Chương 1450: Sư Phụ, Làm Sao Bây Giờ?
Những người này hợp thành đội tuyên truyền vận động, tuyên truyền kỳ tích của Ace, cũng tuyên truyền kỳ tích của bản thân, khiến rất nhiều người thêm yêu thích vận động, ngày càng khỏe mạnh hơn.
Đồng thời, sự kiện hòa thượng thần bí cũng theo bước chân của bọn họ mà lưu truyền ra toàn thế giới.
- Cha, là Thượng Đế đang giúp chúng ta sao?
Ace nhìn lên trên trời, cậu biết, lão Ace hiểu rõ ý tứ của cậu.
Lão Ace vỗ vỗ bả vai nhóc Ace, nói:
- Thượng Đế vẫn luôn chiếu cố chúng ta, cho nên, chúng ta phải cố gắng hơn, sống vui vẻ hơn, để mẹ con ở trên Thiên Đường cũng tự hào vì chúng ta.
Nhóc Ace dùng sức gật đầu nói:
- Con biết!
Lão Ace cười vui vẻ, đây là nụ cười vui nhất kể từ sau tai nạn xe cộ...
- Lão Miêu, tôi đã bảo anh chạy nhanh lên, anh không chịu nhanh, bây giờ hay rồi, bỏ qua một tin tức lớn lớn lớn!
Tỉnh Nghiên tức giận dậm chân kêu lên.
Lão Miêu cười khổ nói:
- Bà nội tôi ơi, tôi tầm tuổi này rồi, còn vác theo camera, có thể đi đã là không tệ. Hơn nữa, không phải đã nói là nghỉ ngơi sao... Nào có nghỉ ngơi mà còn mang theo camera.
Tỉnh Nghiên ngạo kiều mà nói:
- Đây gọi là nắm đấm không rời tay, văn hoa không rời miệng, phải luôn mang theo đồ nghề, biết đâu lại gặp được tin tức hay.
Lão Miêu nói:
- Tôi cảm thấy tin tức về Ace rất hay và rất ý nghĩa a. Tại sao cô không đi phỏng vấn?
Tỉnh Nghiên liếc qua đám người bị trường thương đoản pháo vây công ở bên kia, nói:
- Nhiều người phỏng vấn như vậy, còn có thể gọi là tin tức sao? Không có ý nghĩa! So với Ace, tôi càng cảm thấy hứng thú đối với hai tên hòa thượng dẫn theo tất cả mọi người chạy lạc. Tuổi tác như thế, chạy tốt như thế, cử động lại giống như cố ý dẫn người chạy sai đường, giúp Ace đạt được quán quân. Tôi luôn cảm thấy, cử động của người này rất giống với hòa thượng Phương Chính.
Lão Miêu nói:
- Không thể nào, Phương Chính trụ trì đã phi thăng.
Tỉnh Nghiên bĩu môi nói:
- Có lẽ thôi... Dù sao chuyện này cũng rất kỳ quặc. Với tính tình của Phương Chính, không chừng là giả vờ bay mất, bất kể thế nào, tôi phải tra cho rõ việc này.
- Tra thế nào?
Lão Miêu hiếu kì hỏi.
Tỉnh Nghiên vuốt vuốt cằm, cười híp mắt nói:
- Anh ta thích làm anh hùng như vậy, sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện, tôi cũng không tin, tôi bắt không được anh ta!
Nói xong, Tỉnh Nghiên kêu Lão Miêu một tiếng, hai người rời đi.
- Bây giờ đi đâu đây?
Lão Miêu hỏi.
- Mua giày! Vẫn là giày cao gót dễ chịu!
Tỉnh Nghiên tùy tiện nói.
Lão Miêu: "... "
Cùng lúc đó, trên trời, bên trong một áng mây.
- Sư phụ, tiền thưởng ngâm nước nóng rồi, con đói...
Hồng Hài Nhi sờ sờ cái bụng nói.
Phương Chính lấy ra hai nắm cơm, đưa cho Hồng Hài Nhi một cái, giữ cho mình một cái, nói:
- Ăn tiết kiệm một chút, hai cái cuối cùng rồi. Ai, vốn cho rằng giữa trưa là thoát khỏi nghèo khó, kết quả, chạy tới chạng vạng tối mà một xu tiền vẫn không kiếm được.
Hồng Hài Nhi trợn mắt nhìn Phương Chính một cái, nói:
- Ai bảo người không xem đường.
Phương Chính nhướn lông mày lên nói:
- Chuyện này sao lại trách ta chứ? Chẳng phải con cũng đi theo đấy sao? Đi sai đường, con không biết nhắc nhở sao? Con làm đệ tử, cả chuyện này cũng không nhắc được, cần con để làm gì?
Hồng Hài Nhi: "... "
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ.
Phương Chính:
- Ừm.
Hồng Hài Nhi:
- Bản lĩnh đổ lỗi của người càng ngày càng điêu luyện.
Phương Chính:
- Cảm ơn, sau này vi sư sẽ tiếp tục cố gắng.
Hồng Hài Nhi: "... "
Hồng Hài Nhi:
- Sư phụ, da mặt của người càng ngày càng dày.
Phương Chính:
- Cảm ơn, nếu không có da mặt dày, sao có thể làm đến người đời đều say chỉ ta thanh tỉnh? Làm người thanh tỉnh, cuối cùng lại bị chất vấn a.
Hồng Hài Nhi: "... "
Ăn cơm, Hồng Hài Nhi hỏi:
- Sư phụ, tiếp theo nên làm sao đây? Lương khô không có, có muốn về núi bổ sung một chút không?
Phương Chính liếc qua Hồng Hài Nhi, nói:
- Lúc ra cửa, chúng ta kêu gào là đi kiếm tiền. Bây giờ hai bàn tay trắng mang cái bụng đói trở về đòi ăn, con không cảm thấy ngượng ngùng sao?
Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:
- Ngượng ngùng, vậy bây giờ phải làm sao đây?
Làm sao đây? Phương Chính cũng khó xử, nên làm sao bây giờ? Hắn có thể làm sao đây? Thế là lắc đầu nói:
- Không biết, được rồi, tùy tiện bay đi, chọn một chỗ đông người rồi đáp xuống, không chừng có thể ăn chùa.
Hồng Hài Nhi không còn gì để nói, ăn chùa? Nào có dễ dàng như vậy?
Lúc đang bay lên, Hồng Hài Nhi bỗng nhiên chỉ vào một tòa cao ốc phía dưới, nói:
- Sư phụ, phía dưới kia có thật nhiều người, còn có thật nhiều xe.
Phương Chính nhìn xuống dưới thăm dò một chút, nói:
- Có phải là có người tổ chức lễ cưới không? Nếu đúng như vậy, khẳng định là có cơm ăn.
Ánh mắt Hồng Hài Nhi sáng lên, nói:
- Giả vờ là thân thích của nhà trai nhà gái?
Phương Chính nhếch miệng cười một tiếng, ý tứ rất rõ ràng, cứ làm như vậy!