Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1435

Chương 1435: Ảo Giác

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1435: Ảo Giác

Hoàng Nhiên nhìn tấm biển Nhất Chỉ miếu trên đầu mình, đang định nổi giận thì Trương Yến kéo hắn lại, giành trước hỏi:

- Vị pháp sư này, xin hỏi, nơi này là Nhất Chỉ miếu?

Phương Chính gật đầu, nói:

- Đúng vậy, thí chủ có gì thắc mắc sao?

Hoàng Nhiên giả vờ lấy làm lạ hỏi:

- Pháp sư có nghe nói qua Nhất Chỉ tự không?

Phương Chính cười nói:

- Đương nhiên.

Nam Ca nghe vậy lạnh lùng cười:

- Pháp sư, người không cảm thấy đỉnh núi của người làm giống hệt như Nhất Chỉ tự sao? Còn có tên chùa... A không, miếu thờ của người nữa, quả thực cũng là rập khuôn. Ai đều biết Phương Chính trụ trì là siêu anh hùng cứu thế, người làm như vậy có chút tình nghi ăn theo độ nóng, chiếm của hời.

Phương Chính ngước đầu nhìn biển hiệu của mình, nói:

- Biển hiệu này có sớm hơn Nhất Chỉ tự, bần tăng không cảm thấy có gì tình nghi bắt chước.

Hoàng Nhiên hỏi:

- Ha ha, biển hiệu của người đúng là làm giả cố rất tốt. Nếu nói biểu hiệu là trùng hợp, như vậy bố cục của nơi này thì giải thích thế nào?

Phương Chính biết, loại chuyện như vậy trừ phi bày ra thân phận của mình, nếu không thì khó mà giải thích rõ, hắn dứt khoát xòe tay nói:

- Chỗ này vốn giống như vậy, nói thế nào đây? Các vị thí chủ, nếu muốn lễ Phật thì có thể đi vào. Nếu như là du lịch, có thể đi dạo nơi khác.

Nói xong, Phương Chính không quan tâm bọn họ, xoay người bước đi.

Trương Yến kêu lên:

- Này! Hòa thượng này, sao cứ đi như vậy? Chúng tôi còn chưa nói xong!

Đáng tiếc, Phương Chính nói đi là đi, tuyệt đối không dừng lại!

Hoàng Nhiên hét lên:

- Hòa thượng, người đừng cho rằng không để ý chúng tôi thì chúng tôi hết cách. Chúng tôi sẽ công bố người cho mọi người biết!

Bất đắc dĩ, hòa thượng không chịu quay đầu lại.

Hồng Hài Nhi chắp hai tay, ngoan ngoãn nói:

- Các vị thí chủ, nếu lễ Phật thì mời vào trong, nhưng chỗ chúng tôi chỉ có Tống Tử Quan Âm.

Lời này thốt ra, Hoàng Nhiên suýt nổi khùng lên, lẩm bẩm:

- Nếu tôi nhớ không lầm thì lúc trước Nhất Chỉ tự cũng chỉ có một tượng thần Tống Tử Quan Âm, Nhất Chỉ miếu này cũng giống vậy. Bọn họ còn có thể càng vô sỉ thêm nữa không?

Tuy rất bực mình, nhưng đối diện một đứa con nít, Hoàng Nhiên không tiện nói cái gì, chỉ có thể căm giận giậm chân, phải lôi chuyện này ra ngoài sáng.

Trương Yến ngồi xổm người xuống hỏi:

- Tiểu pháp sư, tôi hỏi cậu một vấn đề, chùa của các vị bắt đầu từ khi nào?

Hồng Hài Nhi ngẫm nghĩ, lắc đầu nói:

- Không biết, lúc con đến thì đã có.

Trương Yến hỏi:

- Vậy con đến đây lúc nào?

Hồng Hài Nhi trả lời:

- Hơn một năm trước.

- Không thể nào!

Đạo Đức Chi Chủ kêu lên:

- Nhất Chỉ tự cũng mới hai năm.

Trương Yến ra hiệu Hoàng Nhiên ngậm miệng, tiếp tục hỏi:

- Được rồi, chúng ta đổi một vấn đề, tiểu pháp sư, pháp danh của trụ trì chùa các vị gọi là gì?

Hồng Hài Nhi mỉm cười nói:

- Phương Chính.

- Đậu xanh rau muống!

Hoàng Nhiên đang chụp hình, tức giận đến mức run tay làm rớt di động.

Nam Ca tức giận nói:

- Đừng nói với tôi là pháp danh của con tên Tịnh Tâm!

Hồng Hài Nhi xòe tay nói:

- A, sao thí chủ biết?

Hoàng Nhiên kêu lên:

- Không được, tôi chịu không nổi, xuống núi đi! Tôi phải phanh phui chùa miếu giả này!

Nam Ca nghe câu này thì cũng rất tức giận, cố nén nói:

- Chỉ sợ chúng ta vừa đi thì hòa thượng ở đây cũng chạy mất.

Hoàng Nhiên hỏi:

- Vậy làm sao bây giờ? Nơi này không có sóng, không gọi điện thoại ra ngoài được.

Nam Ca nói:

- Vậy đi, tôi ở đây canh chừng, các người xuống núi tố cáo.

Trương Yến nói:

- Nam Ca, đừng giỡn. Hai chúng tôi xuống núi, sợ rằng không tìm được đường cũ. Hay là tôi ở đây canh chừng, hai người trở lại?

Hoàng Nhiên nói:

- Không được, cô là con gái, ở lại đây thì tôi không yên tâm. Như vậy đi, tôi ở lại, hai người đi về?

Trương Yến nói:

- Tính tình của anh nóng nảy, tôi sợ anh đánh người. Đến lúc đó còn phải đi ngục giam thăm anh.

Nam Ca nói:

- Vậy đi, hai người ở lại, tôi xuống núi đi tố cáo. Vậy là Trương Yến có thể bảo vệb cô, vừa trông chừng người. Còn cô, trông chừng Hoàng Nhiên, đừng để anh ta xằng bậy, được không?

Hoàng Nhiên nghe có thể ở riêng một mình với nữ thần, lập tức giơ tay kêu lên:

- Không thành vấn đề!

Trương Yến ngẫm nghĩ, cuối cùng đành đồng ý điều này.

Nam Ca rời đi, Hoàng Nhiên và Trương Yến nhìn nhau, cuối cùng dựng lều trại bên ngoài Nhất Chỉ miếu, cứ thế ở lại đây.

Trong lúc này rảnh rỗi, họ vào Nhất Chỉ miếu đi dạo một vòng.

Nhìn cây Bồ Đề kia, Hoàng Nhiên cảm thán rằng:

- Nếu không phải đến trước, chờ bọn họ sửa lại giống hệt Nhất Chỉ tự, dù tôi đến đây, không chừng cũng tin sái cổ.

Trương Yến nói:

- Không nói cái khác, cây Bồ Đề này rất giống. Còn có tiểu pháp sư, nếu nuôi thêm con khỉ, sói gì đó thì càng giống.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay