Chương 1449: Đừng Trở Về, Mất Mặt
Tâm tình Marwis cũng không tệ, mặc dù có không ít người chạy lạc, mặc dù thành tích không lý tưởng, nhưng Ace và một đoàn người thiện lương xuất hiện, khiến hắn đột nhiên cảm nhận được, đây mới là tinh thần Marathon chân chính!
Marathon tuyệt đối không phải một cuộc chạy bộ đơn giản, nó còn bao hàm rất nhiều thứ, như văn hóa truyền thống, tinh thần truyền thống...
Từ trong trực thăng gọi đến chính là Hughes ra ngoài tìm người trước đó, Hughes cười khổ nói:
- Tôi đã tìm thấy mấy người Beagle, Derks, đám người này vậy mà lại chạy vào trong rừng rậm, còn chạy rất xa. Tôi ước chừng, bọn họ đã chạy hơn năm mươi cây số! Quãng đường này còn dài hơn cả Marathon... Tôi thật sự không thể hiểu nổi, sao bọn họ có thể làm được. Bọn họ đã phá kỷ lục!
Marwis ngạc nhiên:
- Chạy hơn năm mươi cây số? Ba người? Hay là...
- Tất cả, hơn năm ngàn người đều ở đây! Mặc dù có vài người đang đi, có người đã bắt đầu nghỉ ngơi, nhưng phần lớn vẫn đang chạy chậm. Đám người này... Điên rồi!
Hughes nói.
Marwis cũng bối rối, vận động viên thể thao nghiệp dư trở nên tốt như vậy từ khi nào?
Hughes tiếp tục nói:
- Còn một chuyện đáng sợ hơn, người dẫn đầu chạy sai đường, lại là hai người phương Đông.
Marwis nghiêm trang nói:
- Hughes, người phương Đông thì sao? Người phương Đông cũng nhiều lần phá kỷ lục thế giới!
Hughes vội vàng nói:
- Mr. Marwis, tôi không phải phân biệt chủng tộc, ông biết tôi không phải người như vậy mà. Tôi nói là... Hai người phương Đông này, một là ông lão bảy tám chục tuổi, một là đứa bé bốn năm tuổi. Hiện tại bọn họ đang dẫn trước rất xa... Derks, Beagle, Sambuc còn đang liều mạng chạy, tôi nhìn thấy bọn họ đã thở lè lưỡi rồi, nhưng căn bản là đuổi không kịp.
Marwis nghe nói thế, cũng là một mặt bối rối, ba nhà vô địch Marathon, cho dù đuổi không kịp hai người phương Đông hắn cũng có thể hiểu được. Nhưng mà đuổi không kịp một ông lão bảy tám chục tuổi và một đứa bé ba bốn tuổi, hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi!
Trầm mặc một hồi, sau đó Marwis nói:
- Đừng để bọn họ chạy nữa, nói cho bọn họ biết chuyện, sau đó... Để bọn họ nghỉ ngơi đi. Đừng trở về, mất mặt...
Hughes: "... "
- Người phía dưới xin chú ý, các bạn đã chạy lệch lộ tuyến, mời trở về đường cũ, hoặc là nghỉ ngơi tại chỗ chờ xe đưa đón.
- Người phía dưới xin chú ý...
Nghe được tiếng loa trên trực thăng, đám người còn đang cố gắng chạy phía dưới lập tức trợn tròn mắt.
Derks, Beagle, Sambuc càng hoàn toàn bối rối, theo bản năng ngừng lại.
Mọi người vừa dừng lại, chỉ cảm thấy thân thể mềm nhũn, nhịn không được đặt mông ngồi xuống, sau khi nghe rõ thông tin, biết bản thân đã chạy sai đường, tiếp theo còn có xe tới đón, cả đám lập tức buông lỏng, dứt khoát nằm xuống không nhúc nhích.
Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, đều thấy được vẻ không cam tâm trong mắt nhau, tựa như đang đồng thời kêu rên trong lòng: "Tiền của chúng ta a!"
- Sư phụ, làm sao bây giờ?
Hồng Hài Nhi đau khổ hỏi.
Phương Chính gãi gãi đầu nói:
- Vi sư còn có thể làm sao đây? Cũng không biết đảo ngược thời gian...
Hồng Hài Nhi nói:
- Ý con là, bây giờ nên làm sao đây? Không bằng chúng ta cứ chạy về đi, tiếp tục chạy đến đích xem sao?
Đúng lúc này, trên trực thăng lại truyền đến tiếng nói:
- Cuộc thi chạy Marathon lần này đã có được tân quán quân, đó chính là Ace cùng những người bạn của cậu ấy. Cho nên, mọi người không cần chạy nữa, chạy nữa cũng không thể đạt được bất kỳ giải gì. An tâm chờ đợi đi.
Nghe nói như thế, Phương Chính nói:
- Nghe thấy không, những người bạn... Đó là một đám người. Ai, con nói xem, sao bọn họ lại không chạy lạc cùng chúng ta chứ? Như vậy chúng ta còn có cơ hội tranh hạng nhất...
- Sư phụ, ba người kia đang đến đây. Chúng ta có cần nói gì với bọn họ hay không?
Hồng Hài Nhi nhìn thấy Sambuc, Derks, Beagle lại đứng lên, đi tới, ánh mắt mấy người đều có chút không thích hợp.
Phương Chính xem xét, nhếch nhếch miệng nói:
- Nói gì? Không bị đánh một trận đã là không tệ rồi, đi... Mặc kệ kết quả thế nào, đừng ló đầu lên, bị bắt lại tống vào ngục giam thì không tốt đâu.
Nói xong, Phương Chính tiếp tục chạy về phía trước, Hồng Hài Nhi cũng chạy theo.
- Hai người kia vẫn còn chạy được sao?
Sambuc kinh ngạc kêu lên.
- Đừng chạy! Chúng tôi không phải đến gây phiền toái cho hai người! Thể lực của hai người làm chúng tôi kính nể, chúng tôi muốn kết bạn làm quen!
Beagle hét lớn.
Derks nói:
- Tôi chỉ muốn hỏi, hai người đã luyện thế nào để tuổi tác lớn mà vẫn có thể chạy được như thế... Đứa bé này nữa, đây là luyện thế nào a?
Đáng tiếc, hai hòa thượng một lớn một nhỏ ở phía trước đã tăng tốc chạy, hơn nữa càng lúc càng nhanh, rẽ ngoặt một cái đã không còn hình bóng.
Ai cũng không thấy được, một ánh sáng đỏ lóe lên, hai hòa thượng biến mất trong rừng rậm, ngay cả khi trực thăng bay qua cũng đều không tìm được gì, chuyện này cũng trở thành một bản nhạc đệm thần bí trong cuộc thi chạy Marathon cự li dài lần này -- hai hòa thượng thần bí, dẫn theo năm ngàn vận động viên Marathon, giúp một thiếu niên có chân bị tàn tật cùng một đám người tuyệt vọng trong việc vận động hoàn thành cuộc thi Marathon, từ đó lại yêu vận động.
Một năm sau, mập mạp thành gầy, gầy thì tăng cân, mỹ nữ càng thon thả, người già khỏe mạnh hơn...