Chương 1463: Quân Tử Động Khẩu Không Động Thủ
Tựa như văn hóa phục hưng, kỳ thực nhiều người đều không hiểu nghệ thuật, nhưng không hiểu thì sao? Không hiểu, mới cần những người tiên tiến như chúng ta dẫn dắt, kéo theo.
Tôi là người khai sáng thời đại, là người thôi động thế giới văn nghệ, cho nên, dù phải đối mặt với ngàn người chỉ trỏ, tôi cũng quyết nghĩa bất dung từ!
Có người nói, đây không phải nghệ thuật, đó là vì phàm nhãn không thể nhìn rõ tinh hoa. Đừng nói người thường, dù là những người được coi là thư pháp đại sư truyền thống, cũng không thể hiểu được. Vì sao? Bởi vì họ còn tu hành chưa đủ!
Cho nên, tôi không sợ chất vấn, nhưng thực sự chán ghét luôn bị truy vấn. Các người có thể vô tri, nhưng không có tư cách tới bình phán tác phẩm của tôi!
Nói xong, Lưu đại sư lại hơi ngửa đầu, ngạo kiều nhìn Phương Chính, tựa như nói:
- Ông còn có gì để nói? Thứ trọc không biết thưởng thức!
Hồng Hài nhi kéo Phương Chính, truyền âm nói:
- Sư phụ, gia hỏa này thành tinh rồi, xem ra đã có chuẩn bị mà tới. Cái miệng này, thực sự có thể nói chết thành sống được a. Tuyệt đối là tên lừa đảo chuyên nghiệp, sợ là người không nói lại được hắn rồi.
Phương Chính không phản ứng, chỉ nhàn nhạt nói:
- Bần tăng đúng là không hiểu nghệ thuật, có điều bần tăng biết, nghệ thuật trong thiên hạ đều bắt nguồn từ sinh hoạt mà lại cao hơn sinh hoạt, nhưng tất cả nghệ thuật, đều là vì thỏa mãn tinh thần, chứ không phải để làm loạn.
Thư pháp, sở dĩ gọi là thư pháp, đó là vì chữ viết ra không chỉ cần đẹp, mà còn cần dễ hiểu, có thể dùng, có thể xem, trong chữ như có thiên sơn vạn thủy, chữ chữ đều là cảnh đẹp ý vui. Cho nên, nghệ thuật chân chính là để cho đại chúng cùng thưởng. Nhìn lại tranh của ông...
Nói tới đây, Phương Chính vỗ đầu Hồng Hài nhi, Hồng Hài nhi liền biết tới lúc mắng chửi người, lập tức ra sân:
- Nhìn ông xem, chẳng ra cái thể thống gì!
Lưu đại sư không phục:
- Là ai nói cho ông biết thư pháp nhất định phải khiến người xem hiểu? Lối viết Thảo, có bao người hiểu được? Một đống hỗn loạn, thế nhưng không phải là thư pháp sap? Thư pháp này của tôi, các người không hiểu, đó là vì các người chưa đủ! Huống chi, thư pháp chú ý ở cái liên miên bất tuyệt, dùng bút lông, viết mấy chữ lại phải chấm mực một lần, cứ như thế rất dễ làm đoạn vận, thư pháp lạc hậu như thế, vì sao súng nước lưu không thể thay thế?
Phương Chính cười nói:
- Ông thực không hiểu thư pháp, hay là giả không hiểu thư pháp? Thư pháp chú ý vận vị không ngừng, đó là một loại ý cảnh, không phải là viết liền một mạch là được! Cho nên, trong thư pháp còn nói: "Bút đoạn, ý không ngừng!", nếu không đạt được cảnh giới này, dù xem như một hơi viết ngàn chữ, ý vẫn đoạn như thường!
Nói tới đây, Phương Chính trầm giọng nói:
- Trong lịch sử, đám người vô tri từng vứt bỏ rất nhiều báu vật, cho tới hiện tại cũng không còn thừa được mấy cái. Mà những báu vật còn sót lại này, ông lại còn muốn bôi bác thêm nữa, vì thu hút ánh mắt người khác, mà không tiếc hủy đi báu vật, lương tâm ông ở đâu? Ông nói thử xem, thứ mà ông viết là cái gì? Hai nét vặn vẹo, một cái vòng tròn, đó là cái gì?
Lưu đại sư nghe tới câu này, có chút nghẹn lời, cố kìm nén nửa ngày, mới ngửa đầu, ngạo nghễ:
- Chỉ có thể hiểu mà không thể diễn đạt bằng lời, ông không hiểu, cho nên không có tư cách bình phán tôi tốt xấu!
Phương Chính nghe xong, lập tức phẫn nộ, tên gia hỏa này đúng là cố chấp, có thể nói bậy thì quyết không nói thật, giải thích không được thì lại nói ngươi không hiểu, cấp bậc quá thấp không xứng nói chuyện...
Phương Chính không vui, Phương Chính rất không vui!
Hồng Hài nhi hỏi Phương Chính:
- Sư phụ, xử lý thế nào đây? Tên gia hỏa này khó chơi quá, người không nói lại hắn.
Phương Chính sờ sờ đầu Hồng Hài nhi:
- Không sao, quân tử động khẩu không động thủ, vi sư nhìn xem, con lên đi!
Hồng Hài nhi: "..."
Ý gì? Người quân tử không động thủ, còn con là lưu manh?
Hồng Hài nhi bi phẫn nhìn Phương Chính.
Phương Chính vẫn nhếch miệng cười lại:
- Xong việc mời con ăn ngon!
Hồng Hài nhi nghe xong, cũng biết Phương Chính còn tiền, lập tức có động lực, nhe răng, kêu lên:
- Tôi phi, cho ông chút mặt mũi, lại tự nghĩ mình là đại sư!
- Thằng nhóc này, ăn nói bậy bạ, cha mẹ không dạy cách nói chuyện với người lớn sao?
Lưu đại sư cả giận nói.
Kết quả Hồng Hài nhi còn cười ha ha:
- Tôi đúng là không biết nói nha, cho nên, tôi muốn động thủ.
- Động thủ? Ha ha... Tiểu quỷ nít ranh mà còn muốn động thủ.
Một tên to con bật cười.
Ba tên trợ thủ sau lưng Lưu đại sư đều cười, các mỹ nữ, khán giá ở sau thì nhíu mày, lo lắng nhìn đôi hòa thượng một lớn một nhỏ này. Có điều dù nói thế nào, hai người này đứng ra vì lẽ phải, bọn họ mới là nhân vật chính diện, cho nên mọi người đều ủng hộ Phương Chính cùng Hồng Hài nhi.
Nhìn thấy mấy tên to con vây lại...