Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1436

Chương 1436: Con Khỉ, Con Sóc

schedule ~8 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1436: Con Khỉ, Con Sóc

Vừa nói xong, Hoàng Nhiên chợt trông thấy một cái đầu đen tuyền trên đầu tường thụt về, hắn bản năng dụi mắt, kêu lên:

- Hình như tôi mới thấy một con khỉ!

Trương Yến hỏi:

- Con khỉ? Không thể nào.

Hoàng Nhiên chỉ lên đầu tường, nói:

- Thật sự!

Trương Yến ngước lên nhìn, không thấy gì cả:

- Anh bị ảo giác rồi, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy, nói có con khỉ liền thấy con khỉ? Vậy tôi nói có só đây!

Hoàng Nhiên quay đầu liền thấy một con sóc mập mạp ở mái hiên nhìn trộm hai người, thấy hắn nhìn qua nó liền núp đi.

Hoàng Nhiên nói:

- Tôi trông thấy con sóc!

Trương Yến nói:

- Không phải chứ? Có phải anh mê Nhất Chỉ tự đến bị ma nhập không? Hơn nữa, cho dù có con khỉ và só cũng không lạ, núi lớn trập trùng này luôn giữ nguyên sinh thái, bên trong có đủ loại động vật. Cho nên, trông thấy cũng không cần kỳ lạ, trừ phi thấy cá muối biết đi.

Hoàng Nhiên bỗng chỉ vào cửa vườn sau:

- Cá muối!

Hắn vừa trông thấy một cái đầu cá muối thụt về!

Hoàng Nhiên hét to xông lên.

Trương Yến sợ hắn xằng bậy, nhanh chóng đuổi theo, đến cửa, Trương Yến thò đầu vào, kết quả...

- A Di Đà Phật, thí chủ, chùa là chốn thanh tịnh, xin đừng tùy ý lớn tiếng ồn ào.

Sân sau, một vị tăng già yên lặng ngồi ở nơi đó, uống nước trà.

Hòa thượng nhỏ đứng bên cạnh, xem kinh Phật.

Còn về con khỉ, con sóc, cá muối gì đó thì hoàn toàn không có.

Hoàng Nhiên nghi ngờ nhìn Phương Chính, lại xem bốn phía, hỏi:

- Hòa thượng già, trong chùa của người có động vật không?

Phương Chính không nói chuyện.

Hồng Hài Nhi đáp:

- Bình thường có động vật vào chùa, sao vậy?

Hoàng Nhiên hỏi:

- Có con sóc, con khỉ, cá muối và sói không?

Hồng Hài Nhi ngẫm nghĩ, lắc đầu nói:

- Đã thấy động vật nhỏ, nhưng chưa từng gặp sói. Nhưng thí chủ nói cá muối... cá muối chẳng phải để ăn sao?

Hoàng Nhiên lắc đầu, nói:

- Không phải, là loại có thể chạy đầy đất.

Hồng Hài Nhi nhìn Hoàng Nhiên bằng ánh mắt anh là đồ ngốc.

Hoàng Nhiên bị nhìn đến mức xấu hổ, xua tay nói:

- Xin lỗi, quấy rầy.

Trương Yến nói:

- Mấy ngày nay anh ngủ không ngon giấc, hiện tại trong đầu đều là Nhất Chỉ tự, nhìn thứ gì cũng sản sinh ảo giác thực bình thường. Hoàng Nhiên, anh đi ngủ một giấc đi.

Hoàng Nhiên cũng cảm thấy mình căng thẳng thần kinh, dặn Trương Yến trông chừng người trong miếu, có chuyện gì hãy kêu hắn, sau đó nằm xuống.

Cùng lúc đó, trong Nhất Chỉ tự.

Hồng Hài Nhi hỏi:

- Sư phụ, người ta ra ngoài tố cáo chúng ta, làm sao đây?

Phương Chính vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Làm sao à? Thì chạy.

Hồng Hài Nhi:

"..."

Hàm Ngư chui ra từ lớp tăng y rách rưới của Phương Chính, nói:

- Sư phụ, chúng ta không thể chạy cả đời đi? Hơn nữa, không có tiền, về sau ăn cơm là vấn đề lớn.

Con sóc cũng nói:

- Đúng rồi sư phụ, dù sao cũng nên nghĩ ra biện pháp gì.

Phương Chính ngẫm nghĩ, nói:

- Cũng không phải không có cách.

Con sóc hỏi:

- Biện pháp gì?

Phương Chính trả lời:

- Chơi trốn tìm đi.

Nhóm Hồng Hài Nhi thộn mặt ra:

- Là sao?

Phương Chính gọi cả nhóm lại, nhỏ giọng mấy câu, mấy đệ tử thoáng chốc trợn tròn mắt.

- Sư phụ, làm vậy có được không?

Phương Chính xòe tay nói:

- Chứ không thì sao?

Hồng Hài Nhi nói:

- Nhưng mà, sư phụ, hình như chúng ta không thể kiểm soát điểm rơi.

Phương Chính lắc đầu nói:

- Tuy rằng là ngẫu nhiên, nhưng cũng không phải hoàn toàn không thể điều khiển, tóm lại, vi sư tự có cách. Được rồi, chuẩn bị đi.

Mấy vật nhỏ kia nghe thế thì thoáng chốc lộ ra cười xấu xa.

Vào đêm, trên bầu trời lấp lánh ánh sao. Hoàng Nhiên ngủ một giấc bò dậy, ngồi bên đống lửa sưởi ấm chân. Trương Yến ở phía đối diện thì đang lật sách trong tay, hai người nhàn nhã trò chuyện.

Trương Yến nói:

- Hoàng Nhiên, ngủ ngon rồi thì anh lo phần gác đêm nhé. Buổi tối đừng hở chút là la oai oái, nào là con sóc, con khỉ.

Hoàng Nhiên nói:

- Yên tâm, cô theo tôi ở một chỗ, sao có thể khiến cô chịu khổ? Cứ yên tâm ngủ, buổi tối có tôi ở đây. Bảo đảm không hở chút là giật mình.

Vừa nói xong, Hoàng Nhiên thấy một bóng đen vụt qua sau lưng Trương Yến.

Hoàng Nhiên đứng bật dậy, la lên:

- Ai?!

Đáng tiếc, sâu trong núi lớn này tuy có chút ánh sáng của sao nhưng không đủ cho Hoàng Nhiên thấy rõ tình hình cách hơn mười mét, chỉ thấy một thứ gì đó chui vào trong bụi cỏ.

- Sao thế?

Trương Yến cũng bị giật nảy mình, vội vàng đứng lên, quay đầu lại, tay cầm xẻng quân dụng trong tay.

Hoàng Nhiên nói:

- Tôi trông thấy một thứ không quá to chạy qua sau lưng cô, có lẽ là con chuột hoặc là thỏ hoang gì đó.

Trương Yến trợn trắng mắt nói:

- Vậy thì có gì lạ mà la, nhìn bộ dạng kích động của anh, tôi còn cho rằng có cọp, làm tôi sợ hết hồn.

Vừa nói xong chợt nghe phương xa có người đang nói chuyện, như đang cầu nguyện tụng kinh.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay