Chương 1447: Thứ Nhất
Malvis vỗ vai hắn, nói:
- Nếu rảnh quá thì đừng nói chuyện.
Mặt Will đỏ như gấc chín.
Malvis vỗ bàn tay, kêu lên:
- Được rồi, tuy rằng không biết tại sao vận động viên của chúng ta chạy đi đâu mất rồi, nhưng, ít nhất chúng ta còn có vận động viên khác, ưm, tuy thoạt trông bọn họ không giống vận động viên chút nào.
Mọi người hơi gật đầu, hết cách, đám người này hoặc là tên mập hơn trăm ký, hoặc là em gái mặc váy ngắn, hoặc là ông già hơn năm mươi tuổi, còn có con nít được người kéo, khiêng.
Bọn họ làm trọng tài cả đời, cùng lắm chỉ gặp tổ hợp này lúc mở màn thi đấu, chưa từng thấy ở đích đến.
Có người lẩm bẩm:
- Đừng nói là những người kia tổ thành đoàn ngồi xe nhiều chỗ lái tới đây nhé?
- Đừng nói giỡn, thật lâu trước kia có người đi qua đi lại trên đường đua tìm người, nếu bọn họ xám đi xe nhiều chỗ ngồi thì hội tổ ủy đã sớm phát hiện.
- Cũng đúng, nhưng những người này tuyệt đối là từ xưa đến giờ trong Marathon số một về...
Người kia định nói giỡn, nhưng thấy những người này bộ dạng mệt sắp chết mà vẫn cố gắng chạy, tuy rằng bọn họ chạy rất chậm, nhưng đối với tố chất thân thể của họ thì đây là kỳ tích sống.
Vì thế, người kia sửa lời:
- Là cuộc thi Marathon nam tính nhất.
- Nếu tôi biết là Marathon như thế này thì tôi cũng đi tham gia.
- Ủa? Hình như bọn họ đang hét cái gì kìa.
- Ừ, dường như bọn họ đang hét gì đó với đứa bé, đi, đến gần nghe thử.
. . .
- Cố lên! Ace! Cố lên! Con làm được!
Cha của Ace không kêu nổi nữa, nhưng vẫn dùng giọng khàn khàn hét lớn, đôi mắt đỏ ngầu.
Ace đã nhìn thấy vạch đỏ ở đích đến, hét to cổ vũ bản thân.
Đám người sau lưng đã mệt đến nhũn người, nhưng nhìn thấy đích thì bọn họ như hăng tiết gà, ai nấy gồng sức chạy, hét to:
- Ace! Mau nhìn kìa! Đích đến!
- Ace, chúng ta thật sự sắp thành công! Chỉ thiếu chút nữa!
Tên mập Brussen cười to bảo:
- Vượt qua đích, anh mời bé uống một ly chịu không?
Ông già Crewe quát:
- Brussen, cậu không thể làm vậy, cậu sẽ dạy hư con nít! Không bằng mời chúng tôi uống!
Brussen cười nói:
- Được, tối hôm nay ở quán bar, không say không về, tôi mời khách!
- Brussen, tôi phát hiện hôm nay anh đặc biệt đẹp trai!
- Cảm ơn, nhưng nhân vật chính hôm nay là Ace của chúng ta. Nào, mọi người cùng nhau cổ vũ Ace!
- Ace, cố lên! Tiến lên phút cuối nào!
- Cố lên!
- Cố lên!
. . .
Mọi người vừa chạy nhanh vừa hét lên.
Tốc độ chạy thì chậm, tiếng la cũng bớt sung sức, nhưng có vài thứ rất nhanh.
Đó là tốc độ lan truyền câu chuyện.
Khi câu chuyện về Ace truyền đến chỗ này, tất cả khán giả có mặt đều giật mình, sôi trào. Một cậu bé bị tai nạn xe cộ, cơ hồ không đứng lên được, dựa vào nghị lực của mình và luyện tập khắc khổ, rốt cuộc có thể đứng lên đi từ từ. Hôm nay, cậu đến tham gia Marathon! Hơn nữa thành công sắp chạy đến cuối đường.
Nhiều người giật mình kêu lên:
- Kỳ tích! Đây quả thực là kỳ tích!
Malvis bỗng nhiên cầm lấy micro, hét hướng cả sân thi đấu:
- Các vị! Các vị đã biết câu chuyện của Ace rồi, nhưng có ai biết chuyện về Ace lớn không? Người mắt đỏ ngầu, gân cổ dùng cổ họng khàn khàn khích lệ Ace là cha của cậu bé. Trong tai nạn xe cộ kia ông đánh mất vợ, mù một con mắt. Nhưng ông vẫn luôn khích lệ Ace đứng lên, hôm nay, Ace đã đứng lên! Ace chẳng những đứng được còn chạy được! Hỡi các anh em, hãy cổ vũ cho Ace, cho cha của Ace nào!
- Ace! Ace!
- Ace!
- Ace!
Cả sân thi đấu vang lên tiếng hò reo rung trời, khắp nơi vang vọng tiếng gọi Ace.
Ace nghe những âm thanh này, nhìn những khuôn mặt hò reo, cảm thụ tất cả mọi người ủng hộ mình, cậu bé khóc, Cố gắng nhếch môi, cười khóc!
Ace huơ cánh tay, muốn chào hỏi.
Nhưng cha Ace hét to:
- Ace, con không phải vận động viên, con không phải ngôi sao, bọn họ hò reo vì sự kiên cường của con chứ không phải bởi vì cái khác! Con bây giờ không có tư cách đáp lại bọn họ, vì con chưa chạy đến đích! Ace, hãy đi sáng tạo kỳ tích, vượt qua dải băng đích đến, sau đó tựa như anh hung nghênh đón vinh diệu thuộc về con! Đi đi!
Ace nghe thấy lời này, buông xuống cánh tay, gật mạnh đầu hét to:
- A!
Trong khoảnh khắc đó, Ace dường như cảm thụ rõ ràng sự tồn tại của đùi phải, không còn là cảm giác mơ hồ. Gắng lên, gắng lên, gắng lên!
Rắc!
Răng rắc!
Giá dỡ kim loại phụ trợ trên chân nứt, gãy.
Trong nháy mắt đó, tất cả người hò reo giật nảy mình, chẳng lẽ Ace nhỏ sắp ngã xuống? Kỳ tích của Ace nhỏ kết thúc tại đây sao?
Ý nghĩ này mới trồi lên, đám người trông thấy Ace nhỏ tựa như người chim bứt đứt gông xiềng, đột nhiên tăng tốc chạy nhanh, tốc độ càng lúc càng nhanh. Cậu bé như con chim bay ra khỏi lồng, hoàn toàn quên hết thảy, hưng phấn, hét to, chạy nhanh.
- Ace!
- Ace!
Tiếng hò reo như núi rung sóng thần lại vang lên, toàn sân thi đấu sôi trào.