Chương 1433: Giống Nhất Chỉ Tự
Hoàng Nhiên lườm đối phương một cái, nói:
- Nam Ca, anh nói vậy là không được. Nếu tôi biết mấy người chui vào núi, khe sâu cái kiểu này thì tôi không thèm đến.
Nam Ca cười nói:
- Nếu không thì đi kiểu gì? Anh nghĩ khắp nơi là cảnh tiên cõi trần sao? Chúng ta đang khai hoang, quỷ biết ngay sau đó gặp được cái gì. Tóm lại, anh cứ làm tiên phong mở đường là được, đừng suy nghĩ mấy chuyện khác. Mà hiện tại có nghĩ cũng vô dụng, đi về sẽ mất đi ba ngày ba đêm, một mình anh đi được không?
Hoàng Nhiên nhăn mặt.
Hắn đang định oán trách thì nghe Trương Yến kêu lên:
- Mau nhìn! Ngọn núi đằng trước rất đặc biệt, trên núi hình như có dấu vết do người đào!
Hai người nghe thế thì nhanh chóng dừng lại, nhìn theo phương hướng mà Trương Yến chỉ.
Nam Ca lấy ra kính viễn vọng cẩn thận quan sát, kêu lên:
- Đúng là có dấu vết người làm! Ôi mợ, nếu bên trên không có người ở, nếu đó không phải là người hiện đại chơi khăm, đồ chơi của người giàu thì đây nhất định là di tích cổ! Nếu đúng vậy thì chúng ta đào ra ít đồ cổ là giàu!
Tuy Hoàng Nhiên không hiểu khảo cổ, nhưng vẫn giả vờ hiểu rõ, xen lời nói:
- Dù là người xưa, có thể xây thềm đá tại đây chắc chắn là người giàu, trên núi chắc chắn có thứ tốt!
Hoàng Nhiên liếc trộm Trương Yến, tựa hồ muốn khiến cô chú ý.
Kết quả Trương Yến lắc đầu, nói:
- Nói gì đều vô dụng, đi qua nhìn xem hẵng nói.
Tiếp theo, Trương Yến dẫn đầu chạy tới trước, Hoàng Nhiên và Nam Ca nhanh chóng đuổi theo.
Không bao lâu, ba người đi tới dưới chân núi, nhìn bậc thang bằng đá sạch sẽ dưới chân núi, ba người đều ngây ra.
Hoàng Nhiên hỏi:
- Nhìn hình dạng bậc thang đá không giống đồ cổ, không lẽ là người hiện đại chạy vào núi làm?
Nam Ca cũng nói:
- Nhìn liền biết là mài bằng máy, xem ra giấc mơ đồ cổ của chúng ta ngâm nước nóng. Có vẻ như người ở lại trên núi là người giàu, chứ không thì đây không phải công trình nhỏ.
Trương Yến nói:
- Ừ, chắc đúng rồi. Anh hãy nhìn xem bốn phía, căn bản không có đường vào núi. Những tảng đá này không thể nào là máy cỡ lớn vận chuyển vào. Biện pháp duy nhất là trên trời, người trên núi chẳng những giàu mà sợ rằng còn có không ít quyền thế. Sử dụng máy bay trực thăng xây bậc thang, chậc chậc, còn một mình bá chiếm một đỉnh núi. Tôi cảm giác hình như chúng ta tiếp xúc mặt tối của xã hội. Thế nào? Hay là đi lên nhìn xem? Phanh phui người đó ra ngoài sáng?
Hoàng Nhiên nói:
- Ở đâu ra nhiều mặt tối như vậy, Phương Chính trụ trì từng nói xem ánh sáng mặt trời nhiều vào, ít nhìn mặt tối.
Trương Yến hỏi:
- Được rồi, tôi biết anh là fan của Phương Chính trụ trì, nhưng cứ nói ngoài miệng như vậy nghe nhàm tai. Thế nào? Đi lên không?
Nam Ca nói:
- Đi lên xem, trong núi to này bên trong đều là nguyên sinh thái, bỗng nhiên bị người làm như vậy, thật là đáng ghét. Phanh phui người này ra ngoài sáng, nếu không làm thủ tục mà xây bậy thì để chính phủ phá bỏ. Dù làm thủ tục đầy đủ, coi như chúng ta đánh quảng cáo miễn phí giúp người này?
Sau khi bị Trương Yến xem thường một chút, Hoàng Nhiên lập tức biết sai, biết sai liền sửa nói:
- Đúng rồi, mặc kệ thế nào thì cứ lên xem đã.
Vì thế mấy người vỗ tay đồng ý, lập tức leo núi.
Kết quả đi một hồi, Hoàng Nhiên lẩm bẩm:
- Sao tôi cảm thấy nơi này quen mắt quen mắt quá.
Nam Ca hỏi:
- Anh từng vào núi?
Hoàng Nhiên lắc đầu.
Nam Ca nói:
- Vậy tôi hiểu rồi, anh bị ảo giác. Rất nhiều người đi vào núi lớn đều sẽ cảm thấy bốn phía thoạt nhìn thực quen mắt, cho nên, người bình thường vào núi sẽ lạc đường.
Hoàng Nhiên gật gù, cảm thấy có đạo lý, không suy nghĩ nhiều nữa.
Đi tới đỉnh núi, ba người trợn tròn mắt.
Hoàng Nhiên chỉ vào rừng trúc rậm rạp um tùm ở phương xa, kêu lên:
- Đó là... Hàn trúc?
Nam Ca lắc đầu, nói:
- Không thể nào! Nhất Chỉ tự bay đi, trên đời không còn Hàn trúc nữa. Một ít trà Hàn trúc năm xưa còn sót lại đều được rao với giá một triệu một gram, còn là có tiền không mua được. Trà Hàn trúc giờ không phải dùng để uống nữa mà để cất chứa. Những vật phẩm làm từ Hàn trúc, mặc kệ tay nghề chế tác như thế nào thì giá đều đắt cắt cổ. Nếu trông thấy Hàn trúc trên Nhất Chỉ sơn thì không có gì, nhưng nơi này... không thể nào.
Hoàng Nhiên dụi mắt, nhìn kỹ, nói:
- Đúng rồi, nhìn rừng trúc này từ xa thật sự rất giống Hàn trúc.
Lần này Nam Ca cũng ngơ ngác:
- Anh cũng nói trông giống. Nơi này là phương nam, phương nam có rừng trúc thì kỳ lạ lắm sao? Hơn nữa Nhất Chỉ tự là cảnh tiên cõi trần, anh nhìn chỗ này... A, mợ nó, chỗ này thật sự có một ngôi chùa!
Trương Yến đã che miệng, thẫn thờ khó tin, nghe Nam Ca nói không ngờ mới nhận lấy đề tài:
- Hai người có cảm thấy là cách cục chỗ này rất giống Nhất Chỉ tự không?