Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1441

Chương 1441: Cơ Hội Không Thể Bỏ Qua

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1441: Cơ Hội Không Thể Bỏ Qua

Hệ thống cười nói:

"Đó là vì ngươi chưa thấy lúc Phật Tổ đen."

Phương Chính câm nín.

Kèo nài cả buổi nhưng hệ thống vẫn không chịu, bất đắc dĩ, Phương Chính đành cắn răng nói:

- Tăng gấp đôi thì gấp đôi, cho ta bốn hạt giống Tinh mễ.

"Ting! Thành công mua hạt giống Tinh mễ, chú ý nhận. Nhắc nhở ngươi, ngươi hiện tại nợ ta hai mươi sáu đồng tiền hương hỏa, cố gắng nhanh chóng kiếm tiền, nếu không thì tiền lợi gấp đôi, ha ha."

Phương Chính nghe ra có gì đó kỳ kỳ:

- Đợi chút! Không phải ngươi nói tăng gấp đôi trả lại cho ngươi sao? Ngươi không hề nói là tăng tiền lời gấp đôi!

Hệ thống nói:

"Vậy à? Ta chưa nói sao? Chắc lúc thở mạnh lỡ quên nửa đoạn sau. Không sao, hiện tại nhắc nhở ngươi cũng không muộn.

Phương Chính nổi giận:

- Không muộn em rể ngươi!

Đây là vấn đề không muộn sao? Một lần tăng gấp đôi, lỡ một năm không có người đến thì chẳng phải là hắn bán thân cũng không đủ tiền trả nợ? Chẳng lẽ kêu hắn kéo các đệ tử trong Nhất Chỉ tự ra ngoài mở đoàn xiếc kiếm tiền?

Đùng!

Một tia chớp đánh xuống.

Hệ thống nói:

"Chú ý ngôn từ, ngươi là Đại sư."

Phương Chính cực kỳ tức giận nhìn trời, nếu có thể chửi người thì hắn rất muốn mắng một câu: Đại sư em rể ngươi! Ta chỉ muốn ăn no một bữa! Khốn kiếp!

Nhưng đây là lén chửi trong lòng, Phương Chính đã sớm luyện chiêu này cực kỳ quen thuộc.

Hệ thống phớt lờ Phương Chính, chuyện này thế là đã xong.

Phương Chính lắc đầu cảm thán nói:

- Hay nói một đồng tiền làm khó anh hùng, trước kia tôi không tin, hiện tại tôi tin.

Tuy có bốn hạt giống Tinh mễ, nhưng trước mắt khẩu vị của Độc Lang quá lớn, Phương Chính tính tới tính lui, chút ít lương thực này không đủ cho chó ăn.

Đang lúc Phương Chính buồn rầu vì tiền thì Hồng Hài Nhi bỗng nhiên hớn hở chạy lại kêu lên:

- Sư phụ, chúng ta có tiền rồi!

Phương Chính nghe vậy thì thầm nhủ đừng nói là đứa ngốc này ra ngoài cướp ngân hàng nhé? Sâu trong núi lớn này đào đâu ra tiền?

Chỉ thấy Hồng Hài Nhi tay huơ tờ giấy sặc sỡ, nói:

- Đây là hai vị thí chủ kia cắm trại để lại, sư phụ nhìn xem!

Phương Chính nghi ngờ cầm lấy, lẩm bẩm:

- Một tờ giấy cũng có thể dùng như tiền?

Phương Chính cúi đầu nhìn, mắt sáng rực, chỉ thấy mặt trên viết:

"Thi đấu Marathon quốc tế, tiền thưởng cho quán quân là mười nghìn bảng Anh, tiền thưởng cho á quân là năm nghìn bảng Anh, huy chương đồng được thưởng một nghìn bảng Anh!"

Phương Chính liếm môi nói:

- Một bảng Anh bằng mười đồng, vậy tính ra nếu lấy được hạng nhất là trăm nghìn?

Hồng Hài Nhi gật mạnh đầu nói:

- Đúng vậy đấy sư phụ! Không nói cái khác, chúng ta đi thì hạng nhất, hạng hai thuộc về chúng ta!

Phương Chính dao động, tuy hắn từng nắm trong tay số tiền lớn, nhưng khi đó thật sự không có nhiều cảm giác.

Hiện tại thì Phương Chính thiệt tình cảm thấy trăm nghìn đồng không phải số lượng nhỏ.

Nghĩ đến đây, Phương Chính bỗng nhiên giật nảy mình, hệ thống từng nói mua Tinh mễ chỉ có thể dùng tiền hương hỏa, tiền không dính hương hỏa thì hắn không thể dùng!

Vậy tiền thắng giải có tính không?

Phương Chính hỏi:

- Hệ thống huynh, tiền này...

"Ting! Hạn chế ngươi dùng tiền hương hỏa là sợ ngươi mê muội vào tiền bạc không cách nào tự thoát ra. Phía trước ngươi có thể bỏ đi hết thảy đi cứu người, đã chứng minh rồi tâm cảnh của ngươi đủ sức chống cự hấp dẫn ở một mức nhất định, cho nên, hiện tại ngươi có thể sử dụng không phải tiền hương hỏa. Nhưng trong một tháng chỉ có thể dùng mười nghìn đồng, muốn nhiều hơn thì phải là tiền hương hỏa mới được."

Phương Chính không cam lòng kêu lên:

- Không thể nào! Lúc trước tôi bỏ đi không chỉ là mấy trăm nghìn, ngay lúc đó tôi nhận người quyên tiền từ mấy chục triệu đến mấy trăm triệu, còn những đồ gỗ nữa, Thần Chung Mộ Cổ của tôi...

Hệ thống nói:

"Biết thỏa mãn đi, lần trước được ta trợ giúp, nếu không, ngươi đoán xem cuối cùng chết như thế nào?"

Phương Chính hỏi:

- Chết như thế nào?

Hệ thống thở dài nói:

- Chết đói.

Phương Chính:

"..."

Đã nói đến mức này thì Phương Chính không trông chờ vào hệ thống phát lòng từ bi, tuy mười nghìn đồng không nhiều, đổi thành hạt giống Tinh mễ chỉ cỡ một trăm hạt, nhưng ăn tiết kiệm cũng đủ qua một tháng.

Vì thế, Phương Chính nói:

- Tịnh Tâm, đi! Chúng ta đi tham gia thi đấu!

Hồng Hài Nhi nói:

- Sư phụ, con phải nhắc nhở người một chút, thi đấu này không ở trong nước mà là nước ngoài.

Phương Chính ngẩn ra, nhìn kỹ địa chỉ trên tờ giấy, quả nhiên bên trên đánh dấu là thủ đô Yugo.

- Cái này...

Phương Chính hơi chần chừ, hắn đã đi nước ngoài nhưng chỉ đi một, hai lần, tự mình đi thì hắn hơi lo.

Hơn nữa nhìn thời gian, Phương Chính phỏng đoán chờ được cấp thị thực thì hơn phân nửa là nguội rồi.

- Sư phụ, cơ hội ở ngay trước mắt, chúng ta không thể bỏ qua. Nếu không thì chúng ta thật sự chết đói.

Hồng Hài Nhi tội nghiệp nói, nhưng trong mắt to tràn ngập hưng phấn, hiển nhiên tên này rất hứng thú với xuống núi, đi nước ngoài.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay