Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1466

Chương 1466: Lại La Người Que

schedule ~8 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1466: Lại La Người Que

Lưu Kham có chút nức nở:

- Tỉnh tiên sinh, cái này không thể trách tôi a, tôi đang biểu diễn thư pháp, đột nhiên có người gây chuyện!

- Gây chuyện? Nhưng sao tôi nghe Vương tiên sinh nói, là ông dẫn người tới đây làm xiếc?

Tỉnh tiên sinh cả giận.

Lưu đại sư lắc đầu:

- Tôi biểu diễn nghệ thuật, sao có thể nói là làm xiếc được? Việc này vốn là vũ nhục chúng tôi, Tỉnh tiên sinh, là cậu mới tôi tới, tôi đương nhiên phải lấy bản lãnh áp hòm ra biểu diễn.

- Áp hòm? Là cầm bàn chải cào cào?

Vương Đạo Xuân hừ lạnh.

- Vương Đạo Xuân, nghệ thuật của tôi, ông không hiểu, không có tư cách bình phẩm!

Kẻ dùng bàn chải lúc trước bất mãn.

Vương Đạo Xuân đang muốn nói gì đó, Tỉnh tiên sinh đã vung tay:

- Đủ rồi, chớ có ồn ào! Tôi mời các người tới đây, là để xúc tiến văn hóa, không phải để các người đấu. Tôi biết các người một bên đại biểu truyền thừa, một bên đại biểu mới mẻ, nhưng mục đích của tôi rất rõ, tôi bỏ tiền, mời các người tới để biểu diễn thứ tốt, chứ không phải chạy tới đây làm mất mặt!

Nghe như thế, đám Vương Đạo Xuân, Lưu Kham đều không nói, cau mày.

Vương Đạo Xuân càng có chút tức giận.

Phương Chính thấy vậy, nhướn mày... người này từng kém chút bị hắn đánh, chính là công tử Tỉnh gia, em họ của Tỉnh Nghiên, Tỉnh Vũ Long.

Trước mắt, Tỉnh Vũ Long có vẻ không quan tâm ai đúng ai sai, chỉ để chuyện này dừng ở đây, để cả hai bên làm tiếp. Nhưng Phương Chính hiểu rõ, việc này tuyệt không thể tiếp tục. Muốn tiếp tục, phải đá đám Lưu Kham này đi mới được, nếu không, đó không phải là truyền bá văn hóa, mà đó là tự rước nhục!

Nhưng đám người ở đây, có vẻ không ai có thể cãi được Tỉnh Vũ Long, Tỉnh Vũ Long vẫn bá đạo như trước, mặc kệ ý người thế nào.

Tỉnh Vũ Long nói:

- Chư vị, chuyện hôm nay dừng ở đây, tôi không muốn ai nói với tôi người này không nghệ thuật, người kia không hiểu gì nữa. Tương tự, tôi muốn các người vì văn hóa, lấy ra bản lãnh thực sự...

Vương Đạo Xuân nghe như thế, cắn răng:

- Tỉnh tiên sinh, nếu đã như vậy, tôi cảm thấy việc hôm nay chúng ta không thể hợp tác nữa. Tôi không thể cùng với đám lừa đảo làm việc được, cáo từ!

Tỉnh Vũ Long hiển nhiên không nghĩ tới Vương Đạo Xuân lại kiên cường như thế, đang muốn nói gì...

Đã nghe Lưu Kham nói:

- Tỉnh tiên sinh, chuyện này cũng không thể bỏ qua vậy được. Tay này của tôi đã gãy, sau này còn viết chữ thế nào được?

Tỉnh Vũ Long cau mày:

- Tay này của ông sao gãy?

Nghe hỏi, mắt Lưu Kham lập tức đỏ lên, chẳng lẽ nói bản thân đấm vào gối người ta, khiến bản thân bị thương? Như vậy quá mất mặt.

Nhưng nếu không nói, tiền thuốc men ai trả?

Tỉnh Vũ Long nói:

- Được rồi, tay này tôi lo, tôi sẽ mời bác sĩ giỏi nhất giúp ông trị. Còn chuyện khác không? Nếu không thì...

- Chờ một chút, Vương thí chủ, Tỉnh thí chủ, xin dừng bước!

Đúng lúc này, một thanh âm trẻ con vang lên.

Đám người sững sờ, lúc này còn có người đứng ra?

Đám người nhìn thấy tiểu hòa thượng kia chạy ra, muốn làm gì đây? Đứa nhỏ này đúng là không sợ phiền phức mà, thực sự muốn náo tới mức gọi cảnh sát sao?!

Đồng thời, đám người cũng có chút lo lắng cho an toàn của đứa bé.

Lưu Kham lập tức kêu lên:

- Tỉnh tiên sinh, chính là thằng nhóc này cùng sư phụ nó gây chuyện, cậu mau báo cảnh gô cổ cả hai tên này lại đi!

Tỉnh Vũ Long lại kinh ngạc nhìn tiểu hòa thượng.

Đám Lưu Kham chiều qua mới tới đây, mệt quá ngủ một giấc tới sáng nay rồi làm việc luôn, chưa kịp xem tin tức.

Cho nên bọn họ không nhận ra Hồng Hài nhi cùng Phương Chính.

Nhưng Tỉnh Vũ Long không bận rộn như vậy, lúc rảnh rỗi cũng đi xem tin tức, tự nhiên cũng biết tin hôm qua. Đồng thời, cũng có một số người cho rằng, thầy trò này chính là Phương Chính, rất nhiều người đều bỏ việc để tới đây tìm.

Hắn không nghĩ tới, hắn lại tìm được trước một bước...

Chỉ có điều, hắn cũng không xác định được hòa thượng này có phải Tịnh Tâm hay không, có điều dù có phải hay không, tiểu hòa thượng này cùng sư phụ của nó đều là người tốt. Trải qua việc trên núi lần trước, tuy Tỉnh Vũ Long vẫn nóng nảy, nhưng lại sẽ không làm khó người tốt, sự nóng tính của hắn chỉ để dành cho kẻ địch hoặc là thuộc hạ...

Thế là, trong ánh mắt kinh ngạc của đám người, Tỉnh Vũ Long vốn như bạo long đột nhiên nở nụ cười hiền:

- Tiểu Pháp sư, có chuyện gì vậy?

Hồng Hài nhi chắp tay trước ngực:

- A Di Đà Phật, thí chủ, sư phụ bần tăng muốn chuyển một câu cho ngài.

- Ồ? Là gì?

Tỉnh Vũ Long càng thêm tò mò.

Hồng Hài nhi cười nói:

- Sư phụ nói, đám Lưu Kham thí chủ, tới đây không phải là để viết thư pháp, mà là để làm mất mặt, đám Vương Đạo Xuân thí chủ, mới thực sự là thư pháp.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay