Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1457

Chương 1457: Chủ Nghĩa Quốc Tế? Ta Nhổ Vào!

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1457: Chủ Nghĩa Quốc Tế? Ta Nhổ Vào!

Vương Đạo Xuân hừ lạnh một tiếng nói:

- Tố chất kém cũng tốt hơn gian tặc, nơi này không chào đón anh!

Hoàng Ngọc nghe nói thế, mặt lập tức đen lại, hừ lạnh nói:

- Vương Đạo Xuân, đừng chụp bô bậy bạ, tôi không phải gian tặc! Nói cho đúng, tôi là một người theo chủ nghĩa quốc tế, trong tim không có biên giới, thư pháp cũng không nên có biên giới, là các người tầm mắt hạn hẹp, không phải tầm mắt của tôi quá rộng. Trong lòng tôi, tôi chính là một người chủ nghĩa quốc tế hoàn mỹ, không thuộc về phương Đông, cũng không thích phương Đông, chỉ là trùng hợp sinh ở phương Đông mà thôi.

- Ọe...

Một tiếng nôn ọe bỗng nhiên vang lên ngắt lời Hoàng Ngọc.

Hoàng Ngọc nhíu mày nhìn lại, một tiểu hòa thượng đang che miệng nôn khan.

Hòa thượng già thấp giọng hỏi:

- Đồ nhi, con bị sao? Chẳng phải thân thể của con luôn rất tốt sao? Bao năm qua cũng chưa từng thấy con nôn mửa.

Tiểu hòa thượng phất phất tay nói:

- Sư phụ, con sợ là không xong, lần đầu tiên gặp phải người vô liêm sỉ như thế, con buồn nôn chịu không nổi.

- Học theo vi sư, cảm thấy buồn nôn, mau chóng nghĩ đến thức ăn ngon.

Hòa thượng già nói.

Tiểu hòa thượng:

- Không được, nghĩ đến thức ăn ngon, chênh lệch quá lớn, lại càng dễ nôn.

Hòa thượng già nói:

- Vậy con thử nghĩ đến cứt chó xem sao.

- Ai... Cứt chó quả nhiên có tác dụng, chỉ tốt hơn tên kia một chút, chênh lệch không quá lớn.

Tiểu hòa thượng ngừng nôn mửa.

Mặt Hoàng Ngọc đen lại như hòn than, cả giận nói:

- Vương Đạo Xuân, loại người không có tố chất thế này, anh cũng tiếp đón sao? Các người đã tịch mịch đến độ này sao?

Vương Đạo Xuân lắc đầu nói:

- Không phải gian tặc, tôi đều tiếp đãi, anh thì có thể đi.

- Anh!

Hoàng Ngọc một mặt phẫn nộ, nhẫn nhịn nửa ngày, nói:

- Anh... Rất tốt. Nghe nói thư pháp của Vương Đạo Xuân có một phong cách riêng, như là trường giang đại hà. Hôm nay tôi cũng muốn lĩnh giáo một phen.

Vương Đạo Xuân lắc đầu nói:

- Không hứng thú, tôi không giao lưu với gian tặc.

- Đây không phải giao lưu, đây là khiêu chiến! Tôi phải dùng hành động thực tế nói cho anh biết, cái các người gọi là thư pháp, không đáng nhắc tới!

Hoàng Ngọc ngạo nghễ nói.

Đúng lúc này, một cô gái ở bên cạnh hoảng sợ nói:

- Pháp sư, ông muốn làm gì? Đây là bút của đại sư, ông không thể dùng... Ai... Mau dừng lại!

Nghe được tiếng kinh hô này, Hoàng Ngọc và Vương Đạo Xuân đều theo bản năng nhìn qua, chỉ thấy hòa thượng kia không biết từ lúc nào đã cầm lấy bút lông của Vương Đạo Xuân, mặc kệ nữ trợ lý ngăn cản, hất lên ống tay áo, trực tiếp đặt bút!

Vương Đạo Xuân nhíu mày, các nhà thư pháp đều có một ít đam mê, ví dụ như quý bút như mạng, hoặc là vô cùng trân quý một thứ gì đó, không thích người khác chạm vào. Bút chính là cấm kỵ của Vương Đạo Xuân...

Hoàng Ngọc vừa nhìn, cười ha ha nói:

- Một tên ăn mày thối cũng muốn chơi thư pháp? Phương Đông đã nghèo túng đến độ này sao?

Kết quả, còn chưa nói dứt lời, chỉ thấy hòa thượng kia hất lên cánh tay, sau một khắc, bút như vật sống, bút mực như rồng, tấm giấy như biển, rồng về biển lớn, muôn hình vạn trạng, một chữ lớn xuất hiện trên giấy, người nhìn đến trợn mắt hốc mồm!

Thần kỳ nhất chính là tay Phương Chính như bay, động như rồng, nhưng thân thể lại trầm ổn như chuông cổ, như một vị Phật Đà!

Trong nháy mắt đó, đám người có ảo giác, tựa như người viết thư pháp không phải là người, mà là Phật! Vị Phật này cũng không phải đang viết chữ, mà là đang vẽ rồng...

Mấy hơi thở ngắn ngủi, hai hàng chữ lớn đã xuất hiện trên giấy, rõ ràng là -- Núi xanh vinh hạnh chôn trung cốt, sắt bạc vô tội đúc gian thần!

Hai câu mười bốn chữ, mỗi bút mỗi họa đều như một thanh đao sắc bén, vừa nhìn, mặt Hoàng Ngọc lập tức đỏ bừng... Hắn muốn nói gì đó, nhưng hắn có thể nói gì? Hắn chế giễu người ta không biết viết chữ, kết quả, chữ viết ra giống như thần long bay múa, bá khí trong câu chữ khiến hắn căn bản không có dũng khí nói nửa câu vi phạm lương tâm, chê bai chữ không tốt.

Huống chi, nơi này có nhiều người trong nghề như vậy, chữ tốt hay không, có ai không nhìn ra? Bây giờ hắn nói thêm câu nào cũng đều là tự vả mặt mình.

Nhưng không nói thì sao?

Mười bốn chữ này giống như mười bốn thanh đao, chém vào trên người hắn, từng chữ đâm thẳng tim gan!

- Tuyệt!

Không biết là ai dẫn đầu hô lên, tiếp đó, tiếng vỗ tay như sấm động, hiện trường một mảnh tiếng khen!

Vương Đạo Xuân ban đầu còn có chút không vui, nhưng vừa nhìn thấy mấy chữ này, đã kích động không nói ra lời, nửa ngày sau mới nói được hai chữ:

- Được... Tuyệt...

Lúc này, tiểu hòa thượng kia cầm một cây bút đi tới trước mặt Hoàng Ngọc, cười nói:

- Thí chủ muốn viết chữ đúng không? Viết đi, chúng tôi muốn xem.

Hoàng Ngọc nghe xong, đen mặt.

Những người khác thì cười, nơi này có rất nhiều người trong nghề, ai cũng biết Hoàng Ngọc có bản lãnh lớn, quả thật có chỗ độc đáo, nhưng lòng người hỏng, chữ cũng hỏng. Chữ như người, người là gian tặc, chữ cũng không thể đẹp đến đâu. Nhưng không thể không nói, chữ của Hoàng Ngọc quả thật rất tốt, tốt hơn không ít người ở đây.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay