Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1442

Chương 1442: Con Đường Phát Tài

schedule ~8 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1442: Con Đường Phát Tài

Phương Chính ngẫm nghĩ, cuối cùng cắn răng một cái nói:

- Được rồi, con hãy mang vi sư trực tiếp bay đến thủ đô Yugo! Dù sao trên này viết ai đều có thể tham gia, chạy đến đích trực tiếp lấy tiền, còn có gì để bàn ra tán vào?

Hồng Hài Nhi gật đầu, thế là một áng mây lành bay lên trời, hai bóng người đã bay đến chân trời.

Tốc độ bay của Hồng Hài Nhi rất nhanh, giữa trưa xuất phát, đến chạng vạng hai người đã tới thủ đô Yugo. Đáp xuống áng mây, đứng trên tòa cao ốc, nhìn thành phố lớn phồn hoa, hai người nhìn nhau, đều nhìn thấy rung động trong mắt nhau.

Hồng Hài Nhi hỏi:

- Sư phụ, người xác định nơi này là thủ đô Yugo sao? Sao con cảm giác không khác mấy với thành phố lớn của nước mình?

Phương Chính lắc đầu, nói:

- Vi sư cũng cảm thấy như vậy. Giúp vi sư biến đổi vẻ ngoài, ưm, vẫn như cũ, bộ dáng của Nhất Chỉ thiền sư.

- Được ạ!

Hồng Hài Nhi vung tay lên, Phương Chính nháy mắt biến thành bộ dáng của Nhất Chỉ thiền sư, một ông già vẻ mặt hòa thiện.

Xuống tòa cao ốc, dọc đường đi đều là người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, hai người trở thành khác lạ, khiến nhiều người nhìn.

Cũng không lạ gì, tuy Yugo có nhiều người phương đông, nhưng hiếm thấy hòa thượng, còn là một lớn một nhỏ, một già một trẻ, ăn mặc rách rưới.

Nhưng hai người hiển nhiên không để ý mọi người nhìn mình như thế nào, đi dạo một lúc trên đường rồi tìm một công viên vắng người, nằm trên ghế ngủ một đêm.

Ngày thứ hai, Phương Chính lấy ra bánh tét đã chuẩn bị sẵn, chia nhau ăn, ăn no bụng rồi đi sân thi đấu.

Vị trí nhà thi đấu không khó tìm. Phố lớn ngõ nhỏ, nhiều nơi đều có quảng cáo, tuy rằng xem không hiểu, nhưng Phương Chính nhận biết đánh dấu trên đó. Cộng thêm có nhiều người đẹp, trai đẹp mặc quần cộc lộ đùi cùng đi về một hướng, hai thầy trò đi theo dòng người là tới nơi.

Nghi thức khai mạc rất đơn giản, nhà tài trợ, lãnh đạo gì đó đi lên nói mấy câu, một đám người tự nguyện tham gia Marathon hội tụ trên đường đua.

Ban đầu Phương Chính còn cảm thấy mình có lẽ là người quái đản nhất, dù sao hòa thượng già mặc tăng y và hòa thượng nhỏ, chắc chắn trông kỳ lạ. Nhưng khi hắn trông thấy Batman, siêu nhân, Spider Man phiên bản lỗi tạo dáng ở xung quanh thì hắn bỗng nhiên cảm thấy đã quá xem trọng chính mình.

Cùng với một tiếng súng nổ, mọi người gầm rống, vèo một cái xông ra ngoài.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, nhanh chóng đi theo, nhưng hai người không gấp gáp, chậm rãi chạy theo sau.

Hồng Hài Nhi hỏi nhỏ:

- Sư phụ, hay là chúng ta đi lấy hạng nhất được không?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Không cần, quá nổi trội, chuốc nhiều phiền phức. Lần này chúng ta chạy đến hạng hai, ba, kiếm ít chút cũng không có gì.

Hồng Hài Nhi gật đầu, nói:

- Được, con biết rồi, lúc nào thì tăng tốc?

Phương Chính nói:

- Ưm, đợi ra khu vực này thì tăng tốc. Ra khỏi thành, vào trong núi rồi chúng ta tùy tiện chạy, tung tăng chạy cũng không sao.

Hồng Hài Nhi tỏ vẻ đã biết.

Không sai, cuộc thi Marathon lần này chỉ có đoạn đường nhỏ ở trong thành phố, có một đoạn đường ra ngoài thành phố, chạy đường quốc lộ ngang qua rừng rậm. Chủ đề Marathon lần này là khởi xướng bảo vệ môi trường, người và thiên nhiên hòa vào nhau.

Bên ngoài đám đông, một đám nhà báo lái xe đi theo chụp hình, vừa lúc chụp được Phương Chính và Hồng Hài Nhi.

Một nhà báo nữ cười nói:

- Nhìn kìa, đó tựa hồ là ông già và con nít phương đông, không ngờ rằng bọn họ cũng đến tham gia thi đấu Marathon không biết bọn họ có thể chạy xong một trăm mét không, ha ha.

Nghe thấy lời này, Phương Chính nhướng chân mày, thầm nhủ đang xem thường tôi à?

Vì thế, Phương Chính ngước đầu nói:

- Thí chủ, bần tăng không thể không nhắc nhở thí chủ một chút, chúng tôi đã chạy qua hơn một trăm mét.

Nhà báo nữ vẻ mặt lúng túng, vội nói:

- A, vậy thì rất giỏi, hy vọng hai người bạn này có thể chạy đến cuối cùng, ha ha.

Nghe tiếng ha ha này, Hồng Hài Nhi và Phương Chính đều hơi khó chịu, thổi một hơi vào váy của nhà báo nữ, ngay sau đó...

Nhà báo nữ vội che váy, hét chói tai:

- A!

Hồng Hài Nhi nhếch miệng, cười nói:

- Lần này thì cô ta được như ý muốn, nổi tiếng toàn cầu, he he.

Phương Chính giơ tay vỗ đầu của Hồng Hài Nhi, nói:

- Đừng nghịch ngợm, bướng bỉnh, đừng gây chuyện, kiếm tiền là nhiệm vụ hàng đầu! Đừng quên chúng ta không có hộ chiếu, chạy mau lên! Lấy tiền rồi về nhà!

Hồng Hài Nhi chợt nhớ ra hai người đều là nhập cư trái phép, quá vênh váo bị người nhận ra thì phỏng chừng không được một đồng xu nào, còn bị bắt lại.

Vì thế, Hồng Hài Nhi ngoan ngoãn, người cũng bắt đầu tăng tốc, nhanh chóng hòa vào đám đông.

Chờ khi nhà báo nữ tỉnh táo lại thì không tìm thấy hai người nữa.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay