Chương 1434: Vẫn Là Đại Sư Huynh Ghê Gớm
Hoàng Nhiên vỗ trán, kêu lên:
- Tôi đã nói sao lúc lên núi cảm thấy quen mắt thế, hàng rào ở đây, tảng đá dưới đất đều rất giống Nhất Chỉ tự. Không dám nói giống y như đúc nhưng thật sự rất giống nhau. Lại nhìn trên núi, nơi này là chùa, phía sau là Hàn trúc, nhưng không có Thiên Long trì, cầu Nại Hà, cũng không có gác chuông lầu canh. Trừ những thứ này ra, dễ thấy nhất hẳn là bia đá... mau nhìn, bên kia thật sự có bia đá!
Mọi người nhìn qua, quả nhiên nhìn thấy bia đá.
Nam Ca sờ cằm nói:
- Nói vậy là có người xây chùa theo mô hình của Nhất Chỉ tự, thực hiển nhiên, chúng ta đến sớm, nơi này chỉ mới xây xong bậc thang, bia đá bắt chước, chùa nhỏ xập xệ và một mảnh rừng trúc, chưa kịp làm thứ khác. Nếu thật sự có người bỏ vốn lớn như vậy bắt chước Nhất Chỉ tự xây hoàn chỉnh thì... chậc chậc, không nói dùng để lừa gạt, chỉ làm thắng cảnh du lịch cũng kiếm bộn tiền.
- Phương Chính trụ trì là loại người gì? Đó là Bồ Tát sống, vậy mà có người dùng ý nghĩ xấu xa như vậy với Đại sư, không thể nhịn được! Đi, đi qua xem xem, nếu thật sự có kẻ bụng dạ khó lường làm bậy thì tôi không bỏ qua đâu!
Hoàng Nhiên tuy nhuộm tóc vàng nhưng bên trong con người của hắn không phải loại du côn, chẳng qua thích màu tóc này. Hoàng Nhiên run cơ bắp trên người, sải bước đi hướng bên kia.
Trương Yến và Nam Ca nhìn nhau, cùng đi theo, vừa đi vừa chụp hình, xem như để lại chứng cứ, chờ về sẽ đăng lên mạng, coi như kiếm chút lời.
Ba người vừa đi vừa quan sát cảnh sắc chung quanh, càng xem càng cảm thấy chỗ này xây dựng bắt chước Nhất Chỉ tự.
- Mấy người kia thật may mắn, để bọn họ tìm được một ngọn núi rất giống Nhất Chỉ sơn, nhìn vị trí chùa này, nhìn vị trí sau núi kia, quả thực giống y như đúc.
Hoàng Nhiên càng nói càng tức giận. Hoàng Nhiên không tin Phật, nhưng hắn tin anh hùng,
Phương Chính ở trong mắt Hoàng Nhiên là siêu anh hùng trừng ác giúp bần, trong động đất cứu chục triệu người.
Ngọn lửa chính nghĩa rực cháy, Hoàng Nhiên càng đi càng nhanh, rốt cuộc đi tới cửa lớn, ngước đầu lên, càng bừng bừng lửa giận, há mồm mắng:
- Cây Bồ Đề, đám khốn này thật là cái gì đều sao chép! Làm ra cây Bồ Đề luôn rồi! Sao bọn họ không trồng thêm La Hán ở cửa? Chết tiệt, nếu tôi trông thấy người chắc chắn sẽ mắng chết con rùa kia!
Trương Yến cũng tức giận:
- Không chỉ riêng cây Bồ Đề, anh nhìn tấm biển kia, để là Nhất Chỉ miếu! Người... người này da mặt quá dày, trực tiếp gọi là Nhất Chỉ tự luôn đi!
Nam Ca tức giận nói:
- Phương Chính trụ trì cứu nhiều người như vậy, đó là anh hùng. Không ngờ có kẻ lấy anh hùng ra kiếm cơm, kiếm tiền, người này rất vô sỉ!
Hoàng Nhiên hùa theo:
- Đúng vậy!
Trương Yến kêu lên:
- Cực kỳ vô sỉ, không thể giấu chuyện này, phải lôi ra ngoài sáng!
Nghe ba người ở bên ngoài la lối, ba cái đầu nhỏ ở trên tường nhìn nhau.
Độc Lang nói:
- Sợ rằng sư phụ gặp rắc rối.
Hầu Tử nheo mắt nói:
- Trên thế giới, khó chơi nhất không phải người xấu mà là người tốt tự cho là đúng, không điều tra rõ. Ài, loại người này không thể đánh, vì người đó thật sự có ý tốt. Rồi mình lại không nói rõ được, cho nên định sẵn bị đối phương làm mặt xám mày tro. Không biết sư phụ sẽ ứng đối với ba người này như thế nào.
Con sóc nói:
- Nếu là ta thì không mở cửa luôn.
Hầu Tử lắc đầu, nói:
- Làm vậy không phù hợp tính cách kỳ cục của sư phụ, hơn nữa, nếu ba người này không vào cửa được thì không chừng sẽ trèo tường. Ở trong mắt bọn họ, chỉ cần điểm xuất phát là tốt thì làm cái gì đều là đúng, bao gồm đánh người khác một trận, tất cả đều vì tốt cho mình.
Con sóc nghe vậy trán rịn mồ hôi lạnh:
- Đáng sợ vậy sao?
Hầu Tử nói:
- Ừm, sẽ càng đáng sợ hơn. Cho nên sư phụ luôn nói làm việc phải từ từ, càng kích động càng phải từ từ, sau khi bình tĩnh phân tích rồi mới suy nghĩ vấn đề có làm hay không.
Con sóc nói:
- Sư đệ giỏi quá, cái gì đều hiểu.
Hầu Tử híp mắt, vẻ mặt hưởng thụ.
Độc Lang chép miệng hỏi:
- Sư đệ, biết phân có mùi vị gì không?
Hầu Tử:
"..."
Hầu Tử nghẹn hết nửa ngày, nói:
- Đại sư huynh, vẫn là sư huynh thấy rộng biết nhiều.
Độc Lang kiêu kỳ ngẩng cao đầu, bộ dạng ta oách hơn, hoàn toàn xứng đáng là đại sư huynh.
Cùng lúc đó, cửa chùa mở ra.
Hoàng Nhiên kích động la lên:
- Cửa mở!
Ba người cực kỳ tức giận cùng nhìn ra sau cửa, chỉ thấy một vị tăng già chậm rãi xuất hiện trong tầm mắt của họ.
Thấy là người già, lửa giận bên trong ba người đến bên miệng mà không phun ra được, dù sao phải tôn trọng người già một chút.
Hòa thượng già mặt mũi hiền lành hỏi:
- A Di Đà Phật, ba vị thí chủ đến lễ Phật?