Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1465

Chương 1465: Tranh Cãi

schedule ~8 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1465: Tranh Cãi

Lưu đại sư cả giận:

- Trẻ con đi qua một bên, nít ranh thì biết cái gì là nghệ thuật?

Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức vui vẻ:

- Tôi không hiểu nghệ thuật? Hôm nay tôi cho ông thấy, cái gì là nghệ thuật chân chính!

Lưu đại sư giận quá mà cười:

- Ồ? Tôi muốn xem xem, nít ranh thì biết gì là nghệ thuật.

Hồng Hài nhi ngoắc ngoắc ngón tay với Lưu đai sư:

- Ông qua đây, tôi cho ông xem một chút.

Lưu đại sư đi tới cúi đầu:

- Đây...

Chỉ thấy Hồng Hài nhi nhếch miệng cười một tiếng, cấm cao dép lên, vẽ một đường vòng cung trong không gian!

Bốp!!!

- A!

Lưu đại sư bụm mặt lăn trên đất!

Hồng Hài nhi hét lớn:

- Đây chính là nghệ thuật, nghệ thuật chân chính!

- Mày dám đánh người?

Tên to con muốn tiết lên, kết quả lại bị một cái giày bay tới đập trúng mặt!

To con nổi giận:

- Là ai?

- A Di Đà Phật, thí chủ không nên tức giận, đây là nghệ thuật.

Lão hòa thượng cười hiền.

Nghe nói như thế, tên to con lập tức phẫn nộ, mắng to:

- Cút mẹ mày đi, nghệ thuật con c*c, tao đánh chết mày!

Kết quả, vô số đôi giày bay tới, ba ba đập lên người hắn, lập tức đánh cho hắn chạy trối chết.

Chờ mưa giày đi qua, tên to con mới ngửa đầu, cả giận:

- Là ai?

Kết quả, bốn phía trăm miệng một lời:

- Tôi!

Sau đó liền nghe có người hô:

- Các anh chị em, cho hắn biết cái gì là nghệ thuật chân chính đi!

Thế là một đám ùa lên!

Tên to còn cùng hai trợ thủ lập tức bị đám người nuốt gọn... Tiếng thảm thiết vang lên không dứt.

Mấy phút sau, hai đồng Chí cảnh sát chạy tới:

- Các người làm gì vậy? Mau dừng tay!

Nhìn thấy cảnh sát tới, hòa thượng không đứng đắn nào đó mới ngẩng đầu nhìn cảnh sát, Lưu đại sư bên dưới bị đám người đè đánh cũng hô vang:

- Cảnh sát, hắn đánh người!

Cảnh sát:

- Bỏ vũ khí xuống!

Phương Chính nhìn giày trong tay, ồ một tiếng, thả xuống...

Bốp, giày rơi vào mặt Lưu đại sư, nghe thanh âm kia, đám người đều cảm thấy đau thay...

Sau đó, hòa thượng mới ngại ngùng nói:

- Ngại quá, quán tính... Vô ý rơi xuống, không nghĩ tới lại trúng!

Cảnh sát, người xem cùng bó tay.

Lưu đại sư bi phẫn kêu to:

- Cảnh sát, bọn họ đánh người, các người có quản không?

Phương Chính đứng lên, đi giày lại, sau đó thuật tay nhặt cái giày trong tay Lưu đại sư, đây chính là cái đầu hắn ném tới, sau đó đều đi vào, đồng thời còn giẫm giẫm trước mặt lưu đại sư một cái, chứng minh nó là giày của bản thân...

Lưu đại sư cả giận:

- Quả nhiên là mày, mẹ nó nghệ thuật, tao liều mạng với mày!

Lưu đại sư bừng tỉnh, nộ hỏa bốc lên, đứng dậy, nhảy dựng lên muốn đánh Phương Chính!

Kết quả, Phương Chính cũng nhảy dựng lên, vừa vặn đứng trên mặt bàn, Lưu đại sư vốn không cao, mặc dù nhảy lên, nhưng nắm đấm này vẫn chỉ đánh tới đầu gối Phương Chính. Đầu gối cứng hơn nắm đấm nhiều, hắn lại một quyền đấm tới, thế là cái tay liền... Răng rắc...

A...

Lưu đại sư ôm tay, hét lớn:

- Tay... Tay tôi... Cảnh sát... Bắt lấy kẻ này... Kẻ này đánh người...

Hai đồng Chí cảnh sát nhìn cảnh này, im lặng.

Lão hòa thượng chắp tay:

- A Di Đà Phật, các vị thú chủ thấy đấy, bần tăng không hoàn thủ, có điều vị này nhảy lên đánh trúng xương bánh chè của bần tăng, đây cũng là đánh người a?

Phốc!

Đám người nghe thế, rốt cục không nhịn được cười.

- Ha ha... Vị đại sư này, ha ha... Nhảy lên đánh xương bánh chè, mẹ nó chứ... Ha ha.

- Không hổ là đại sư, chiêu này quá lợi hại.

- Lợi hại, lợi hại, chiêu này thực đúng là nghệ thuật, ha ha...

Lưu đại sư đau muốn khóc, nghe đám người trào phúng, mặt càng đỏ như đít khỉ, hét lớn:

- Cảnh sát, mau bắt người!

Đúng lúc này, một thanh âm thô khoáng vang lên:

- Dừng tay!

- Dừng cái gì? Không thấy tay tôi gãy luôn rồi sao? Cảnh sát, bắt người!

Lưu đại sư ngao ngao kêu lên.

- Ai nói họ là cảnh sát? Bọn họ chỉ là bảo vệ ở đây thôi.

Thanh âm thô khoáng lại vang lên.

Lưu đại sư lập tức ngẩn người, bảo vệ? Nhìn kỹ lại, những người này xác thực là bảo vệ, chỉ là quần áo giống cảnh phục trong nước, mà đây là nước ngoài, cho nên xác thực không phải cảnh sát!

Tiếp đó, đám người tản ra, mấy người băng băng đi tới, người cầm đầu là một thanh niên trẻ tuổi mặc âu phục, vẻ mặt lo lắng cùng phẫn nộ, phía sau là mấy người Vương Đạo Xuân.

Nhìn thấy người này, Phương Chính bản năng nhíu mày, người này có chút quen mắt! Tỉ mỉ nhớ lại, kém chút bật cười, đích thực là người quen, hơn nữa còn vô cùng quen thuộc!

Nghe tới người này, Phương Chính khẽ lui lại, đám khán giả cũng rất ủng hộ, biết hòa thượng này dẫn đầu gây chuyện, sợ hắn bị bắt, thế là nhao nhao tiếng lên cản giúp.

Người tới cũng không nhìn sang bên này, mà nổi giận nhìn Lưu đại sư:

- Lưu Kham, chuyện này là thế nào?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay