Chương 1445: Hải Đăng Trên Biể
Bất đắc dĩ, dù bọn họ cố gắng cỡ nào vẫn chỉ có thể nhìn bóng lưng hai hòa thượng một lớn một nhỏ xa dần.
Beagle nghẹn ngào kêu lên:
- Đây còn là người không?
Sanbic nói:
- Bắt đầu từ hôm nay, tôi xấu hổ không dám nói với người khác rằng mình tham gia thi đấu Marathon lần này.
Dirk tội nghiệp nói:
- Tôi cũng vậy.
Còn về đại đội tổng hợp thứ hai và ba bị bỏ lại xa hơn thì sớm không chạy nổi nữa, dần tụt lại phía sau. Dọc đường đi, tiếng mắng lừa trọc liên tiếp vang lên.
Nhưng Phương Chính không biết những thứ này, giờ này khắc này,
Hồng Hài Nhi vẻ mặt rối rắm hỏi:
- Sư phụ, chúng ta chạy quá nhanh, lỡ như phá vỡ kỷ lục gì thì có khi nào bị chú ý đặc biệt không? Ngoài ra, sư phụ biết tuyến đường cụ thể không?
Phương Chính nghe thế thì thoáng chốc sửng sốt một chút, đây đúng là cả một vấn đề.
Vì thế, Phương Chính nói:
- Vậy... chúng ta chạy chậm lại? Giữ thứ nhất là được. Chỉ cần có người chạy theo sau lưng đã nói lên chúng ta không chạy nhầm đường.
Hồng Hài Nhi gật đầu, nói:
- Vâng, con cũng cảm thấy như vậy tốt hơn.
Vì thế, hai người bắt đầu giữ khoảng cách nhất định với người sau lưng, dần giảm tốc độ. Người phía sau chạy nhanh thì bọn họ tăng tốc, người phía sau chạy chậm thì bọn họ giảm tốc độ theo.
Sanbic theo sát phía sau hưng phấn kêu lên:
- Bọn họ sắp chạy không nổi nữa! Tốc độ không nhanh bằng lúc nãy! Ha ha, chúng ta còn có hy vọng!
Beagle cũng hưng phấn nói:
- Đúng vậy! Bọn họ chung quy kiệt sức, chúng ta hãy kiên trì, ổn định tốc độ, giữ thể lực, thắng lợi là thuộc về chúng ta!
Dirk rống to:
- Chúng ta phải dùng thực lực chứng minh, chúng ta mới là vua Marathon! Hú hú!
Beagle nhỏ giọng nói:
- Giữ thể lực, theo sát ông ta, buộc ông ta lãng phí thể lực! Chúng ta giữ sức, phút cuối xông lên!
Ba người ăn ý gật đầu, từng đôi mắt nhìn chằm chằm sau gáy hòa thượng già, đó giống như hải đăng trong đại dương.
Đám người sau lưng nhìn chằm chằm ba người này không rời mắt.
Nơi xa hơn, Ace cố gắng chạy, dường như vì bơm hơi cho mình, cậu hỏi:
- Cha, con thật sự có thể chạy tiếp sao? Con thật sự có thể lấy hạng nhất ạ?
Cha của cậu mở to mắt nói xạo:
- Đương nhiên! Ace, con có thể! Con nhất định có thể lấy hạng nhất! Cha bảo đảm! Cha bảo đảm nhân danh chúa! Chúa nhìn con đang chạy nhanh thì chắc chắn sẽ cho con lấy hạng nhất! Cố lên nào bé cưng, mọi người đều đang cùng con!
- Dạ!
Ace cắn răng cố gắng.
Người khác thấy Ace cố gắng như vậy, người vốn chạy mấy bước định bỏ cuộc cũng cắn răng cố chạy theo. Buồn cười, giờ mà bỏ cuộc giữa đường thì sẽ mất hết mặt mũi. Ai nấy đều cắn răng kiên trì, đội cuối cùng này chạy rất chậm, trên cơ bản mọi người cũng không trông chờ được đến thứ hạng gì, chỉ cần có thể chạy xong hoặc đi xong đã xem như thắng lợi.
Từng giây từng phút qua đi, một tiếng đồng hồ trôi qua.
Ace tuy rằng chạy chậm nhưng vẫn cắn răng kiên trì, cố gắng di chuyển chân của mình.
Người khác vốn còn muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng trông thấy Ace như vậy, bọn họ nghẹn đỏ mặt, gầm rống cổ vũ bản thân, chạy theo.
Lại qua một tiếng đồng hồ.
Mọi người còn đang cố gắng, bọn họ thậm chí hoài nghi bản thân, chính mình thật sự chạy hết hai giờ rồi sao? Thật không tin nổi!
- Chúa ơi, không ngờ tôi chạy lâu như vậy!
- Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi có thể chạy xa như vậy! Sau khi về tôi phải nói với con trai, thằng bé sẽ tự hào vì tôi!
- Cố lên! A, mẹ ơi, hãy ban cho con sức mạnh!
. . .
Một đám người vừa chạy vừa gầm rú.
Bọn họ hoài nghi bản thân, giờ phút này, các trọng tài ở đích đến cũng bắt đầu hoài nghi cuộc đời.
Một trọng tài nữ nhíu mày hỏi:
- Chuyện gì xảy ra? Đã hai tiếng rồi mà sao chưa có ai chạy đến đích? Dựa theo thành tích lúc trước thì nhóm Sanbic, Dirk, Beagle hẳn là chạy đến đích rồi mới đúng.
Một trọng tài nam khác hùa theo:
- Đúng rồi, tuy bọn họ chưa phá vỡ kỷ lục thế giới, nhưng vẫn có thể chạy đến đích trong vòng hai tiếng mười phút. Bọn họ chưa bao giờ ra tiền lệ qua hai tiếng rưỡi mà chưa tới đích, rốt cuộc phát sinh cái gì?
Một trọng tài lớn tuổi, Malvis nói:
- Kêu người đi xem xem thử bọn họ rốt cuộc đang làm cái quỷ gì?
Một người trẻ tuổi tên Hughes xung phong xin đi.
Người đàn ông duy nhất không lên tiếng càu nhàu, Will nhỏ giọng nói:
- Có lẽ chút nữa bọn họ sẽ xuất hiện ở trước mặt chúng ta.
Nhưng mà, nửa tiếng sau.
Malvis thản nhiên nói:
- Một chút của anh hơi bị lâu nhỉ.
Will lúng túng trầm mặc.
Ngay lúc này, điện thoại của Malvis reo chuông, giọng Hughes truyền ra;
- Ôi chúa ơi! Ngài Malvis, tôi phải hỏi các vị một chút, bản đồ của các vị có phải bị tục trặc gì không? Ít nhất tấm bản đồ đưa cho tôi có phải đã in sai?