Chương 1464: Nghệ Thuật Của Ông, Tôi Không Hiểu
Trong đám người bỗng có người gầm lên:
- Mẹ nó, đều là đồng hương với nhau, chẳng lẽ chúng ta còn kém một đứa nhỏ ba bốn tuổi? Hai hòn dưới háng để trang trí sao?
Trong lúc nói chuyện, một người lao ra, đứng ngay sau Hồng Hài nhi, cả giận nói:
- Các người muốn làm gì? Đánh trẻ nhỏ? Bước qua một cửa của tôi đã!
Ba tên trợ thù nhìn thấy có người nhiều chuyện, lập tức nhếch miệng nhìn thân thể nhỏ gầy kia:
- Cửa này của cậu, thực đúng là không khó qua!
- Vậy thêm tôi nữa thì sao?
Một thanh niên đi tới, người này hơi béo, vừa nhìn liền biết người ít vận động.
Ba tên trợ thủ càng vui vẻ, lần này có thể đã tay hơn một chút rồi. Nhưng đang định nói gì đó, sắc mặt cả ba liền biến đổi, nguyên một đám khán giá đang xem đột nhiên nhao nhao đi tới, đứng ngay sau Hồng Hài nhi, ai nấy trợn mắt ưỡn ngực, tựa như đang nói, đám rác rưởi các ngươi, giỏi thì động tới đứa nhỏ này xem?
Ba tên trợ thủ ngẩn người, một người không đáng sợ, hai người vẫn có thể đánh, nhưng nhiều người như vậy... Bọn họ sợ.
Đến giờ khắc này, Hồng Hài nhi rốt cục hiểu, ý lúc trước Phương Chính nói là gì. Bọn họ không đơn độc.
Người càng lúc càng nhiều, ba tên trợ thủ cũng ngày càng sợ, không ngừng lui lại, tên to con hung hãn nhất lúc trước càng nói:
- Các người muốn làm gì? Tôi nói cho mấy người biết, bây giờ là xã hội pháp trị, các người chớ có làm loạn! Chúng ta là người văn minh, quân tử động khẩu không động thủ...
Nghe nói như thế, đám người liền vui vẻ, tên gia hỏa này, trở mặt đúng là nhanh.
Lưu đại sư cũng nói:
- Một đám Man nhân, không biết nghệ thuật.
Lời còn chưa dứt, đã đột nhiên thấy có thứ gì bay tới, bộp một cái, đập vào mặt hắn.
Lưu đại sư cúi người nhìn xuống, rõ ràng là một cái giày!
Giày đã rơi xuống, nhưng dấu giày trên mặt có thể nhìn rõ rõ ràng ràng, có thể thấy được, lực cú ném vừa rồi tuyệt không nhỏ!
Lưu đại sư giận dữ:
- Là ai? Ai làm?
Đám người ngẩn người, bản năng nhìn về phía Hồng Hài nhi, kết quả thấy Hồng Hài nhi còn đang đi giày, hơn nữa nhìn độ lớn nhỏ, giày kia không phải trẻ nhỏ có thể đi.
Đám người ngươi nhìn ta, ta nhìn người...
Lại phát hiện một lão hòa thượng ngửa đầu nhìn trờ, bộ dáng không quan hệ tới tôi.
Đám người cúi đầu xem xét, hòa thượng này... Đi chân trần!
- Hòa thượng, giày của ông đâu?
Lưu đại sư phẫn nộ hỏi?
Phương Chính mỉm cười, mở Nhất Mộng Hoàng Lương, thấp giọng nói với Hồng Hài nhi:
- Nói con động thủ, con nói mấy câu vô dụng làm gì? Lại để vi sư phải tự động thủ? Nếu còn như vậy...
Hồng Hài nhi nghe xong, lập tức vui vẻ:
- Sư phụ, con phát hiện, so miệng thì người không bằng người ta, nhưng so mặt, người lợi hại hơn hắn nhiều! Ha ha...
Sau đó, không cho Phương Chính cơ hội nổi giận, Hồng Hài nhi liền nói:
- Sư phụ tôi là nghệ thuật đại sư, người chưa từng đi giày!
Lưu đại sư cười lạnh:
- Không đi giày mà là nghệ thuật? Tôi hoài nghi giày là ông ta ném!
Hồng Hài nhi nói:
- Không đi giày thì sao không phải nghệ thuật? Chó đi tiểu cũng là nghệ thuật, vì sao chúng tôi lại không phải? Ông xem không hiểu, đó là vì ông không đủ trình độ, không hiểu nghệ thuật! Đừng nói là ông, rất nhiều đại sư khác đều không hiểu nghệ thuật này của chúng tôi. Nhưng thế thì sao? Nghệ thuật gia, phải dẫn dắt thời đại, ông không hiểu? Không sao, từ từ thưởng thức là được.
Lưu đại sư nghe lời này, cảm giác có chút quen thuộc? Tỉ mỉ nghĩ lại, đây không phải là lý luận của lão sao?
Lưu đại sư giận dữ:
- Các người chơi tôi sao? Coi tôi là kẻ ngu sao?
Hồng Hài nhi cười lạnh:
- Sao? Lý luận này là của ông đưa ra, ở chỗ ông thì là chân lý. Còn chỗ chúng tôi thì lại thành coi ông là kẻ ngu? Vậy chẳng phải, ông đang coi mọi người là kẻ ngu sao?
- Câm miệng! Tôi...
Lưu đại sư đang muốn nói gì, cũng không biết ai động thủ, một cái giày bay tới, bốp cái lại đập lên mặt hắn. Thân thể không kìm được mà ngã ngửa ra sau!
Trợ lý phía sau tranh thủ đỡ lại... Tiếp đó liền nghe được tiếng thảm thiết như giết heo:
- A... Cái mũi của tôi...
- Là ai? Là ai ném giày?
Ba tên trợ thủ tức giận, hét lớn.
Nhưng vừa rồi, bọn họ thực không nhìn thấy giày bay tới từ đâu... Bây giờ nghĩ lại, thực sự quái dị.
Phương Chính đương nhiên không nói là hắn làm, từ khi mở Nhất Mộng Hoàng Lương, hắn liền không thèm cố kỵ, mặt như viết bảy chữ... Là tôi làm! Tôi làm đó! Sao nào?
Thế là, ba tên trợ thủ phẫn nộ nhìn Phương Chính:
- Hòa thượng, có phải ông làm không?
Phương Chính cười cười, không nói.
Hồng Hài nhi kêu lên:
- Anh mù hay sao? Sư phụ tôi đứng trước mặt các anh, có phải người làm hay không còn không nhìn thấy sao?
Ba người lập tức tịt ngòi...
Lúc này, Lưu đại sư cố gắng đứng dậy, kêu:
- Các người... Hôm nay không ai được đi, tôi muốn báo cảnh, các người đánh người!
- Đừng kích động, đừng kích động, mọi người đều là dân nghệ thuật, hôm nay để tôi cùng ông thảo luận vấn đề nghệ thuật đi!
Hồng Hài nhi kêu lên.