Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1456

Chương 1456: Triển Lãm Thư Phá

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1456: Triển Lãm Thư Phá

Hai người dạo một vòng là dạo hơn hai giờ, hơn hai giờ sau, hai người ngạc nhiên nhìn lầu cao trước mắt và tràng cảnh quen thuộc xung quanh.

- Không phải chứ, sư phụ, hình như chúng ta về tới chỗ hôm qua rồi.

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên nhìn cảnh sắc trước mắt nói.

Phương Chính vuốt mũi nói:

- Thế này... Đúng thật là quay lại rồi. Nếu đã quay lại, cũng là duyên phận, chẳng phải hôm qua còn muốn xem triển lãm thư pháp sao? Hôm nay vừa vặn, đi! Vào xem!

Hồng Hài Nhi nghe xong, lập tức hứng thú, dưới tình huống không đói bụng, có ai mà không thích tham gia náo nhiệt?

Hai hòa thượng một lớn một nhỏ tiến đến, làm mấy người nhân viên phục vụ ở cổng đều nhíu lại lông mày, không có biện pháp, hai hòa thượng này trông quá rách rưới, nhìn là biết không phải người có tiền. Nhưng nhân viên phục vụ cũng không tiến lên ngăn cản, sau khi xác định hai hòa thượng này mặc dù quần áo cũ nát nhưng cũng rất sạch sẽ, coi như không nhìn thấy.

Không xuất hiện kịch bản cẩu huyết, Phương Chính thuận lợi tiến vào trong khu triển lãm.

Bày ra trước nhất là các loại thư pháp cổ xưa, tất cả đều là của danh nhân, như thư pháp của Vương Hi Chi, vân vân...

Phương Chính cũng là lần đầu tiên nhìn thấy chữ viết của những cổ nhân danh gia này, xem cũng say sưa ngon lành.

Lại đi sâu vào, là một vài nhà thư pháp viết chữ tại chỗ, mặc dù ít đi vận vị người xưa, nhưng cũng tràn đầy mỹ cảm thư pháp, một bút một họa, vô cùng đại khí, Phương Chính vừa xem vừa gật đầu.

- Ha ha, vị pháp sư này, người vừa xem vừa gật đầu, tựa hồ cũng hiểu chữ a?

Một người đàn ông trung niên vừa mới nâng bút cười ôn hòa nói.

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- A Di Đà Phật, bần tăng cũng hiểu một chút, nhưng không nhiều. Chữ này của tiên sinh, rất có vận vị của nước, lúc nhu hòa như dòng suối nhỏ róc rách, lúc phóng túng như là Hoàng Hà cuồn cuộn, thật là đẹp mắt.

Lời này vừa nói ra, người đàn ông sững sờ, chắp tay nói:

- Tôi là Vương Đạo Xuân, không biết pháp sư xưng hô thế nào?

Phương Chính chắp tay trước ngực nói:

- Bần tăng Phương Chính.

Vương Đạo Xuân sững sờ, nói:

- Phương Chính? Ách... Thật xấu hổ, pháp hiệu này thật sự là quá vang dội...

Phương Chính cười nói:

- Không sao, mỗi lần bần tăng nói ra pháp hiệu, mọi người đều phản ứng rất lớn.

Vương Đạo Xuân cười ha ha nói:

- Không lớn là không thể nào, Phương Chính trụ trì là nhân vật thần tiên, có ai không biết chứ? Có điều, những thứ như danh tự, ai cũng có thể lấy. Cũng không thể nào vì người khác có mà bản thân nhất định phải đổi... Pháp sư, nghe lời người vừa nói, nhìn ra người cũng thông thạo thư pháp a.

Vương Đạo Xuân hiển nhiên không muốn dây dưa trong vấn đề này, thế là đổi chủ đề, trở về với thư pháp.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Biết một chút, nhưng đã lâu không viết chữ, không biết còn có thể viết ra chữ gì.

- Ha ha... Pháp sư khách khí, hiện tại vừa vặn đang triển lãm, không có ai khác. Nếu pháp sư muốn viết, có thể dùng bút mực của chúng tôi, mọi người bàn là thư pháp, không phải bàn tốt xấu.

Vương Đạo Xuân cười ha ha nói.

Đúng lúc này, một thanh âm bỗng nhiên vang lên:

- Thư pháp không bàn tốt xấu, vậy còn viết thư pháp làm gì? Về nhà tùy tiện viết chẳng tốt hơn sao? Mọi thứ có cao thấp, nơi này là triển lãm thư pháp, cũng không phải triển lãm mất mặt. Mỗi một chữ ở nơi này, đều là để người ngoài thưởng thức, tìm người viết lung tung, bị mất mặt không chỉ là riêng các người, mà còn là cả nền thư pháp!

Khi đang nói chuyện, một người đàn ông như là trăng giữa bầy sao, dẫn theo mấy người chậm rãi đi tới.

- Hoàng Ngọc, anh tới đây làm gì?

Vương Đạo Xuân hiển nhiên không thích Hoàng Ngọc này.

Phương Chính cũng không thích, bởi vì tên Hoàng Ngọc này không giống nhà thư pháp, càng giống một thương nhân hơn, ánh mắt nhìn người không có vẻ thẳng thắn, hiền hoà như Vương Đạo Xuân, mà nhiều hơn mấy phần lăng lệ, như một cây đao.

Hoàng Ngọc nói:

- Các người treo bảng hiệu triển lãm thư pháp, tôi cũng là nhà thư pháp, đến xem, viết mấy chữ, không được sao? Chỉ là không nghĩ tới, thư pháp phương Đông đã tịch mịch đến nỗi ngay cả nhà thư pháp cũng không có, cần bắt một hòa thượng lang thang viết chữ giúp sao?

Một thiếu niên sau lưng Vương Đạo Xuân nghe xong, cả giận nói:

- Còn tốt hơn con chó theo gió vượt biển! Đồ của tổ tiên không chịu học, vứt bỏ quốc học thư pháp, học mấy thứ dở dở ương ương, quay về còn tự xưng chính thống, mắng đồ của tổ tiên đều là cặn bã, nước ngoài mới là văn hóa chân chính. Đã thấy người vô sỉ, nhưng chưa từng thấy kẻ nào vô sỉ như thế!

Hoàng Ngọc nghe nói thế, sắc mặt khó coi, nhưng vẫn cố duy trì bộ dáng mỉm cười cao ngạo, thản nhiên nói:

- Vương Đạo Xuân, các người vẫn không có tiền đồ như thế. Người lớn nói chuyện, trẻ con lại dám xen vào, không có lễ phép. Khó trách thư pháp phương Đông tịch mịch, nhân phẩm không có, tố chất không cao, làm sao gánh vác thư pháp?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay