Chương 1452: Không Cần Trả Lại
Nhân viên cửa hàng là một bác gái người, mái đầu bạc trắng nhưng vẫn lộ ra rất có sức sống, nhìn thấy Hồng Hài Nhi ôm hộp lon ton chạy tới, buông xuống đồ vật đang dọn dẹp, cười ha hả hỏi.
- Cháu muốn mua một cây bánh mì lớn lớn lớn lớn, càng rẻ càng tốt.
Hồng Hài Nhi rất rõ ràng, không thể dùng thần thông, muốn nhặt được tiện nghi, hắn chỉ có một biện pháp, đó chính là bán manh! Huống chi, trời sinh đã rất manh, không bán không đáng tiếc sao?
Bác gái nghe xong, lập tức vui vẻ:
- Cháu muốn bánh mì thật lớn lớn lớn lớn? Còn muốn rẻ nhất? Thế nhưng, bánh mì như thế, không có hoa quả và bơ, cháu sẽ ăn không ngon. Hay là bác giới thiệu cho cháu mua một cái khác?
Hồng Hài Nhi quả quyết lắc đầu, hắn đã đói chịu không nổi, lúc này cũng không kén ăn, càng không muốn lãng phí thời gian, hắn chỉ muốn mau chóng ăn vào miệng. Nhưng mà hai câu nói của bác gái cũng làm cho nước bọt của hắn ứa ra, lau lau nước miếng, liếc qua những cái bánh kem và hoa quả đẹp mắt, lắc đầu nói:
- Không cần, cháu chỉ muốn lớn, thật lớn, càng rẻ càng tốt.
Nói xong, Hồng Hài Nhi nhón chân lên, đặt cái hộp ở trên mặt bàn.
Bác gái bất đắc dĩ cười nói:
- Được rồi, bác cho cháu một cái lớn nhất, hơn nữa chỉ cần hai Euro.
Nói xong, bác gái lấy ra từ phía sau hai cây bánh mì thật dài, như bác gái nói, cây bánh mì này không có bất kỳ trang trí dư thừa gì, không có hoa quả, cũng không có bơ. Nhưng Hồng Hài Nhi cũng không ghét bỏ, nước bọt của hắn đã sắp tràn ra, vội vàng cầm lấy, sau đó mở hộp ra nói:
- Bác gái, bác xem cháu cần đưa bác bao nhiêu tiền, bác tự lấy đi.
Bác gái xem xét, trong hộp lại có ba tờ 100 Euro, kinh ngạc nói:
- Đứa bé này, cháu rất giàu có a, vì sao lại mua bánh mì rẻ nhất? Cháu có thể dùng thêm một chút, mua cây bánh mì ngon hơn mà.
Hồng Hài Nhi làm sao dám nói là tiền nhặt được, thế là lắc đầu nói:
- Tiết kiệm được thì tiết kiệm ạ...
Bác gái nhìn Hồng Hài Nhi một thân tăng y rách rưới, trong lòng cảm động, gật đầu nói:
- Tốt a, một đứa trẻ đáng yêu, hiểu chuyện như cháu, nên được thưởng. Bác có một chiếc bánh kem ô mai nhỏ, cháu có muốn không?
Hồng Hài Nhi nghe xong, con mắt lập tức sáng lên:
- Thật? Thật sự có thể cho cháu sao?
Bác gái cười nói:
- Đương nhiên, coi như phần quà cuối cùng trong hôm nay đi. Tặng cho cháu.
Bác gái lấy ra từ trong quầy một chiếc bánh kem nhỏ, còn không bằng một nắm tay, trên bánh kem còn có một viên ô mai đỏ đẹp mắt, sau đó đưa cho Hồng Hài Nhi.
Hồng Hài Nhi cảm kích chắp tay trước ngực, nói:
- A Di Đà Phật, tạ ơn thí chủ!
- Cầm lấy đi.
Bác gái đưa cho Hồng Hài Nhi, Hồng Hài Nhi vui vẻ nhận lấy, đồng thời nhận lấy tiền thối từ bác gái.
Bỏ hết tiền vào trong hộp, sau đó Hồng Hài Nhi vui vẻ chạy về phía đường cái đối diện, kết quả, vừa ngẩng đầu, ngây ngẩn cả người, hắn phát hiện, không biết từ lúc nào, trên ghế dài lại có thêm một người. Người kia trông rất cô đơn, hai tay ôm đầu, một mặt lo nghĩ.
Nhưng Hồng Hài Nhi cũng không nghĩ nhiều, hắn đói chịu không nổi rồi, chỉ muốn ăn.
Đúng lúc này, Phương Chính nói:
- Tịnh Tâm, đừng ăn vội.
Hồng Hài Nhi ngạc nhiên, hỏi:
- Sư phụ, sao vậy?
Phương Chính nói:
- Trả lại bánh mì đi.
Hồng Hài Nhi hoảng sợ nói:
- Cái gì? Sư phụ! Chúng ta đã hơn một ngày chưa ăn cơm, sắp chết đói rồi, bây giờ trả lại? Người ta không cho trả thì làm sao đây? Người ta...
Hồng Hài Nhi còn muốn nói gì, kết quả, nhìn thấy Phương Chính một mặt nghiêm túc, đành phải hậm hực một lần nữa gói kỹ bánh mì, nhìn bánh mì trong tay, hít vào hương bánh mì, không cam lòng hỏi:
- Sư phụ, là vị thí chủ này đánh rơi tiền sao?
Phương Chính lắc đầu.
Hồng Hài Nhi càng nghĩ không thông vì sao Phương Chính lại làm như thế...
Chỉ là Hồng Hài Nhi rất rõ ràng, phàm là có thể ăn, Phương Chính tuyệt đối sẽ không khách khí. Phương Chính đã nói không thể ăn, vậy nhất định là có nguyên nhân. Thế là Hồng Hài Nhi nhẫn nhịn, quay lại tiệm bánh mì.
- Sao cháu quay lại rồi?
Bác gái kinh ngạc hỏi.
Hồng Hài Nhi thở dài nói:
- Sư phụ bảo cháu trả lại, thí chủ, cây bánh mì này có thể trả lại sao?
Bác gái nhìn qua cây bánh mì được đóng gói kỹ, khó hiểu nói:
- Trông cháu rất đói bụng, tại sao còn muốn trả lại? Hai người muốn đi ăn món khác sao? Bác dám nói, trên con đường này, không có món nào khác ngon và rẻ hơn bánh mì của bác.
Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:
- Cháu cũng không biết, chỉ là sư phụ bảo trả lại, khẳng định là có đạo lý. Thật có lỗi, thí chủ, xin trả lại.
Bác gái cau mày một cái, thuyết phục thêm hai câu cũng không có kết quả, lúc này mới trả tiền lại cho Hồng Hài Nhi.
Nhưng khi Hồng Hài Nhi muốn trả lại chiếc bánh kem nhỏ, bác gái lại lắc đầu nói:
- Đây là bác tặng cho cháu, không cần trả lại. Cầm đi ăn đi.
- Tạ ơn...
Hồng Hài Nhi chắp tay trước ngực nói cảm tạ.