Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1455

Chương 1455: Lại Ra Ngoài

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1455: Lại Ra Ngoài

"Mặc dù rất cảm động, nhưng tôi chỉ thừa nhận hòa thượng này, ân... Hoặc là nói, tôi sẽ tiếp tục khinh bỉ những kẻ không có tố chất, nhưng sau này sẽ không kỳ thị địa phương. Có lẽ, hẳn là tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ, rốt cuộc là tôi khinh bỉ kẻ làm chuyện xấu, hay là những quần thể vô tội kia."

"Tôi muốn biết, hòa thượng này ở nơi nào, tôi muốn quyên ít tiền cho ông ấy."

"Hòa thượng này thật sự rất tốt, tôi là Sayrna của tiệm bánh mì đối diện, lúc ấy tiểu hòa thượng rất đói, lại chỉ muốn mua bánh mì rẻ nhất. Chính là vì tiết kiệm tiền, giữ lại cho người mất. Sau đó bọn họ trả lại bánh mì, tôi nhìn thấy đứa bé ấy thật sự rất đói, tôi đưa cho đứa bé một chiếc bánh kem nhỏ, hi vọng có thể giúp được bọn họ. Không nghĩ tới, bọn họ vậy mà gặp may, a, thật đúng là Thượng Đế đều đang chúc phúc cho những người tốt."

"Lầu trên +1, tôi quyết định sẽ đi xem thử tiệm bánh mì của cô. Đồng thời, tôi cũng muốn quyên ít tiền."

"Tính thêm tôi!"

"Có lẽ, chúng ta cần một người đại biểu đi liên hệ với vị cao tăng kia."

"Mrs. Sayrna, cô có thể làm giúp không?"

"Đương nhiên, tôi rất vui, đây là vinh hạnh của tôi."

...

Mạng lưới nước ngoài đang sôi trào, đồng thời, trang web trong nước cũng phát tin tức này lên trước tiên, khi thấy người phương Đông ở nước ngoài được người ta tán thưởng vì không nhặt của rơi, rất nhiều người đều thấy tự hào.

Phản hồi xuất hiện phô thiên cái địa ở phía dưới...

Tiếng ca ngợi không dứt bên tai...

Nhưng mà, cũng ngay lúc này, có người đề ra nghi vấn.

"Mọi người không cảm thấy hai bóng lưng của hòa thượng này khá quen a? Mặc dù tuổi tác, hình dạng, thậm chí quần áo đều không quá giống. Ân, ý tôi là, động tác của bọn họ, nụ cười... Mọi người không cảm thấy rất quen mắt sao?"

Có người nói.

"Quả thật trông rất quen mắt a, hình như đã gặp ở đâu rồi!"

"Con mẹ nó, giống như là Phương Chính trụ trì! Thế nhưng, thế này cũng quá già đi... Phương Chính trụ trì rất đẹp trai a!"

"Đúng, chính là giống Phương Chính trụ trì!"

"Tôi quỳ, mọi người vừa nói thế, tôi càng nhìn càng thấy giống a!"

"Không được, tôi phải mau chóng đi xem! Không chừng thật đúng là bọn họ!"

"Không thể nào, Phương Chính trụ trì một thân Tăng Y Màu Trắng, đó là nhân vật thần tiên. Lão tăng này, một thân tăng y rách rưới... Ách, nhưng mà khí chất tựa hồ cũng không kém a."

"Phương Chính trụ trì đi lại ở bên ngoài, có bao giờ bị người khác nhận ra? Ta đánh cược, người này rất có thể là Phương Chính trụ trì!"

"Gogogo, xuất phát, bắt Phương Chính!"

"Thêm tôi nữa, tôi cũng đi!"

"Cùng đi, đón đại sư về nhà!"

...

Đồng thời, vì tin tức sôi trào trên internet, một số người cũng bắt đầu chú ý tới.

Nữ phóng viên nào đó đang mua giày, lão bí thư nào đó đang uống rượu, nữ đạo sĩ nào đó đang thưởng trà trên núi, cô gái xinh đẹp nào đó đang khổ luyện thư pháp, người đàn ông đội mũ lệch nào đó đang chơi điện thoại di động, đám nhóc nào đó đang trên đường tìm kiếm núi Nhất Chỉ...

Sâu trong dãy núi Tây Nam, trên đường rừng, một thiếu nữ bỗng nhiên đặt điện thoại di động xuống, nói với người anh bên cạnh cô:

- Anh, em muốn xuất ngoại.

- Cái gì?

Người anh một mặt mộng bức.

...

Một vùng biên giới, một thiếu niên nào đó đang nói chuyện với voi, sờ lên vòi voi, nói:

- Người này chắc chắn là Phương Chính trụ trì, mặc dù bộ dáng không giống, nhưng ta tuyệt đối không quên thần vận, nhất cử nhất động đó... Ta muốn đi tìm người!

Voi ngửa mặt lên trời huýt dài.

Phía Đông Nam, trên cao ốc, một người đàn ông đặt ly rượu xuống, nói:

- Đi, đi thăm hỏi Phương Chính trụ trì!

...

Đúng vậy, một đám người trong lòng một mực tôn thờ Phương Chính, nhìn Phương Chính ở trên TV, mấy người đều nhìn ra được bóng dáng ẩn trong mỗi động tác nhỏ, sau đó bọn họ bắt đầu bước lên con đường tiến về Châu Âu tìm Phương Chính.

Trong lúc nhất thời, thiên Nam địa Bắc, vô số người đều đưa mắt nhìn đến Châu Âu.

Đương nhiên, cũng có người thuần túy là nhàn rỗi nên mới đi góp chút náo nhiệt, mọi người đều không chắc chắn rốt cuộc có phải Phương Chính trụ trì hay không, nhưng đều không ai nghĩ rằng đi nghiệm chứng một chút là lãng phí thời gian, dù sao cũng đều nhàn rỗi. Thậm chí có rất nhiều người nguyện ý lãng phí như vậy, đổi lấy một tia hy vọng trong lòng...

Phương Chính cũng không biết hắn lại vô tình dẫn tới sóng to gió lớn như vậy, tóm lại, đêm nay hắn ngủ rất say.

Chỉ là vì thói quen, nên hắn vẫn rời giường khi trời còn chưa sáng, ở trong phòng mãi cũng không được, dứt khoát một bàn tay vỗ vào trên mông Hồng Hài Nhi, lôi tên nhóc lười biếng này từ trong chăn ra ngoài, rửa mặt xong, lập tức ra ngoài đường lớn.

- Sư phụ, người làm gì vậy a? Thật vất vả mới được ăn uống no đủ nghỉ khỏe, sao người còn có phúc không hưởng, lại đi ra hóng gió chứ?

Hồng Hài Nhi vuốt mắt, ngáp một cái, một mặt không cam lòng nói.

Phương Chính nói:

- Xem chút ấy tiền đồ của con, đến nước ngoài rồi, làm sao cũng phải đi dạo một chút, nhìn xem người nơi đây, vậy mới đáng một chuyến xuất ngoại a.

- Vâng vâng vâng, người là sư phụ, người nói gì cũng đều có lý.

Hồng Hài Nhi ngáp một cái, ứng phó nói.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay