Chương 1437: Giây Phút Kỳ Tích
Âm thanh theo gió bay tới, lúc lớn lúc nhỏ, không nghe rõ ràng, nhưng vẫn luôn quanh quẩn bên tai, giống như vuốt mèo gãi trái itm họ.
Trương Yến hơi sợ sệt:
- Đó là âm thanh gì vậy?
Hoàng Nhiên hơi run run tiến lên nói:
- Chắc... chắc là hòa thượng... tụng kinh.
Trương Yến nói:
- Tụng kinh kiểu này cũng hơi rùng rợn. Mà anh run cái gì? Anh cơ bắp đầy mình, còn vỗ ngực bảo có thể đánh sói, đánh cọp mà?
Hoàng Nhiên nghe vậy mới nhận ra mình mất mặt trước người đẹp, nhanh chóng ưỡn ngực nói:
- Tôi đùa với cô thôi, sao tôi sợ được? Đi, tôi dẫn cô đi xem, mặc kệ là ai đang bày trò thì tôi bảo đảm đánh cho mẹ của tên đó cũng không nhận ra!
Trương Yến không biết Hoàng Nhiên đang giả vờ can đảm, nghe Hoàng Nhiên nói vậy thì cô yên lòng nhiều, nói:
- Vậy thì đi xem xem?
Hoàng Nhiên nghe Trương Yến thật sự đòi đi xem thì thoáng chốc chân mềm như bún, nhưng đã bốc phét thì có ngậm nước mắt cũng phải giả vờ cho hết tuồng, nếu không thì trở về, hắn đừng mơ theo đuổi gái nữa.
Vì thế, Hoàng Nhiên vỗ lồng ngực nói:
- Nhìn xem thì xem!
Thế là hai người mỗi người đốt một ngọn đuốc, một trước một sau đi theo hướng phát ra âm thanh.
Xuyên qua bụi cỏ, vòng qua một tảng đá to, đi thêm một lúc, cơ hồ sắp đến vách vực, bọn họ trông thấy vách vực đằng trước có một tảng đá nhô ra, hình dạng giống như răng nanh. Một bầy động vật nhỏ quỳ trước tảng đá.
Hai người nhìn kỹ, ngay sau đó dựng đứng lông tơ.
Trương Yến bản năng muốn hét rầm lên. Hoàng Nhiên vào phút mấu chốt phản ứng lại bịt miệng của cô, làm động tác không được phát ra tiếng.
Trương Yến gật đầu, biểu thị hiểu được, Hoàng Nhiên thế này mới buông tay.
Hai người lại nhìn thật kỹ, chỉ thấy trước tảng đá to kia, một bầy chồn, con chuột, thỏ, các động vật nhỏ vùng núi đứng bằng hai chân như người, chân trước đắp lên nhau, không ngừng huơ lên xuống như đang vái lạy cái gì.
Động vật vái lạy trời đất? Hành vi này vốn đã khiến người rợn tóc gáy.
Cộng thêm chồn xếp một hàng đằng trước nhất, nhớ đến các loại tin đồn về chồn, nào là Hoàng Bì Tử, Hoàng Đại Tiên, âm hồn vân vân, ai người không kiềm được chân run cầm cập. Nhưng vì tò mò nên hai người không chạy trốn mà là đứng ngay tại chỗ tiếp tục nhìn.
Cùng lúc đó, bọn họ cũng phát hiện những động vật nhỏ dường như lờ đi bọn họ, mặc kệ họ giơ ngọn đuốc ở bên cạnh xem.
Trương Yến hỏi nhỏ:
- Sao chúng nó không để ý chúng ta?
Hoàng Nhiên nức nở nói:
- Chứ sao nữa? Cô muốn bị chúng để ý à?
Trương Yến nói:
- Chẳng qua tôi cảm thấy điều này không bình thường.
Hoàng Nhiên hỏi:
- Không bình thường ở điểm nào?
Trương Yến nói:
- Anh không cảm thấy điều này giống như yên lặng trước khi săn bắn sao? Không chừng chúng nó không muốn đánh rắn động cỏ, chờ quỷ quái mà chúng cầu khẩn buông xuống thì trực tiếp ăn cơm.
Hoàng Nhiên run cầm cập nói:
- Nếu không thì... chúng ta trở lại?
Trương Yến đang định gật đầu thì phương xa bỗng có một bóng người.
Hai người xem rõ ràng, bóng người kia càng lúc càng gần, làm hai người sợ hãi không dám lên tiếng nữa, nhìn kỹ thì...
Trương Yến và Hoàng Nhiên cùng bịt miệng, bọn họ biết người kia, là hòa thượng nhỏ trong chùa: Tịnh Tâm.
Hai người nhìn nhau, không nói chuyện, nhưng xem hiểu ý của nhau: Tại sao cậu bé ở đây?
Chỉ thấy hòa thượng nhỏ kia nhìn hai người một cái, chắp hai tay với họ, mỉm cười hỏi:
- Hai vị thí chủ, còn chưa đi à?
Hoàng Nhiên nhanh chóng che trước mặt Trương Yến, bộ dạng như gặp quỷ, nói:
- Đi ngay đây!
Hòa thượng nhỏ lắc đầu nói:
- Nếu đến rồi thì đừng vội đi, xem như tới lúc chứng kiến kỳ tích.
- Kỳ tích?
Hai người nhìn nhau, không hiểu ý của hòa thượng nhỏ.
Hòa thượng nhỏ ngước đầu nhìn trời, nói:
- Đợi ánh trăng ló ra, hai thí chủ liền biết.
Hoàng Nhiên và Trương Yến muốn đi, nhưng trong lòng lại cực kỳ tò mò điều mà hòa thượng nhỏ nói. Cảnh tượng trước mắt quá rung động, hoàn toàn đánh nát thế giới quan của bọn họ. Bọn họ cảm thấy nếu cứ đi như vậy thì phỏng chừng sẽ hối hận cả đời. Nếu vậy thì tại sao không đánh cuộc một phen?
Vì thế, hai người không đi.
Hòa thượng nhỏ ngước đầu nhìn ánh trăng, nói:
- Lúc hai vị đến, luôn nhắc đi nhắc lại Nhất Chỉ tự đúng không?
Hai người tiềm thức gật đầu.