Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1462

Chương 1462: Sự Tích Nghệ Thuật

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1462: Sự Tích Nghệ Thuật

Vô luận là người phương Đông hay người ngoại quốc, cả đám đều nhìn về phía Phương Chính.

Trong nháy mắt đó, Phương Chính quét mắt nhìn qua tất cả mọi người, hắn thấy được rất nhiều tin tức.

Đám lừa gạt kia thì một mặt phẫn nộ, người xem thì một mặt kinh ngạc, hiển nhiên là bọn họ cũng không nghĩ tới, sẽ có người thật sự đứng ra phá quán!

Hồng Hài Nhi cũng giật nảy mình, nhưng hắn vẫn thuộc loại to gan không sợ phiền phức, lập tức kêu lên:

- Đúng, thứ rác rưởi gì?! Trẻ con đi tiểu còn dễ nhìn hơn thứ này!

Nhìn thấy một tiểu hòa thượng xinh xắn nói như vậy, rất nhiều người xem đều cười, chỉ cảm thấy đứa bé này quá đáng yêu.

Cũng có người muốn nói gì đó, nhưng lại bị bạn bè bên cạnh kéo lại, bạn bè khẽ lắc đầu, thấp giọng nói:

- Không thích cũng đừng gây chuyện, những người này đều có bối cảnh, có người... Bằng không, bọn họ nào dám làm bậy như thế?

- Đừng làm loạn, liên quan gì đến chúng ta đâu?

- Được rồi, bọn họ đông người.

- Chúng ta cứ xem náo nhiệt là được, không nhìn được thì đi đi thôi.

...

Những thanh âm này mặc dù rất nhỏ, nhưng Phương Chính và Hồng Hài Nhi lại nghe rõ ràng. Phương Chính nghe mà tim có chút mát lạnh, hắn biết, cần một mồi lửa nhóm lại nhiệt huyết của người đời!

Hồng Hài Nhi truyền âm nói:

- Sư phụ, xem ra không có ai kề vai chiến đấu với người rồi.

Phương Chính xoa đầu Hồng Hài Nhi, bình tĩnh nói:

- Thế gian này, cũng bởi vì hiếm người dám xen vào việc của người khác, cho nên yêu ma quỷ quái mới đi ra nhiễu loạn nhân gian.

- Vậy là sư phụ muốn một mình đơn đấu bọn chúng sao?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Không, là tất cả chúng ta.

Hồng Hài Nhi một mặt không hiểu...

Đúng lúc này, một người đàn ông cao lớn vạm vỡ đi tới, cả giận nói:

- Ông là ai hả? Ở đây làm ồn ào gì hả? Biết cái gì gọi là nghệ thuật hay không?

Phương Chính mỉm cười hỏi ngược lại:

- Vậy anh có biết cái gì gọi là da mặt hay không?

Mặt đối phương lập tức đỏ lên, cả giận nói:

- Không hiểu thì mau cút đi!

Phương Chính lắc đầu, mặc kệ đối phương, đi thẳng tới trước mặt đại sư tùy tiện vẽ bậy, cười nói:

- Thứ này mà các người cũng gọi là thư pháp? Nếu thứ này cũng có thể xưng là thư pháp, vậy đúng là làm trò cười cho thiên hạ! Không thể không nói, lần này thư pháp bị bêu xấu thảm nhất.

Nhao nhao một hồi, lập tức hấp dẫn một đám người tới xem, người tới càng lúc càng nhiều.

Lưu đại sư cũng không bình tĩnh, người càng nhiều, tiếng càng ồn, hắn như kiêng kỵ gì đó, tiến lên phía trước:

- Pháp sư, ông hiểu thư pháp sao?

Không đợi Phương Chính trả lời.

Lưu đại sư chấp tay sau lưng, ngẩng đầu ưỡn ngực nhìn Phương Chính.

Phương Chính lại thấy được lông mũi trong lỗ mũi, lần đầu hắn cảm nhận được, lông mũi lại còn đáng yêu hơn linh hồn một người.

Lưu đại sư nói:

- Tôi học thư pháp đã bốn năm, từ phỏng theo tới siêu việt, tới hôm nay tự nhận không gì không thể viết. Không phải vì tôi viết tốt hơn tất cả mọi người, mà bởi thư pháp truyền thống đã đạt tới mức cao nhất, tính hạn chế cùng số lượng người hành nghề định sẵn thư pháp đương thời không thể được tán thành như cổ nhân.

Không được sự tán thành như vậy, tự nhiên cũng không thể có địa vị tương tự. Cho nên, tôi muốn kết hợp văn hóa phục hưng, trở thành người dẫn dắt thùy triều thời đại, đây là lỗi sao?

Bên cạnh có người ủng hộ:

- Đúng vậy, đại sư dẫn dắt thời đại, mà mấy người chỉ là kẻ theo phong trào, đã thế, không những không biết cảm ân đại sư, trợ giúp đại sư, lại còn ở đây cản trở, thực không biết là cái thứ đồ gì nữa?

Lưu đại sư quả quyết lắc đầu:

- Đối với phế vật, học cả đời cũng là vô dụng, đối với thiên tài, bốn năm đã là đủ. Một khi ngộ đạo lập tức phi thăng, tôi chính là người hiểu đạo, tựa như đã thành tiên, bây giờ trở lại phàm trần khua tay với tục nhân? Thư pháp truyền thống, bỏ đi!

Vừa nói truyện, Lưu đại sư lại khinh bỉ nhìn Phương Chính một cái.

Phương Chính nghe xong, tức muốn nghẹn, từng thấy kẻ không cần mặt mũi, thậm chí hắn chính là gương mặt tiêu biểu trong đó. Nhưng giờ so với vị Lưu đại sư này, Phương Chính chợt phát hiện, hắn chính là kẻ phẩm hạnh đoan chính mẫu mực!

Lưu đại sư nhìn bốn phía, tiếp tục nói:

- Tại hạ vẫn một mức suy nghĩ con đường đột phá, ngày đêm không ngủ, một tháng khổ tư suy nghĩ, cuối cùng tìm được linh cảm trên bờ biển. Tôi nhìn thấy một đám trẻ nhỏ cầm súng bắn nước chơi đùa, bỗng nhiên linh cơ khẽ hiện, súng bắn nước là một thứ tốt...

Tại sao nói vậy?

Mọi người đều biết, thứ phiền nhất trong thư pháp đó là đang viết mà hết mực, phải đi chấm mực, cứ như vậy, hào hứng, hứng thú ban đầu đều mất cả, thực sự là mất hứng.

Nhưng súng bắn nước thì khác, hút đầy mực thì có thể mặc người vung vẩy, tùy ý sáng tác, đây mới là bảo bối!

Thế là tôi cắn răng quyết định, bỏ bút lông, cầm súng bắn nước, bắt đầu cách không sáng tác.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay