Chương 1440: Đói
Nói xong, Nam Ca nhanh chóng chạy lên núi, dường như sợ Phương Chính chạy mất.
Cuối cùng Nam Ca được mãn nguyện, chụp chung tấm hình, nhét hết tiền trong túi vào hòm công đức, sau đó sung sướng rời đi.
Nhìn bóng lưng của Nam Ca, Hầu Tử, Con sóc, Độc Lang, Hồng Hài Nhi, Hàm Ngư khác miệng mà đồng thanh kêu lên:
- Hèn gì hai thí chủ kia kêu người này là Nam Ca, xem người, rất biết cách làm người. Một túi tiền luôn, hai người kia thì keo kiệt, không ném được một hào.
Nếu Trương Yến và Hoàng Nhiên biết mấy vật nhỏ kia nhìn bọn họ với ý nghĩ như vậy thì không rõ bọn họ sẽ nghĩ sao. Tóm lại, hiện tại ba người rất vui vẻ đi ra dãy núi.
Trên đỉnh núi, Phương Chính mang theo một đám đệ tử nhìn xuống bên dưới, hỏi:
- Đi chưa?
Hồng Hài Nhi giơ tay che chắn, vô cùng khẳng định nói:
- Đã đi, đi rất xa. Sư phụ muốn cười thì cứ cười, muốn hét thì hét đi.
Phương Chính gật đầu, trên mặt vốn nghiêm nghị thoáng chốc giãn ra nụ cười vui vẻ, chạy nhanh về phía Nhất Chỉ tự:
- Ha ha ha! Rốt cuộc có tiền rồi! Về nhà, ăn cơm! Tối hôm nay không no nứt bụng không đi ngủ!
- Hú hú!
- Sư phụ muôn năm!
- Ha ha ha! Lão tổ tông ta đây rốt cuộc được ăn một bữa no nê rồi!
. . .
Trên núi, thầy trò hét to chạy vào Nhất Chỉ tự. Chuyện Phương Chính làm đầu tiên là lấy hòm công đức ra, mở ra xem, chỉ thấy một xấp tiền nằm bên trong, mở ra nhìn.
Phương Chính đi đầu, nhóm Hồng Hài Nhi giật mình la lớn:
- Không thể nào!
Chỉ thấy trong ba tờ giấy 100 kẹp một đống tờ giá trị mười đồng, hai mươi đồng, năm đồng, nhiều nhất là một đồng.
- Sư phụ, đếm xem được bao nhiêu tiền?
Khi Độc Lang nói lời này thì mang theo nghẹn ngào, hết cách, trong nhóm người, lượng cơm ăn của Độc Lang là lớn nhất. Nếu không có nhiều tiền, không có nhiều Tinh mễ, Con sóc nhỏ như vậy, hai nắm cơm là no bụng, nhưng còn Độc Lang? Phỏng chừng không đủ ăn lửng dạ.
Cùng lúc đó, Hoàng Nhiên đi trong rừng cây giật mình kêu lên:
- Anh bỏ hết tiền vào thùng công đức? Ôi, sao tôi không nghĩ đến nhỉ?
Trương Yến nói:
- Chết rồi, tôi cũng quên, làm sao đây? Phương Chính trụ trì có ghi hận chúng ta không? Chúng ta thật là không biết chuyện, nếu không thì quay về một chuyến?
Hoàng Nhiên nói:
- Nếu Nam Ca không cúng tiền thì tôi phỏng chừng cũng không có gì, nhưng không có đối lập thì không có tổn thương. Cho dù Phương Chính trụ trì không ghi hận, ít nhất cũng sẽ xếp chúng ta vào nhóm người sẽ không qua lại nữa.
Nam Ca vỗ ngực bảo đảm:
- Hiện tại quay lại chẳng phải là tỏ rõ tặng tiền? Được rồi, hai người cứ yên lòng, với cặp mắt tinh tường của tôi thì thấy Phương Chính trụ trì tuyệt đối không phải loại người yêu tiền như mạng! Ngược lại hai người cố ý chạy về đưa tiền sẽ khiến Phương Chính trụ trì xem nhẹ hai người.
Hai người ngẫm nghĩ, Phương Chính là nhân vật tựa như thần tiên, đích thực không nên để ý chút tiền trần gian, thế là tin lời của Nam Ca.
Nhưng Hoàng Nhiên vẫn truy hỏi:
- Nam Ca, rốt cuộc anh đưa bao nhiêu tiền?
Nam Ca ngẫm nghĩ nói:
- Đại khái cỡ ba trăm tám mươi bảy đồng. Ngay lúc đó có bốn trăm đồng, ở bên ngoài mua chai nước, ăn ít đồ ăn vặt nên trả hết một tờ tiền, còn lại đều quyên. Thôi đừng nói mấy chuyện này nữa, mau đi ra ngoài.
Hoàng Nhiên nói:
- Nam Ca, khó khăn mới gặp Phương Chính trụ trì mà không được gì đã đi như vậy? Cảm giác may mắn sao đó.
Nam Ca nói:
- Vậy chứ anh muốn được đến cái gì? Tôi nói cho anh biết, lần này ra ngoài cũng không phải đơn giản đi ra ngoài. Không trông thấy chỗ đó núi hoang rừng vắng sao? Tôi nghe nói Nhất Chỉ tự ngày xưa đều dựa vào thôn dân của Nhất Chỉ thôn tiếp tế, cho nên Phương Chính đặc biệt tốt với thôn dân.
Hoàng Nhiên và Trương Yến nghe vậy thì mắt sáng ngời:
- Nam Ca, anh muốn...?
Nam Ca mỉm cười nói:
- Ừ, hai người hiểu là được rồi.
. . .
Mặc kệ mấy người kia có toan tính gì, giờ phút này, Phương Chính vẻ mặt buồn rầu nhìn tiền trong tay, hỏi hệ thống:
- Hệ thống, ngươi xem, ba trăm tám mươi bảy đồng, thôi thì bù qua sớt lại, ngươi tính là bốn trăm được không?
Hệ thống quyết đoán nói:
"Đừng mơ, thiếu một điểm đều không bán."
Phương Chính kỳ kèo:
- Đừng vô tình vậy chứ, cùng lắm thì về sau có tiền sẽ bù lại cho ngươi.
Hệ thống nói:
"Gấp đôi!"
Phương Chính nghe thế thì lông mày nhướng cao:
- Ngươi là hệ thống Phật Tổ chứ không phải hệ thống ăn cướp, có cần đen vậy không?