Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1451

Chương 1451: Tiền A

schedule ~9 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1451: Tiền A

Thế là Hồng Hài Nhi rời khỏi đám mây, hai người xích lại gần xem xét, kết quả làm cho hai người thất vọng, phía dưới cũng không phải là hôn lễ, mà là một trận thịnh hội. Cụ thể là gì, hai người cũng không biết, nhưng mà nghe mấy người xung quanh nói chuyện, ít nhiều cũng có chút rõ ràng.

Đây là buổi triển lãm lưu động của một nhà thư pháp.

Phương Chính nghe xong, lập tức hứng thú, mặc dù Long Phật Văn Thư của hắn đã bị thu hồi, nhưng đã sớm nói, những thứ như kỹ nghệ, học xong chính là học xong, bị thu hồi cũng chỉ là hiệu ứng gia trì, nhưng kỹ nghệ của bản thân vẫn còn đó. Cho nên Phương Chính vẫn có thể tiếp tục làm các loại bàn ghế, làm các loại đồ chơi nhỏ công nghệ cao, Long Phật Văn Thư tự nhiên cũng vẫn viết được.

- Sư phụ, nơi này không quản cơm, chúng ta đổi chỗ đi.

Hồng Hài Nhi sờ bụng nói.

Phương Chính nhìn sắc trời một chút, trời đã sắp tối, hơn nữa, khu triển lãm cũng chỉ là đang bố trí, đám người ở cổng phần lớn chỉ là tham gia náo nhiệt, muốn đi vào, đoán chừng phải đến ngày mai.

Cho nên, nhiệm vụ chính lúc này, vẫn là ăn cơm!

Thế nhưng, người tung hoành giang hồ, nhất là khi ở vùng đất xa lạ như nước ngoài này, muốn kiếm miếng cơm ăn, khó a...

Thầy trò hai người cũng không có biện pháp tốt hơn, thế là Phương Chính dẫn theo Hồng Hài Nhi ngồi ở trên ghế dài ven đường, an tĩnh nhìn tiệm bánh mì.

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, chỉ nhìn xem như vậy sao?

Phương Chính nói:

- Ừm, cứ nhìn đi, không chừng nhìn một hồi là no bụng.

Hồng Hài Nhi: "... "

Ngay lúc hai người ngồi ngẩn ngơ ở đó, Hồng Hài Nhi chợt phát hiện, trên ghế dài lại có một cái hộp! Hiếu kì mở ra xem, lập tức ngây ngẩn cả người, kinh hô:

- Sư phụ!

Phương Chính sững sờ, hỏi:

- Chuyện gì?

Hồng Hài Nhi cầm lấy cái hộp, mừng rỡ kêu lên:

- Bên trong có tiền!

Phương Chính nghe xong, lập tức kích động, tiền? Vội vàng nhìn tới, quả nhiên, trong hộp có ba tờ tiền 100 Euro!

Hồng Hài Nhi cười ha ha nói:

- Sư phụ, xem ra ông trời cũng không muốn chúng ta chết đói, phát tiền cho chúng ta rồi! Có tiền, chúng ta đi mua bánh mì a?

Phương Chính nghĩ nghĩ, lắc đầu nói:

- Tiền này đặt trong hộp, hộp đặt trên ghế dài, không chừng là người khác để quên. Tạm thời cứ đặt ở đây, đợi chút đi... Không chừng người bỏ quên sẽ trở lại ngay. 300 Euro ở chỗ này cũng không phải một con số nhỏ, người mất tiền hẳn là rất sốt ruột.

Hồng Hài Nhi một mặt đau khổ nói:

- Sư phụ, chúng ta sắp chết đói rồi, người không thể phóng túng một chút sao?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Vẫn còn chưa chết đói... Chờ đến lúc chết đói rồi lại nói.

Hai mắt Hồng Hài Nhi lật một cái, chết đói rồi lại nói? Chết đói rồi làm sao mà nói?

Phương Chính xoa đầu Hồng Hài Nhi nói:

- Thế này đi, chúng ta đợi đến khi cửa hàng kia sắp đóng cửa mới thôi, nếu khi đó vẫn chưa có người nào tới. Vi sư đồng ý để con cầm một ít tiền đi mua hai cây bánh mì, thế nào? Ít tiền này xem như trợ cấp vì chúng ta giúp người mất bảo đảm tiền tài, thế nào?

Hồng Hài Nhi nghe xong, con mắt lập tức sáng lên, liên tục gật đầu, kêu lên:

- Được!

Đồng thời, Hồng Hài Nhi thầm cầu nguyện trong lòng, người rớt tiền tuyệt đối đừng quay lại, đừng quay lại...

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, cũng không biết là đã có bao nhiêu người đi ngang qua, mỗi khi có người tới, hoặc là nhìn qua, trái tim nhỏ của Hồng Hài Nhi đều sẽ nhảy loạn bình bịch, một mặt lo lắng...

Nhưng hắn vẫn vâng lời Phương Chính, đặt cái hộp ở một chỗ dễ thấy trước mặt, để người mất có thể dễ tìm tới.

- Sư phụ, con nghe được tiếng tim đập của người, có vẻ như người còn khẩn trương hơn con.

Hồng Hài Nhi thấp giọng nói.

Phương Chính hừ hừ một tiếng nói:

- Nói nhảm, có thể kiếm được miếng cơm ăn, có ai muốn chịu đói chứ.

- Vì sao người không cầm tiền đi a? Dù sao cũng không ai nhìn thấy. Chúng ta mua đồ ăn, còn có thể tìm chỗ nghỉ một đêm, dễ chịu biết bao a...

Hồng Hài Nhi thầm nói.

Phương Chính đưa tay vỗ đầu hắn một cái, nói:

- Người sống một đời, nên có chút kiên trì, nếu luôn luôn nước chảy bèo trôi, gặp phải khó khăn lập tức không có giới hạn, vậy thì không phải là người.

Hồng Hài Nhi theo bản năng hỏi:

- Đó là cái gì?

Phương Chính nói:

- Một con dã thú nghe mùi là chạy theo, không hề có ranh giới cuối cùng. Tịnh Tâm, chịu đói, chịu khổ, cũng là một phần của tu hành. Con không chịu đói, sẽ không thể biết được những người trong hồng trần bị cái đói khát tra tấn đến bất lực và thống khổ cỡ nào.

Hồng Hài Nhi trầm mặc.

Đợi đến mười giờ tối, tiệm bánh mì đối diện đã bắt đầu đóng cửa, người trên đường cái cũng càng ngày càng ít, Hồng Hài Nhi khẩn trương nói:

- Sư phụ...

Phương Chính gật đầu nói:

- Đi đi, mua cái rẻ, lớn một chút, đừng chọn cái đẹp mắt.

Hồng Hài Nhi gật đầu một cái, ôm hộp, vui vẻ, nhanh chân chạy đi.

- Anh bạn nhỏ, muốn mua gì?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay