chính nhìn đống ảnh, lần đầu có xúc động muốn đánh người...
Tỉnh Nghiên cũng gửi rất nhiều tin, lúc đầu là hỏi có còn ở đó không, sau đó mỗi ngày đều nhắn, về sau dứt khoát gửi những chuyện bất bình trên mạng, hi vọng Phương Chính có thể lộ diện, chỉ là cuối cùng bị cô cùng chính phủ giải quyết êm đẹp, cho nên sau đó cũng không còn người xin giúp đỡ nữa, chỉ còn hỏi thăm và tưởng niệm.
Lý Tuyết Anh thì lại gửi một đống sticker, không ngừng hỏi có ở đó không? Ở đó không? Có đó không?
Gần nhất thì biến thành, tôi biết cậu còn ở đây, nhưng sao cậu không nói gì?
Lão hòa thượng kia có phải cậu không? Đừng vờ vịt nữa, chúng tôi đều nhận ra.
Thứ khiến Phương Chính kinh ngạc nhất, đó là lời nhắn của Thanh Tịnh tán nhân, chỉ có một câu:
- Có rảnh thì đến ngồi một chút.
Lời nhắn, vừa vặn vào ngày Phương Chính phi thăng thứ hai, nói cách khác, Thanh Tịnh tán nhân chưa từng cho rằng Phương Chính phi thăng!
Phương Chính xoa xoa mũi, thầm nói:
- Đây là trực giác của nữ nhân sao? Đáng sợ...
Tin nhắn của Nhất Chỉ thôn là nhiều nhất, chỉ có Vương Hữu Quý cùng Đàm Cử Quốc là nhắn ngắn gọn:
- Chơi đủ thì về nhà...
Phương Chính ray ray mũi, quả nhiên, người nhìn hắn từ nhỏ, là người hiểu hắn nhất, muốn giấu cũng không được.
Phương Chính cũng không trả lời ai, tiếp tục giả chết.
Tiếp tục xem các tin tức khác, kết quả, vừa xem liền giật mình, hắn lần nữa lên trang nhất, hình ảnh hắn biết thành Nhất Chỉ thiền sư bị đưa đi khắp nơi, đâu cũng thấy!
Cơ hồ, mỗi trang web đều để riêng một phần cho hắn, cung cấp cho người ta nói chuyện phiếm.