Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1461

Chương 1461: Quần Ma Loạn Vũ

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1461: Quần Ma Loạn Vũ

Đám người không hiểu gì, tam xích xạ thư, đó là thứ gì?

Phương Chính cũng bối rối, nhưng hắn cũng không tùy tiện đánh giá người ta, dù sao, thế giới rộng lớn, không thiếu cái lạ, trước đó chưa thấy qua, khó đánh giá chính xác.

Thế là Phương Chính lôi kéo Hồng Hài Nhi, bình tĩnh quan sát.

Lúc này, hơi thở của Lưu đại sư chậm dần, mỹ nữ bên cạnh dùng một cây gậy trúc màu vàng nhấc tấm vải đỏ lên, nhất cử nhất động đều biểu hiện rất quý trọng đồ vật trong chậu, nghi thức trang nghiêm vô cùng, tựa như trong đó là quốc bảo.

Mọi người càng duỗi cổ nhìn xem, thật hiếu kỳ, rốt cuộc trong chậu có vật gì?

Vải đỏ bị xốc lên, mọi người cũng nhìn thấy đồ vật trong chậu, lập tức trợn tròn mắt!

Chỉ thấy trong chậu lớn có mấy khẩu súng nước phiên bản thu nhỏ, nòng súng bắn nước không hề nhỏ, còn có đủ kiểu hình, có cả nòng đôi.

Phương Chính lập tức trợn tròn mắt, thầm nói: "Cái này... "

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, đó là thứ gì?

Phương Chính lắc đầu, hắn còn tưởng là bút lông, kết quả lại là thứ này, thứ đồ chơi này, hắn cũng không biết gì nhiều, thực sự nghĩ không ra thứ này có liên quan gì đến thư pháp? Thế là xoa đầu Hồng Hài Nhi nói:

- Với sức tưởng tượng có hạn của vi sư, thực sự không biết rốt cuộc đại sư này muốn làm gì.

Khi đang nói chuyện, với dáng vẻ trang nghiêm như đang cầm bút, đại sư hai tay nâng lên một khẩu súng nước, sau đó tế bái thiên địa một hồi.

Một người khác xách một thùng nước cỡ lớn đi tới, đại sư nạp đầy mực nước vào khẩu súng, sau đó hô to một tiếng:

- Bắn mực!

Nói xong, đột nhiên quay đầu, nhìn tấm giấy dài, hét lớn một tiếng:

- A... !

Cặp chân ngắn uốn lượn theo thanh âm, một cước vươn thẳng ra trước, vẽ ra một vòng cung rồi hạ xuống, như gà trống giữa bầy gà, một bước định thần...

Đồng thời, Lưu đại sư siết cò, súng nước bắn ra một đường mực nước màu đen phun lên trên giấy vẽ.

Lưu đại sư lại lần nữa hét lớn, nha nha nha nha... Đồng thời, tăng tốc độ di chuyển, vừa đi, tay vừa run, từng vết tích xiêu xiêu vẹo vẹo cứ như vậy bị bắn ra.

Chỉ nghe đám người phía dưới hô to:

- Tốt! Tốt! Thật tốt!

- Tốt! Đại sư thật tuyệt!

- Tốt! Bút pháp của đại sư, siêu việt Vương Hi Chi a!

...

Nhìn đến đây, khán giả đã ngây ngẩn cả người.

Hồng Hài Nhi kéo quần Phương Chính, nói:

- Sư phụ, đó là cái gì? Đổi góc nhìn khác, chẳng phải là giống như trẻ con đi tiểu vẽ lên trên tường sao?

Phương Chính nghe xong, không còn gì để nói, nhưng hắn phải thừa nhận, cái này thật sự giống... Nhưng mà vẫn lắc đầu, nói:

- Không biết, có lẽ thật đúng là đại sư, trước đó là làm nền, có thể màn đặc sắc nhất sẽ xuất hiện sau cùng.

Phương Chính cũng không phải là nói giúp đối phương, dù sao trên internet cũng có một vài nghệ thuật gia có hành vi ban đầu khiến tất cả mọi người đều khó hiểu, thậm chí cảm thấy họ bị điên, nhưng đến khi ra kết quả, lại có thể kinh diễm toàn thế giới. Cho nên, chưa nhìn đến cuối cùng, Phương Chính cũng không muốn phán bừa, chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

- Sư phụ, lúc người nói chuyện, có thể đừng nghiến răng nghiến lợi hay không, còn nữa, lúc nắm chặt tay có thể tự nắm chính người hay không? Tay của con bị nắm đỏ cả rồi... Người làm trái lương tâm quá đi.

Hồng Hài Nhi một mặt bất đắc dĩ nói.

Phương Chính đỏ ửng mặt mo, nói tránh đi:

- Ngậm miệng! Quan sát đi!

Thế nhưng, nhìn mấy tên khốn khiếp trước mắt, hắn thật sự sắp nhịn không được mà đánh người!

Đúng lúc này, Lưu đại sư ở phía trước lại hành động, cầm một khẩu súng nước cỡ lớn, lui ra sau, cách giấy vẽ một mét, sau đó hét lớn một tiếng, nhìn cũng không thèm nhìn, trực tiếp cầm súng nước vung loạn một trận, một vòng tròn xiêu xiêu vẹo vẹo được vẽ ra, sau đó kéo thẳng một đường phun ra tới đằng sau giấy vẽ.

- Tốt!

- Quá tốt rồi!

- Tốt! Tốt!

Người phía dưới tiếp tục hô hào.

Đại sư cũng giống như hăng tiết gà, lại cầm hai khẩu súng nước bắt đầu phun từ bên này qua bên kia, về phần phun ra thứ đồ chơi gì... Chính hắn còn không thèm nhìn giấy vẽ, trời mới biết hắn phun ra thứ đồ gì!

Lúc này, đại sư bỗng nhiên đứng thẳng, buông xuống súng nước, vỗ vỗ hai tay, hiển nhiên là màn biểu diễn của hắn đã kết thúc.

Phương Chính nhìn đồ vật trên giấy vẽ, xấu vô cùng, không có chút mỹ cảm nào, thậm chí một chút logic cũng không tồn tại, chỉ là vẽ lung tung, trán đỏ lên... Đây là cái gì a?

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, ở chỗ con, đám người này chính là quần ma loạn vũ, nhất định sẽ bị thiên binh thiên tướng của Thiên Đình chinh phạt, sống không quá ba ngày.

Phương Chính xoa đầu Hồng Hài Nhi, nói:

- Yên tâm, ở chỗ này cũng là yêu ma quỷ quái, cũng sẽ bị trừng phạt.

- Sư phụ, nếu không có ai quản thì sao?

Hồng Hài Nhi hỏi.

Phương Chính mỉm cười nói:

- Đồ nhi, con phải tin tưởng, trên thế giới này, luôn có những thiên binh thiên tướng nguyện ý làm chuyện bao đồng.

- Ví dụ?

Hồng Hài Nhi tựa hồ nhìn thấy điều gì từ trong đôi mắt Phương Chính.

Phương Chính cười hắc hắc nói:

- Ví dụ a...

Nói đến đây, Phương Chính nghiêm mặt, nghe mấy tên kia còn đang kêu tốt, đột nhiên hô lớn:

- Thứ rác rưởi gì vậy?!

Lời vừa nói ra, toàn trường xôn xao!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay