Chương 1438: Phát Cơm Hộp Cho Diễn Viên Quần Chúng
Hòa thượng nhỏ cười nói:
- Nếu hai vị hiểu biết Nhất Chỉ tự như vậy thì có biết tiền thân của Nhất Chỉ tự là Nhất Chỉ miếu?
Hai người ngẩn ra, bị hòa thượng nhỏ nhắc nhở, họ lập tức nhận ra.
Hoàng Nhiên kêu lên:
- Chẳng lẽ...?
Hòa thượng nhỏ gước đầu mỉm cười với hai người, chắp hai tay nói:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, bần tăng tên Tịnh Tâm, hôm nay tại đây cung nghênh thầy mình trở về, hai vị vừa lúc là người chứng kiến.
Hai người khó tin giật mình la lớn:
- Cái gì? Phương Chính trụ trì sắp trở lại?
- Nơi này thật sự là Nhất Chỉ sơn?
Tịnh Tâm cười nói:
- Chờ chút nữa mọi người liền biết.
Khi nói chuyện, hai người phát hiện, có càng nhiều động vật như thỏ hoang, con chuột, chồn chạy tới, vái hướng mặt trăng.
Hai người cũng tiềm thức ngước đầu nhìn về hướng mặt trăng, chỉ thấy trăng bị mây đen che chắn chậm rãi ló đầu ra, theo sau, ánh sáng từ mặt trăng dường như càng lúc càng sáng ngời, trăng càng lúc càng to.
Trương Yến lo sợ nói:
- Trời ạ, mặt trăng này sẽ không rớt xuống chứ?
Tịnh Tâm không sợ, chắp hai tay ngước nhìn trời, cất cao giọng nói:
- Cung nghênh sư phụ trở về!
Ngay sau đó, chỉ thấy trong vầng trăng sáng xuất hiện một đốm đen, đốm den to dần, càng lúc càng gần, cuối cùng hai người thấy rõ ràng! Đó không phải đốm đen gì, mà là một con sói to màu bạc trắng cao hơn người. Sói to khoác ánh trăng màu bạc trăng, đạp trăng đến.
Càng làm cho hai người rung động là trên lưng con sói cõng một người.
Người đó ngồi xếp bằng trên lưng sói, toàn thân khoác ánh trăng bạc tăng thêm mấy phần cảm giác thần thánh! Người này trong tay cầm một xâu tràng hạt, khuôn mặt tuấn tú mà quen thuộc đập vào mắt Hoàng Nhiên và Hoàng Nhiên.
Hai người hưng phấn kêu lên:
- Thật sự là Phương Chính trụ trì! Phương Chính trụ trì trở lại! Nơi này thật là Nhất Chỉ tự! Ha ha!
Khi nói chuyện, con sói đạp không khí đến, chậm rãi đáp xuống đất. Phương Chính ngồi trên lưng sói chậm rãi mở đôi mắt, chắp hai tay, biết rõ còn hỏi:
- A Di Đà Phật, hai vị thí chủ, cớ gì kích động như vậy?
Hoàng Nhiên đã kích động nói năng lộn xộn:
- Phương Chính trụ trì, tôi là fan cứng của người! Chúng tôi đều cho rằng người phi thăng rồi sẽ không trở lại nữa! Thật sự không ngờ khi còn sống có thể gặp người. Đại sư, cho chụp hình chung, ký tên được không?
Trương Yến thì kích động không nói nên lời, chỉ biết gật đầu.
Phương Chính thấy vậy, trong lòng bất đắc dĩ, hắn đã xem thường sức ảnh hưởng của mình.
Sự thật thì Phương Chính đã coi thường bản thân, một người đem Địa Dũng Kim Liên, cứu vô số người của cả một thành phố, cảnh tượng đó đừng nói người thường, xem như là các lãnh đạo quốc tế cũng bị khiếp sợ rớt cằm.
Người thường bị đánh sâu vào càng lớn.
Nhiều người xem Phương Chính như mục tiêu một lần nữa tôn sùng, Hoàng Nhiên là một trong số dó.
Còn về Trương Yến, tuy bản thân cô cảm thấy mình không phải fan cứng, nhưng khoảnh khắc gặp Phương Chính thật sự, cô phát hiện mình bị kuôn mặt đẹp trai này mê hoặc. Một ánh mắt, một nụ cười, trong sáng sủa mang theo hòa thiện, đây mới là người đàn ông hoàn mỹ trong lòng của cô.
Phương Chính cũng phát hiện ánh mắt của cô gái này hơi là lạ, hắn ho khan một tiếng nói:
- Hai vị thí chủ, thời gian không còn sớm...
- Đúng đúng đúng, thời gian không còn sớm, chúng ta nhân lúc còn sớm chụp ảnh chung đi.
Hiển nhiên Hoàng Nhiên không hiểu rõ ý của Phương Chính, lại gần, giơ di động lên.
Phương Chính biết nói gì đây? Chỉ có thể miễn cưỡng chắp hai tay, nặn ra nụ cười ứng phó một chút.
Lúc này Trương Yến phản ứng lai, lập tức lại gần, hai người một trái một phải chụp thêm tấm hình.
Chụp ảnh chung xong rồi, mắt Trương Yến lấp lánh đầy sao nhỏ nhìn Phương Chính, dường như có muôn vàn điều muốn nói.
Phương Chính thấy tình hình không ổn, lén đá Hồng Hài Nhi một cái.
Hồng Hài Nhi nhanh chóng nói:
- Thí chủ, sư phụ của bần tăng vượt thời không trở về, đường đi xóc nảy, đã mệt mỏi. Hai vị nếu như không có việc gì thì để sư phụ của bần tăng trở lại nghỉ ngơi đi.
Hoàng Nhiên nghe thế thì lập tức giơ tay nói:
- Đồng ý! Đại sư hãy nghỉ cho khỏe, mặc kệ chúng tôi!
Trương Yến rất muốn nói trò chuyện thêm một lúc nữa, nhưng lời này chung quy không nói ra miệng, dù sao là con gái, phải dè dặt chút.
Phương Chính thấy thế thì thở phào, cưỡi sói to khổng lồ màu bạc rời đi.
Nhìn cảnh này, Hoàng Nhiên không kiềm được nói:
- Đây mới là phong phạm của Đại sư, chậc chậc, từng cử động đều như trong tranh.
Trương Yến nói:
- Đặc biệt là bộ dạng cưỡi sói to, đạp trăng đến! Đám mặt trắng búng ra sữa lái xe thể thao mà so với Đại sư thì xách dép cũng không kịp.
Hoàng Nhiên nghe thế thì thoáng chốc trong lòng có chút khó chịu hỏi:
- Hoàng Nhiên, đừng nói là cô vừa mắt Phương Chính trụ trì rồi nhé? Người ta là hòa thượng, không thể kết hôn.