Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1453

Chương 1453: Chuyện Gì Xảy Ra?

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1453: Chuyện Gì Xảy Ra?

Nói xong, Hồng Hài Nhi lại ôm hộp chạy về.

- Sư phụ, bánh mì đã trả lại, đây là vị thí chủ kia tặng cho con, con có thể giữ lại chứ? Tiền đều ở nơi này.

Hồng Hài Nhi tội nghiệp hỏi.

Phương Chính gật đầu nói:

- Tặng cho con, đương nhiên là có thể giữ lại.

Sau đó Phương Chính cầm lấy hộp, vỗ vỗ vai người đàn ông bên cạnh, nói:

- Thí chủ, cầm lấy đi.

Người đàn ông sững sờ, hỏi:

- Ông muốn đưa số tiền này cho tôi?

Phương Chính khẽ gật đầu, cười nói:

- Sự tình có nặng nhẹ, con gái của anh đã bệnh nặng thiếu tiền, tiền này cho anh, hẳn là lựa chọn tốt nhất. Nhưng mà, tiền này cũng không phải của bần tăng, bần tăng cũng là nhặt được, nhưng người mất một mực không tới nhận. Thí chủ hãy cầm trước đi, cứu người gấp hơn. Bần tăng ở đây chờ người mất tiền, nếu chờ được, sẽ giải thích với người đó, chuyện trả tiền, bần tăng sẽ giải quyết.

Người đàn ông ngạc nhiên nhìn Phương Chính, nói:

- Số tiền này... đều cho tôi sao? Trông hai người rất đói bụng a.

Ùng ục...

Không cần Phương Chính và Hồng Hài Nhi đáp lời, bụng đã bắt đầu kêu.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Người đói một ngày không chết được, nhưng sinh bệnh không cứu sẽ xảy ra chuyện. Thí chủ, mau đi đi.

Người đàn ông trầm mặc...

- Sư phụ, rốt cuộc chuyện này là sao a?

Hồng Hài Nhi đầu óc mơ hồ hỏi.

Phương Chính nói:

- Vừa rồi con đi mua bánh mì, vị thí chủ này đến đây, vi sư nghe thấy anh ta gọi điện thoại, bên kia điện thoại thúc giục anh ta nộp tiền chữa bệnh. Con gái của anh ta đang ở bệnh viện, cần tiền chữa bệnh. Vi sư cảm thấy, chúng ta nhặt được tiền, hẳn là nên cho người cần gấp hơn.

Hồng Hài Nhi đau khổ nói:

- Vậy vạn nhất người mất tiền quay lại thì làm sao đây? Vạn nhất người đó cũng rất sốt ruột thì sao?

Phương Chính suy nghĩ một chút, nói:

- Thời điểm phi thường, dùng biện pháp phi thường, con đi kiếm ít tiền cũng không khó a?

Hồng Hài Nhi trừng mắt một cái!

Phương Chính một mực phản đối chuyện dùng thần thông kiếm tiền, ví dụ như Phương Chính, mở ra một đôi Thiên Nhãn, thật sự muốn kiếm tiền, ngồi dưới đất đoán mệnh một cái là có. Nhưng hắn bị hệ thống hạn chế, không thể làm như thế. Nhưng mà Hồng Hài Nhi lại không bị hạn chế a!

Biểu diễn nghệ thuật đường phố để kiếm tiền cũng không phải phạm pháp. Chỉ cần biểu diễn đúng pháp luật, ở địa phương quy định, sẽ không bị đội an ninh đô thị đuổi bắt.

Hồng Hài Nhi biểu diễn phun lửa gì đó, cũng là rất dễ dàng. Chỉ là Phương Chính vẫn một mực phản đối dùng phương thức này để kiếm tiền... Theo lời Phương Chính, phải làm một người bình thường đi lại trong hồng trần, trải nghiệm gian khổ trong hồng trần, mới có thể hiểu được bản thân nên làm gì.

Mà cách làm cao cao tại thượng, làm mấy buổi toạ đàm, vung tiền quy mô lớn, Phương Chính càng không tán thành. Ngươi không biết đối phương cần gì, chỉ dùng phương pháp mà ngươi cho là đúng để trợ giúp người ta, đó cũng không phải trợ giúp, mà là đang hại người ta.

Độ người trước phải độ mình, độ người cũng độ mình, cho nên, trước khi độ người, phải trải nghiệm cuộc sống muôn màu.

Nhưng mọi thứ đều có ngoại lệ, chuyện trước mắt, hiển nhiên là phải tạm thời buông xuống một chút quy củ, thuận tiện quan trọng hơn.

Lúc này Hồng Hài Nhi truyền âm nói:

- Sư phụ, người có thể đi cứu con gái của anh ta mà. Không cần cho tiền a...

Phương Chính thi triển Nhất Mộng Hoàng Lương, làm cho đối phương không thể nghe được, lúc này mới nói:

- Vi sư không tiện xuất thủ lộ liễu, lát nữa đi cùng, cứu được con gái anh ta rồi lại nói. Cho tiền chỉ là an ủi mà thôi. Dù sao, chút tiền ấy hoàn toàn không đủ chi trả một cuộc giải phẫu. Một trận bệnh, không chỉ tra tấn bệnh nhân, mà còn cả người nhà bệnh nhân. Vừa rồi anh ta đã sắp hỏng mất, có lẽ chút tiền ấy của chúng ta không có bao nhiêu tác dụng thực tế, nhưng đủ để anh ta nhìn thấy một tia sáng rạng đông... Tiền này không phải tiền, mà là thuốc chữa bệnh, đã hiểu chưa?

Hồng Hài Nhi như có điều suy nghĩ, gật đầu nói:

- Đã hiểu.

Lúc hai người truyền âm, sau lưng bỗng nhiên vang lên tiếng pháo nổ, tiếp đó, pháo hoa phóng lên tận trời, nở rộ trên bầu trời, chiếu sáng một màn đêm!

Đột ngột bắn pháo hoa, hai thầy trò trực tiếp bối rối, đây là tình huống gì?

Pháo hoa một cây nối tiếp một cây bay lên thiên không, nổ tung...

Tiếp đó, trên đường cái an tĩnh, một đám người bỗng nhiên chạy ra từ các cửa hàng, trong tay cầm hoa tươi, còn có một tấm thẻ lớn!

Phương Chính còn chưa lấy lại tinh thần, một camera, một microphone đã đưa đến trước mặt hắn.

Tiếp đó, một nữ phóng viên tiến lên, vui vẻ nói:

- Chúc mừng tiên sinh! Chúng tôi đã thí nghiệm hai mươi tám lần ở các địa phương khác nhau, tiên sinh là người thứ hai một mực chờ đến nửa đêm, đồng thời nguyện ý quyên tiền giúp người khác. Vì thế, chúng tôi đã chuẩn bị cho tiên sinh một món lễ lớn! Hi vọng tiên sinh sẽ thích!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay