Chương 1468: Phương Chính Tính Toá
Tỉnh Vũ Long thực sự phẫn nộ, hắn có ý tốt muốn phát triển thư pháp, lại không nghĩ tới, lại dẫn tới cái thứ này, may mà đám người Phương Chính tới gây chuyện, nếu không... nghĩ lại cũng thấy đỏ mặt.
- Người đầu, tóm hắn ném ra ngoài cho tôti!
Tỉnh Vũ Long vừa nói, lập tức nhanh chân rời đi, cuối cùng thậm chí còn chạy.
Chạy ra ngoài, nhìn qua bốn phía nhưng lại không thấy bất luận cái đầu trọc nào. Lại trở lại phòng quan sát, nhìn lại video, lúc này mới thấy toàn bộ mọi chuyện, động tác của lão hòa thượng kia linh hoạt như khỉ, đánh người phát nào thấm đòn phát đấy, nhìn là biết có vấn đề!
Đồng thời, hắn cũng nhìn thấy lão hòa thượng cùng tiểu hòa thượng biến mất trong đám người, lao ra khỏi sân, một đường hướng đông.
- Tìm bọn họ, vô luận thế nào cũng phải tìm bọn họ!
Tỉnh Vũ Long kích động kêu.
- Rõ!
Đám thuộc hạ lập tức tản ra đi tìm.
Đồng thời, một đám người vừa xuống khỏi máy bay, cũng lập tức đi khắp nơi tìm Phương Chính.
Mà giờ khắc này, Phương Chính ở đâu?
- Sư phụ, khách sạn của chúng ta, các món ăn xa hoa của chúng ta... cứ vậy từ bỏ sao?
Hồng Hài nhi nức nở nói.
Phương Chính lắc đầu:
- Muốn cái gì? Nhận sẽ thành phiền phức. Hưởng thụ một ngày là được rồi, con nên biết đủ. Huống chi, lần này chúng ta ra ngoài kiếm tiền, giờ tiền đã tới tay, còn ở ngoài làm gì nữa?
Hồng Hài nhi ủy khuất nói:
- Còn rất nhiều đồ chưa được thử qua a, cứ vậy đi luôn, con cảm thấy thật thiệt.
- Được rồi, đừng nói nhảm nữa, tranh thủ trở về thôi!
Phương Chính cùng Hồng Hài nhi một đường bay nhanh, những người tới tìm hắn, tự nhiên cũng vô hụt.
Chỉ là theo video kia được công khai, càng nhiều người cảm thấy lão tăng bỉ ổi cùng tiểu hòa thượng bạo lực này chính là thầy trò Phương Chính. Chỉ là mọi người không hiểu, Phương Chính còn ở nhân gian, tại sao phải trốn tránh?
Hơn nữa, tại sao Phương Chính lại trở nên già như vậy?
Cộng đồng mạng sôi sùng sục, sự tường hòa ở Nhất Chỉ thôn cũng bị phá vỡ, vô số phóng viên chạy vào làng, hỏi thăm những thôn dân quen thuộc của Phương Chính, hỏi xem thần thái của hòa thượng này có giống Phương Chính không...
Kết quả là hỏi gì cũng không biết, chỉ có thể phẫn nộ rời đi. Thực ra, đám người tới hỏi này đều có thể xác định, người này nhất định là Phương Chính không sai, nhưng đoán thôi cũng vô dụng, bọn họ cần người quen thuộc của Phương Chính đứng ra xác nhận!
Vương Hữu Quý ngồi trong nhà Đàm Cử Quốc, uống chút rượu, ăn chút thịt, cảm thán:
- Bí thư Đàm, tôi đã xem vi deo, người này tuyệt đối là Phương Chính tiểu tử kia!
Đàm Cử Quốc gõ gõ điếu:
- Ừm, bộ dáng của thiền sư, động tác của Phương Chính. Trên đời này, nếu không phải là thiên sư sống lại, vậy đó chính là tiểu tử Phương Chính kia biến hóa thành.
Vương Hữu Quý cười nói:
- Không sai, có điều, chú nói tên tiểu tử này đang êm đẹp tại sao lại phi thăng, còn ẩn cư như vậy?
Đàm Cử Quốc ha ha cười nói:
- Nếu không chạy, vậy không phải là Phương Chính rồi.
Vương Hữu Quý không hiểu.
Đàm Cử Quốc nhìn ra cửa sổ:
- Năng lực của Phương Chính quá lớn, lớn tới mức khiến nhiều người bất an, dù là trong nước hay nước ngoài, cũng không ai muốn nhìn tồn tại như bom nguyên tử đi bộ khắp nơi như thế.
Vương Hữu Quý sững sờ, sau đó kêu lên:
- Ý chú là... tôi hiểu rồi. Nhưng, hắn đã chọn giấu đi, vì sao còn xuất hiện lại?
Đàm Cử Quốc nói:
- Tiểu tử kia không có dã tâm, cũng không muốn xưng bá thế giới, nhưng hắn không phải là người có thể chịu được tịnh mịch. Tính cách của hắn, muốn hắn cả đời ẩn trong rừng sâu núi thẳm, tham thiền ngộ đạo, anh cảm thấy có thể sao?
Vương Hữu Quý nghĩ một chút, nhớ lại các hành động trước kia của Phương Chính, liền cười nói:
- Tiểu tử kia có thể làm được thế, đoán chừng heo nái cũng có thể leo cây.
Đàm Cử Quốc nói:
- Đúng vậy, hơn nữa hắn còn sợ phiền phức, cho nên hắn dùng hành động để nói cho thế giới biết, hắn không hứng thú với quyền lực, thứ hắn muốn làm, chỉ là việc của một tên hòa thượng mà thôi. Tôi nghĩ, trải qua việc này, những người có ý đồ với hắn, hẳn cũng nên buông bỏ tâm tư không đáng có.
Vương Hữu Quý uống một ngụm rượu lớn, vui vẻ cười nói:
- Như vậy, chẳng phải có nghĩa là tiểu tử này muốn trở về?
Đàm Cử Quốc nói:
- Về hay không không biết... dù sao cũng có một số người không nguyện nhìn thấy hắn chạy loạn như vậy, thực không biết sẽ dẫn tới phiền phức gì nữa... có điều, đoán chừng trong thời gian ngắn sẽ không về.
Vương Hữu Quý thở dài:
- Ai, tiểu tử thối này... thôi, để hắn vui vẻ là được... đám phóng viên kia sao rồi?
Đàm Cử Quốc lắc đầu nói:
- Cứ coi như không biết gì là được, mặc tiểu tử kia muốn làm gì thì làm.
Vương Hữu Quý gật đầu:
- Tôi hiểu!
...