Chương 1458: Chữ Tốt
Nhưng so với hòa thượng già này, mọi người rất rõ ràng, chữ của Hoàng Ngọc không đáng một đồng!
Nghịch đại đao trước mặt Quan Công? Đây là tìm đường chết, hay là không sợ mất mặt?
Nhìn mấy chữ này, đừng nói Hoàng Ngọc, tất cả mọi người ở đây, không ai dám viết!
Hoàng Ngọc càng không dám, bây giờ không nhận bút là mất mặt, nhận bút viết chữ càng là mất mặt!
Lần đầu tiên, Hoàng Ngọc khổ cực phát hiện, vậy mà lại có ngày ngay cả dũng khí cầm bút hắn cũng không có!
Cuối cùng, Hoàng Ngọc giậm chân một cái, hừ lạnh một tiếng nói:
- Hôm nay trạng thái không tốt, không viết cũng được!
Nói xong, Hoàng Ngọc dẫn đám người xám xịt rời đi...
- Ha ha...
Đám người cười to một trận, Hoàng Ngọc đi nhanh hơn, cuối cùng dứt khoát chạy đi, hắn biết, từ hôm nay, hắn sẽ trở thành chuyện cười trong giới thư pháp. Một kẻ tự nhận là nhà thư pháp lại không dám cầm bút, còn mặt mũi nào nói bản thân là nhà thư pháp?
- Đa tạ đại sư xuất thủ giải vây.
Vương Đạo Xuân lấy lại tinh thần, vội vàng khom người hành lễ với Phương Chính, gập người chín mươi độ, cung kính như học sinh đối mặt giáo viên.
Nhưng không ai cảm thấy Vương Đạo Xuân làm quá, ngược lại đều cảm thấy đương nhiên.
Học vô tiền hậu đạt giả vi sư, chữ của Phương Chính đã chinh phục tất cả mọi người ở đây.
Phương Chính vội vàng tránh né, không dám nhận cái lễ này, chữ của hắn là hệ thống cho, nhưng những nhà thư pháp chân chính như Vương Đạo Xuân đây chính là ngày đêm khổ luyện, lĩnh ngộ, mấy chục năm mài kiếm mới có thành quả!
Nếu nói tương lai ai có thể giương cao lá cờ thư pháp truyền bá văn hóa thư pháp, Phương Chính khẳng định không phải hắn, mà là dựa vào những đại sư thật sự dám chịu khổ, chịu bỏ thời gian này.
Phương Chính vội vàng hoàn lễ nói:
- Thí chủ khách khí, bần tăng chỉ là viết mấy chữ thôi.
Vương Đạo Xuân lắc đầu nói:
- Đại sư có chỗ không biết, Hoàng Ngọc căn bản không phải đến tham gia náo nhiệt, mà là đến phá quán. Tài nghệ thư pháp của tôi và Hoàng Ngọc vẫn luôn tương đương nhau, nếu hôm nay tôi so đấu với anh ta, nếu anh ta thắng, triển lãm của chúng tôi chỉ có thất bại. Còn nếu anh ta thua, vẫn có thể chất vấn trọng tài của chúng tôi bất công... Làm ầm ĩ một phen, tuần triển lãm của chúng tôi cũng chỉ có thể đóng cửa. Nhưng nhờ đại sư xuất thủ, mấy chữ đã khiến anh ta thấy khó mà lui, đối với chúng tôi mà nói, thật đúng là đại ân.
Phương Chính vội vàng lắc đầu nói:
- Không dám nhận, tôi và mọi người đều không thích gian tặc.