Chương 1446: Người Đâu?
Malvis uy nghiêm mà tức giận hỏi:
- Hughes, anh đang chất vấn tính chuyên nghiệp của chúng tôi sao? Vậy thì tôi có thể thực trịnh trọng nói cho anh biết, tất cả bản đồ đều do tôi tự mình giám sát vẽ, hơn nữa kiểm tra lại, đều là bản đồ chính xác nhất! Hiện tại, anh hãy nói cho tôi biết đã tìm được nhóm Dirk chưa? Bọn họ rốt cuộc đang làm cái quỷ gì? Tại sao còn chưa có chạy đến đích? Chẳng lẽ bọn họ muốn khiến đợt Marathon lần này của chúng tôi thành trò cười cho toàn thế giới? Marathon chậm nhất trong lịch sử?
Hughes cay đắng nói:
- Ngài Malvis, vậy tôi đành phải báo cho người một tin không quá tốt lành, tôi tìm được một số thành viên Marathon bỏ cuộc giữa đường, nhưng mà...
Malvis nghiêm túc hỏi:
- Nhưng sao?
Giờ phút này, Malvis bỗng có dự cảm không được tốt lắm.
Hughes kêu lên:
- Nhưng tôi không trông thấy một vận động viên nào đang chạy! A khoan, tôi nhìn thấy cái gì? Ôi! Chúa ơi, một đám mập, ông già, phụ nữ con nít đi theo một thiếu niên què chân chạy tới!
Malvis gầm rống hỏi:
- Tôi biết, đã có người báo cáo rồi, đó là Ace! Một thiếu niên dốc lòng, dũng cảm, kiên cường! Nhưng tôi kêu anh tìm không phải bọn họ mà là đám khốn kiếp Dirk, Sanbic! Bọn họ đâu?
Hughes dè dặt nói:
- Xin lỗi, ngài Malvis, tôi lái xe dọc đường tới đây thật sự không thấy ai trong số họ, thậm chí không thấy người trong đội khác.
Malvis tức giận hỏi:
- Gặp quỷ, vậy bọn họ đi đâu? Ai có thể nói cho tôi, bọn họ đều chạy đi đâu rồi?! Đám khốn chết tiệt!
- Hắt xì!
Phương Chính nhảy mũi một cái, vuốt mũi hỏi Hồng Hài Nhi:
- Có phải là có người đang mắng vi sư?
Hồng Hài Nhi ngẫm nghĩ nói:
- Sư phụ, với cách sống của người thì hẳn là có rất nhiều người mắng sư phụ.
Phương Chính:
"..."
Phương Chính quay đầu nhìn sau lưng, ai nấy thở hổn hển như trâu, mắt đỏ ngầu nhìn hắn chằm chằm. Đặc biệt là ba người chạy đằng trước nhất, nhìn hắn như nhìn kẻ thù giết cha.
Phương Chính lẩm bẩm:
- Hình như các thí chủ này sắp hết chạy nổi.
Hồng Hài Nhi nói:
- Có vẻ là vậy, nhưng không thể nào, bọn họ đều là chuyên nghiệp và người yêu thích nghiệp dư, ít nhất cũng có thể chạy hết hành tình chứ? Chúng ta còn chưa đến đích mà sao họ đã hụt hơi?
Phương Chính nói:
- Hỏi liền biết.
Vì thế, Phương Chính lớn tiếng hỏi:
- Các vị thí chủ, có phải mấy vị không chạy nổi nữa? Muốn nghỉ ngơi một lúc không?
Beagle mệt thở hồng hộc hỏi:
- Ông... hộc... ông ta đang... hộc... nói cái gì?
Sanbic không còn vẻ hưng phấn như trước, lắc đầu, nói:
- Không nghe rõ.
Mặt Dirk đen như nhọ nồi, cực kỳ tức giận nói:
- Ông tahỏi có phải chúng ta chạy hết nổi rồi không! Chết tiệt, chúng ta là ba trùm ban Marathon! Chúng ta chạy hành tình vô số lần, lần này còn chưa đến đích mà ông ta hỏi có phải chúng ta chạy hết nổi không! Chết tiệt, đây rõ ràng là châm biếm!
Beagle nghe vậy thì tức giận hét to:
- Hòa thượng già này dám mỉa mai chúng ta! Cố lên! Cố lên, tăng tốc, đuổi theo! Chúng ta phải cho ông ta biết sự lợi hại của chúng ta!
Giờ phút này, Beagle không thở hổn hển nữa, lửa giận kích phát sức mạnh của hắn, không ngờ tăng tốc.
Dirk thấy thế vội kéo Beagle lại, lắc đầu, nói:
- Chuyện này... bỏ đi, đừng đuổi theo.
Sanbic gật đầu lia như gà con mổ thóc:
- Đúng rồi, đuổi theo mấy lần đều thất bại. Cứ chày theo, giữ sức, đợi phút cuối cùng rồi xông lên.
Beagle gật đầu, nói:
- Được rồi.
Vì thế, một đám người tiếp tục chạy.
Mặt trời dần ngả về tây, một đám người đổ mồ hôi như mưa chạy, càng chạy càng chậm, thậm chí có người bắt đầu đi bộ, nhưng vẫn không bỏ cuộc.
Có điều, mọi người thắc mắc là tại sao Marathon năm nay dài như vậy, sao con đường dài thế? Đã hơn ba tiếng mà sao mãi chưa đến nơi?
Hồng Hài Nhi cũng buồn bực hỏi:
- Sư phụ, có phải chúng ta đã chạy lầm đường rồi không?
Phương Chính ngẫm nghĩ, lắc đầu nói:
- Chắc không đâu, chúng ta không biết đường, nhưng bọn họ biết. Bọn họ đều ở phía sau, chắc chắn không chạy sai, chạy tiếp đi.
Hồng Hài Nhi cảm thấy Phương Chính nói có đạo lý, gật đầu nói:
- À, dạ.
Vì thế, Phương Chính và Hồng Hài Nhi mang theo một đám người chạy sai đường càng lúc càng xa.
Hughes dạo qua hai vòng trên tuyến đường chính xác, xác định thật sự không có người thì bắt đầu tìm ở từng lối rẽ, bất đắc dĩ có quá nhiều lối rẽ, trong một chốc không tìm thấy người.
Bốn tiếng sau, dưới ánh hoàng hôn.
Will buông xuống ly nước, cảm thán nói:
- Xem ra chúng ta không đợi được bọn họ.
Vừa dứt lời, chợt nghe thấy có người giật mình kêu lên:
- Có người xuất hiện trên đường đua! Không đúng, là rất nhiều người!
Will nghe thế thì mặt đỏ rực, hôm nay bị vả mặt hơi nhiều.
Theo tiếng kêu đó, các trọng tài và khán giả vốn vẻ mặt chán nản, cảm thấy chính mình sắp trở thành trò cười cho toàn thế giới đều rướn cổ nhìn qua, quả nhiên, có người xuất hiện! Nhưng tại sao là người què? Hơn nữa chỉ có một người?
Will nói:
- Không lẽ là nhân viên công tác đi lầm đường?
Will vừa nói xong chợt trông thấy một đám người xuất hiện đằng sau thiếu niên, dù là đồ ngốc nhìn cũng biết những người này tuyệt đối là người đến tham gia Marathon! Trong nháy mắt đó, Will rất muốn vả miệng mình.