Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1467

Chương 1467: Long Phật Văn Thư Chứng Phương Chính

schedule ~8 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1467: Long Phật Văn Thư Chứng Phương Chính

- Nói hươu nói vượn, con nít ranh thì hiểu gì là thư pháp? Sư phụ của mày cũng hiểu gì là thư pháp?

Lưu Kham tức giận.

Đúng lúc này, một người cao giọng nói:

- Tiểu hòa thượng có biết thư pháp không, tôi không biết! Nhưng lão hòa thượng, tuyệt đối là Đại sư thư pháp, đây là chữ ông ấy viết!

Vừa nói, Vương Đạo Xuân vừa cầm theo một cuộn giấy quay lại.

- Ồ? Chữ gì?

Tỉnh Vũ Long hỏi.

Lưu Kham nói:

- Tỉnh tiên sinh, loại lừa đảo này không cần xem cũng được?

Tỉnh Vũ Long không để ý tới hắn, nhìn sang phía Vương Đạo Xuân, Vương Đạo Xuân nhanh chóng mở ra cho đám người xem, đám người vừa nhìn, lập tức bị đại khí bàng bạc tựa như Thiên long đằng không, Phật Tổ vẩy mực làm rung động!

Tỉnh Vũ Long càng kém chút trừng lồi mắt, cơ hồ bản năng kêu:

- Long Phật văn thư?

Trải qua chuyện lần đó, cùng với sự biểu hiện của Phương Chính, hắn đương nhiên kính Phương Chính như thần minh, mọi việc của Phương Chính hắn đều hứng thú. Tự nhiên cũng biết quá trình đấu thư pháp năm đó, thậm chí còn tự mình tìm Âu Dương Hoa hỏi thăm. Xem qua ảnh chụp... đều kinh động như gặp người trời.

Cũng từ lúc đó, hắn mới biết được, chữ thôi mà cũng có thể hùng vĩ đại khí như vậy!

Cũng từ lúc đó, hắn bắt đầu tìm hiểu thư pháp, đồng thời gia nhập vào giới thư pháp, cho nên cũng mới có buổi tài trợ phát triển thư pháp như hôm nay.

Chính bởi vậy, hắn có thể vừa nhìn lập tức nhận ra.

Đáng tiếc, sau khi Phương Chính phi thăng, hắn đã không còn được nhìn thấy Long Phật văn thư nữa, muốn nhìn, cũng chỉ có thể để Âu Dương Hoa phỏng chế để xem.

Không nghĩ tới, hôm nay lại có thể tận mắt nhìn thấy, nào có thể không kích động.

Có điều, điều khiến hắn kích động nhất chính là, chữ xuất hiện, vậy người đâu?

Âu Dương Hoa từng nói, trong thiên hạ, chỉ có mình Phương Chính có thể viết được Long Phật văn thư!

Đã như vậy, người viết cái này nhất định là Phương Chính, đám dân mạng không nhận lầm người!

Nghĩ tới đây, Tỉnh Vũ Long đột nhiên quay đầu muốn hỏi tiểu hòa thượng, kết quả vừa quay đầu, đã phát hiện tiểu hòa thượng đã biến mất.

- Tiểu hòa thượng đâu rồi?

Tỉnh Vũ Long kích động hỏi.

Hắn vừa hỏi, những người khác cũng mới tỉnh táo lại, ai nấy đưa mắt nhìn nhau, không ai nhìn thấy a?!

- Mở màn hình giám sát!

Tỉnh Vũ Long gấp, đó là Phương Chính a! Là thần tượng của hắn, là siêu siêu cấp thần tượng trong lòng chị họ của hắn!

Nhất định phải tìm được!

- Tỉnh tiên sinh, đó là kẻ lừa đảo, nhất định phải bắt bọn họ lại!

Lưu Kham đuổi theo nói.

Lúc này, Tỉnh Vũ Long mới nhớ tới, có vẻ như còn có việc chưa xử lý xong đâu, đây là việc mà Phương Chính trụ trì truyền đạt lại. Nghĩ tới đây, Tỉnh Vũ Long lập tức quay đầu nhìn Lưu Kham.

Lưu Kham thấy ánh mắt lạnh băng của Tỉnh Vũ Long, lòng có dự cảm xấu.

- Tỉnh...

Lưu Kham còn muốn nói điều gì.

Tỉnh Vũ Long đã vung tay:

- Biểu diễn lại thứ mà ông vừa biểu diễn cho tôi xem, nếu thực viết tốt, vậy tiền thưởng gấp đôi. Còn nếu coi tôi là kể ngốc nhiều tiền, về sau, cái giới này nhất định không có chỗ cho ông đặt chân!

Lưu Kham lập tức ngẩn người, hắn thực không nghĩ tới, việc sẽ phát triển tới mức này, trán đổ mồ hôi, có điều bản thân cũng là lão cáo, lập tức nói:

- Tỉnh tiên sinh, cậu xem tay tôi đã bị thương như vậy, sợ là không thể nào viết được, hay là, chờ tôi khỏi rồi viết?

- Không cần, ở đây có video, Tỉnh tiên sinh có thể xem lại.

Lúc này, có người trong đám bước ra.

Lưu Kham nghe xong, cả giận:

- Cậu là ai? Chúng tôi căn bản không biết cậu, cậu tới quấy rối sao?

- Ngậm miệng!

Tỉnh Vũ Long chưa bao giờ dễ tính, nuôi tay chân, ẩu đả là việc bình thường. Hắn vừa rống lên, lập tức dọa cho Lưu Kham không dám lên tiếng nữa.

Tỉnh Vũ Long vẫy tay một cái:

- Anh bạn, cho tôi xem một chút được chứ?

- Đương nhiên.

Đối phương ứng thanh, đưa điện thoại tới.

Tỉnh Vũ Long nhận điện thoại, nhìn video bên trong, nghe âm thanh tốt tốt không ngừng, sắc mặt càng lúc càng khó coi, tròng mắt đỏ bừng.

Lưu Kham thấy vậy, lập tức hiểu có vấn đề, lặng lẽ lui về sau.

Tỉnh Vũ Long nói:

- Anh bạn, trả điện thoại cho câuk, cảm ơn đã giúp.

Nói xong, Tỉnh Vũ Long liền quay người nhìn Lưu Kham, lạnh giọng nói:

- Lưu Kham, tiền vé máy bay, tự ông trả mà bay về nước đi. Từ nay về sau, nếu còn thấy ông tự xưng nghệ thuật, vậy ông chờ bị trường học đuổi việc, ở nhà an tâm nghịch súng nước đi!

- Tỉnh tiên sinh, cậu không thể như vậy... cái này là nghệ thuật, là cách tân, là cải tiến...

Lưu Kham gấp tới khóc, cầu khẩn nói.

Tỉnh Vũ Long vừa nghe tới hai chữ nghệ thuật, lập tức nhấc chân đạp Lưu Kham:

- Nghệ thuật? Chó đi tiểu mà cũng là nghệ thuật? Ông cho mọi người đều là kẻ ngu sao? Nghệ thuật cái rắm, tôi cho ông biết, nếu ông còn nói hai chữ nghệ thuật này, tôi CMN giết ông!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay