Chương 1439: Tôi Bị Lỗ
Trương Yến nghe xong liếc xéo Hoàng Nhiên:
- Anh nghĩ cái gì vậy? Sao mà dơ bẩn vậy! Phụ nữ trần gian sao xứng với Phương Chính trụ trì được? Đại sư ở trong lòng tôi... nói sao đây, là cái loại mà siêu hoàn mỹ, vô cùng hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức chỉ có thể nhìn từ xa, hiểu chưa? Tóm lại, đây không phải tình yêu, mà là một loại ngưỡng mộ!
Hoàng Nhiên hơi hiểu, mặc kệ cô ngưỡng mộ không ngưỡng mộ, tóm lại không phải yêu là được rồi.
Lúc này hai người mới phát hiện, Hồng Hài Nhi còn chưa đi.
Trương Yến hỏi:
- Tịnh Tâm pháp sư, cậu còn có việc gì?
Lần này thì cô hỏi rất lễ độ.
Bởi vì Trương Yến và Hoàng Nhiên đều biết, Nhất Chỉ tự không có người thường.
Hồng Hài Nhi nói:
- Sư phụ nói chuyện lần này người trở về không muốn bị quá nhiều người biết, xin hai vị thí chủ giữ bí mật giúp.
Trương Yến và Hoàng Nhiên nghe thế thì càng thêm kích động.
Trương Yến chỉ vào mình hỏi:
- Vậy về sau chúng tôi còn có thể đến thăm viếng Phương Chính trụ trì không?
Hồng Hài Nhi cười nói:
- Nếu như có lòng thì cứ tự mình đến. Nhưng có thể gặp sư phụ của bần tăng hay không thì là chuyện khác.
- Không sao, không sao, được phép đến là tốt rồi.
Hai người tâm tình vô cùng kích động, Bồ Tát sống duy nhất trên cõi đời! Lôi kéo quan hệ với người như vậy, chỉ tưởng tượng thôi hai người đã hơi kích động.
Điều này giống như phát hiện một tòa mỏ vàng, nếu chính mình có thể từ bên trong được đến cục vàng thì ai còn muốn cho người khác biết chỗ này?
Đêm nay, hai người đều mất ngủ, vây quanh đống lửa nói chuyện suốt đêm, mặc sức tưởng tượng về tương lai.
Nhưng mà, hai người không trông thấy, giờ này khắc này, trước cửa Nhất Chỉ tự tụ tập rất nhiều con thỏ, chuột, chồn. Chúng nó xếp hàng đi về phía trước.
Phía cuối đội ngũ, một con sóc liên tục lấy từng hạt Tinh mễ ra từ một cái túi đen đưa cho những diễn viên quần chúng này.
Các động vật lĩnh đồ xong lập tức chạy đi, uống núi.
Hồng Hài Nhi cảm thán rằng:
- Ài, cuối cùng đệ đã hiểu tại sao sư phụ không cho động vật to hơn đến đóng kịch.
Hàm Ngư bổ sung thêm:
- Bởi vì nghèo chứ gì.
Độc Lang nói:
- Chỉ bấy nhiêu đây mà lòng huynh đã nhỏ máu rồi. Ài, đến bao giờ mới trở lại ngày tháng không lo áo cơm?
Hầu Tử nói:
- Ta thật sự không hiểu, rõ ràng là làm cho người ngoài trông thấy, việc bay đều do Tịnh Tâm dùng pháp thuật làm ra, sư phụ làm chi không cần thần thông mô phỏng ra một số động vật? Cứ nhất định phải thuê đám vật nhỏ này, lãng phí.
Hàm Ngư cười gian nói:
- Hỏi như vậy là vì không nhìn hiểu thôi.
Hàm Ngư nhìn xem bốn phía, kỳ dị Phương Chính ở đây, mới nói tiếp:
- Sư phụ cũng muốn làm đã ghiền... nói xạo đó, là vì không thú vị!
Hầu Tử:
"..."
Sân sau vọng ra giọng của Phương Chính:
- Mấy đứa có chuyện gì mà nói mãi không xong, không ngủ đi?
Mấy vật nhỏ nhanh chóng phát xong 'cơm hộp', đuổi các các diễn viên quần chúng đi, tiếp theo về ngủ.
Khi trời sắp sáng, Hoàng Nhiên đột nhiên đứng bật dậy, hét to:
- Ấy chết! Nam Ca chạy ra ngoài tố cáo, nếu thật sự tố cáo, mọi người thấy là Phương Chính trụ trì thật thì chẳng phải là mất mặt?
Trương Yến nói:
- Hơn nữa việc đồng ý với Tịnh Tâm pháp sư cũng sẽ ngâm nước nóng! Không được, phải nhanh chóng đuổi theo anh ta!
- Đi, cùng nhau đi, cầm điện thoại vô tuyến, chúng ta đi nhanh chút, hẳn là có thể tìm được anh ta trước khi anh ta xuống núi!
Hoàng Nhiên kêu Trương Yến cùng mình chạy ra ngoài.
Hai người nhanh chóng dọn dẹp đồ đạc, lập tức xuống núi.
Nhìn bóng lưng hai người đi xa, Con sóc lẩm bẩm:
- Ài, chờ mấy người đuổi theo thì nguội rồi. Trời chưa sáng sư phụ đã lên đường.
Quả nhiên, hai người mới xuống núi đã gặp một người nằm ở chân núi, ngủ say, tiếng ngáy rung trời.
Hai người tò mò lại gần xem, thoáng chốc trợn tròn mắt.
- Nam Ca?!
Tiếng la của hai người làm Nam Ca lập tức giật mình tỉnh lại, nhìn hai người trước mắt, hỏi:
- Sao hai người uống núi? Chẳng phải dặn hai người chờ ở trên núi sao? Thêm một ngày nữa là tôi ra... A, đây là đâu?
Hoàng Nhiên cười tủm tỉm nói:
- Nam Ca, có phải anh bị quỷ đánh tường? Đây là dưới Nhất Chỉ sơn, anh chạy một ngày, kết quả đi lòng vòng dưới chân núi?
Nam Ca thộn mặt ra:
- Nhất Chỉ sơn? Anh bị khùng hả? Chỗ này...
Trương Yến ngắt lời Nam Ca:
- Nam Ca, đúng là Nhất Chỉ sơn, tối hôm qua chúng tôi trông thấy Phương Chính trụ trì.
Sau đó hai người kéo Nam Ca ngồi xuống, kể lại việc đã nghe và gặp tối hôm qua, còn có hình chụp chung trên điện thoại di động.
Xem xong, Nam Ca trầm mặc.
Qua một lúc, Nam Ca bỗng đứng lên, nghiêm nghị nói:
- Không được! Tôi phải đi lên xem!
Trương Yến hỏi:
- Nam Ca, anh đi lên xem làm gì?
Nam Ca nói:
- Các người đều chụp ảnh chung, chỉ mình tôi chưa chụp hình, chẳng phải là mình tôi bị lỗ?