Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1444

Chương 1444: Vì Tôn Nghiêm, Tiến Lê

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1444: Vì Tôn Nghiêm, Tiến Lê

Dirk nhìn hòa thượng già và hòa thượng nhỏ càng lúc càng gần, lẩm bẩm:

- Người phương đông thần bí, lớn tuổi như vậy mà còn chạy giỏi đến thế, thật là gặp quỷ!

Vì thế, Dirk cũng bắt đầu tăng tốc. Ba người giỏi Marathon này cơ hồ mỗi năm đều ôm đồm tốp ba các loại thi đấu của Yugougo, lần này nếu bị một ông già và đứa con nít vượt mặt thì bọn họ thật sự không chịu nổi mất mặt.

Cùng lúc đó, mọi người chạy nhanh như nổi điên, không ai chú ý đến khi tất cả chạy ra ngoài thành phố, lại có một người vừa mới xuất phát không bao lâu.

- Cố lên! Cố lên! Ace, cố lên! Con làm được! Con nói muốn lấy hạng nhất mà? Con nhất định có thể! Bác sĩ nói rồi, chỉ cần con chịu chạy, chịu đi thì nhất định sẽ có kỳ tích! Đi nào, cố lên, chàng trai!

Một người đàn ông da trắng không ngừng vỗ tay, khích lệ một cậu bé.

Cậu bé dường như có một chân không linh hoạt, bên trên buộc một ít giá đỡ kim loại phụ trợ, khiến cậu chạy rất chậm.

Nhưng cậu bé cắn chặt khớp hàm, cố gắng chạy.

Đám người xem vốn chỉ đứng xem náo nhiệt, trông thấy cảnh này đều hét to:

- Cố lên! Bé cưng!

- Bé làm được mà! Bé ơi, cố lên!

- Cố lên!

- Bé là niềm tự hào của chúng tôi, cố lên!

Cậu bé nghe tiếng kêu gọi của mọi người, nở nụ cười ngại ngùng, khập khiễng đi theo người đàn ông chạy lên trước.

Lúc này, một ông già tóc bạc Yugo xông vào đường đua, đi tới bên cạnh cậu bé, nói:

- Cậu bé, chắc sẽ không đến mức không thể chạy qua mặt ông già này chứ? Đi nào, để chúng ta nhìn xem cậu bé và ông, ai càng giỏi hơn!

Cậu bé nghe vậy thì phồng lên can đảm, kêu lên:

- Con chắc chắn càng giỏi!

Ông già cười hỏi:

- Ồ? Thật không? Con giỏi đến mức nào?

Cậu bé Ace kêu lên:

- Con sẽ lấy hạng nhất!

Ông già nghe thấy lời này cười càng vui vẻ, tiếp theo hét lớn với mọi người ở xung quanh:

- Được rồi, đám lười! Chẳng lẽ các vị không can đảm bằng một đứa trẻ sao? Đến đây, ném bia của các vị, ném dù che nắng chết tiệt đi, xuống dưới nào! Chạy cùng chúng tôi! Vận động đi, khiến chúng ta càng khỏe mạnh, vui vẻ hơn!

- Ông già này, ông không đi diễn thuyết quả thực lãng phí tài ăn nói của mình. Được rồi, tôi gia nhập!

Một tên mập da đen nặng một, hai trăm ký ném coca trong tay, chạy vào.

Một người phụ nữ lớn tuổi cũng gia nhập vào:

- Tôi cũng thử xem.

Một cô gái Phương đông mặt trắng bệch tham gia:

- Tính phần của tôi nữa.

- Tôi cũng đến!

Một cô gái Phương đông cao ngạo giống như nữ vương cởi giày cao gót ra, đi tới, nhưng khi đi ngang qua một nhân viên bảo an thì cô cúi đầu nhìn chân của đối phương, hỏi:

- Chân của anh cỡ số mấy?

Người đàn ông ngẩn ra, theo sau mặt đỏ rực, bị một người phụ nữ xinh đẹp, dáng người nóng bỏng hỏi lời như vậy ở khoảng cách gần, hắn hơi ngượng ngùng nói:

- Tôi biết bàn chân của mình hơi nhỏ, tỉ lệ không cân xứng với thân thể, nhưng mà... tôi thề, vị trí khác trên người đều rất tuyệt!

Người đẹp hỏi:

- Vậy à? Thế thì... tôi dùng giày của mình đổi giày của anh được không?

Người đàn ông ngẩn ra, theo sau vui vẻ cởi giày nói:

- Đương nhiên là được!

Người đẹp nhận lấy giày, cũng không chê, mang chân, đi thử rồi nói:

- Không tệ lắm, cảm ơn.

Nói xong, người đẹp đi theo thiếu niên Ace chạy Marathon.

Mà cách đó không xa, một người đàn ông khiêng camera đuổi theo, kêu lên:

- Tỉnh Nghiên! Tỉnh đại tiểu thư của tôi, cô chậm một chút, tôi còn khiêng máy quay đây! Hơn nữa chúng ta đang trong giờ nghỉ, cô hiểu nghỉ ngơi là gì không?

Tỉnh Nghiên vung cánh tay, vui vẻ kêu lên:

- Lão Miêu, anh cần rèn luyện thân thể nhiều hơn, mau đuổi theo! Chúng ta là nhà báo, không có kỳ nghỉ!

Lão Miêu vẻ mặt bất đắc dĩ, chỉ có thể một đường chạy chậm đuổi theo, may mắn Ace chạy rất chậm, cho nên, hắn rất nhanh đuổi theo kịp.

Phương Chính không biết rằng trên đường đua này có hai người quen cũng tham dự vào, còn có một đứa trẻ ôm ước mơ chạy theo.

Giờ phút này.

Trong ba cặp mắt tuyệt vọng, Phương Chính chậm rãi vượt qua ba anh đẹp trai của nhóm thứ nhất.

Dirk kêu lên:

- Ông nội già ơi, cho đường sống đi.

Phương Chính để lại sau gáy cho Dirk.

Buồn cười, Phương Chính bây giờ nghèo đến sắp chết đói, mục tiêu của hắn là kiếm tiền! Kiếm tiền! Lại kiếm tiền!

Tuy rằng kế hoạch ban đầu là lấy hạng hai, nhưng hắn cũng không biết xếp ở vị trí nào mới là hạng hai, cho nên, Phương Chính quyết định chạy đến đích trước rồi nhìn xem, xác định vị trí của mình, tiền vào tay ổn thỏa rồi mới nói đến có nhường cho vị trí hay không.

Beagle và Sanbic thấy vậy, rống to một tiếng, gồng hết sức chạy nhanh.

Giờ phút này, ba người đã không phải là Marathon chạy chậm, hoàn toàn bị hai hòa thượng một lớn một nhỏ kích thích sắp nổi điên. Quên hết mấy thứ linh tinh như giữ thể lực, bọn họ chỉ có một ý nghĩ, vì tôn nghiêm, xông lên!

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay