Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1432

Chương 1432: Khách Đế

schedule ~8 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1432: Khách Đế

Vậy thì sao được!

Con sóc nhào vào người Phương Chính, bấu ống quần của hắn, gào khóc:

- Sư phụ, người không thể như vậy! Người nhìn xem đệ tử sống thế nào trong một năm qua, gầy rồi!

Hầu Tử gật gù theo, tiện thể bóp thân mình thịt mỡ của Con sóc:

- Đúng rồi, ngay cả nhị sư huynh đều gầy thành da bọc xương.

Độc Lang nói:

- Đúng đấy sư phụ, người nhìn xem nhị sư đệ gầy, càng lúc càng nhỏ.

Hàm Ngư góp lời:

- Ài, một con sóc gầy thành như vậy, sư phụ, người nỡ lòng nào?

Hồng Hài Nhi bóp cằm, vẻ mặt trầm tư nói:

- Sư phụ, nhị sư huynh gầy đến mức này, nếu như bị người ngoài trông thấy, chắc chắn sẽ nói chúng ta ngược đãi động vật. Con cho rằng...

Phương Chính cười cười nói:

- Vi sư cảm thấy các con nói có đạo lý, Tinh mễ này để vi sư và Tịnh Khoan cùng nhau ăn. Còn các con thì tự xuống núi kiếm ít rau dại, quyết định vậy đi!

Nói xong, Phương Chính cười tủm tỉm bước đi.

Con sóc thấy vậy, nhanh chóng đuổi theo, kêu lên:

- Sư phụ, người quả thực là anh minh thần vũ!

Kết quả nghe sau lưng vang một chuỗi tiếng bịch bịch như có người ngã xuống đất.

Phương Chính quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Độc Lang, Hầu Tử, Hồng Hài Nhi, Hàm Ngư tập thể nằm trên mặt đất, bộ dạng thoi thóp.

Độc Lang kêu lên:

- Sư phụ, chúng con cũng gầy, đói đến nỗi không đứng được, cho một miếng ăn đi.

Hồng Hài Nhi cũng nói:

- Sư phụ ơi, đói.

Phương Chính bỗng nhiên cảm thấy chính mình có tội, đây mà là đệ tử của hắn gì chứ, rõ ràng là ảnh đế bị thân phận hòa thượng làm lỡ kiếp sống diễn kịch!

Phương Chính đang định nói cái gì, Con sóc bỗng nhiên cảnh giác nói:

- Sư phụ, có người đến!

Lời này vừa nói ra, tất cả không giả chết nữa, bò dậy, vẻ mặt tò mò hỏi:

- Nơi hẻo lánh như vậy mà có người lên núi?

Phương Chính làm động tác tay cấm nói, lắc người, lại biến thành bộ dạng Nhất Chỉ thiền sư, vỗ Hồng Hài Nhi nói:

- Muốn ăn cơm thì ra ngoài chiêu đãi khách hành hương cho tốt, có tiền rồi vi sư sẽ mua nhiều hạt giống Tinh mễ hơn, bao no cho mọi người.

Nghe lời đó, Hồng Hài Nhi vốn hơi lười, còn muốn tranh thủ thời gian nài nỉ Phương Chính thêm một lúc để kiếm cơm ăn lập tức tinh thần tỉnh táo.

Hầu Tử nhảy lên lưng Độc Lang, một tay chộp Hàm Ngư, ba con vật, sáu con mắt nhìn chằm chằm Phương Chính.

Hầu Tử nói:

- Tứ sư đệ, đệ nhìn gậy nanh sói hình dạng giống cá muối trong tay sư huynh, nói lời thật, đệ rốt cuộc có đi hay không?

Hồng Hài Nhi thấy vậy, trợn trắng mắt nói:

- Còn cần các huynh hỏi? Đương nhiên đi! Nhưng bộ dạng của các huynh như vậy thì đệ phải thật sự suy xét lát nữa kiếm được tiền có nên nuôi sống các huynh không.

Mấy con kia nghe thế thì lập tức giải trừ trạng thái hợp thể, xông lên, nịnh nọt bóp chân, xoa vai cho Hồng Hài Nhi. Vẻ mặt Hồng Hài Nhi hưởng thụ, kết quả bị nhiều đầu lưỡi nhiệt tình liếm.

- Ực!

Hồng Hài Nhi cảm giác mặt mình dính đầy nước miếng, rống to:

- Đại sư huynh, làm gì vậy?

Độc Lang đáp:

- Đệ xem, hết chỗ đấm chân xoa vai rồi, huynh đành dùng phương thức thân mật đặc biệt của Lang tộc của bọn huynh để biểu thị lòng thích đệ.

Hồng Hài Nhi nghẹn ngào nói:

- Chúng ta về sau có thể đừng buồn nôn như vậy không?

Phương Chính lắc đầu bất đắc dĩ, vỗ Hồng Hài Nhi một cái:

- Đi nào, đi ra xem xem. Vi sư cũng nghe thấy động tĩnh có người đến gần.

Nghe lời này, Hồng Hài Nhi lập tức lắc người biến thành một tiểu sa di theo sau Phương Chính đi ra ngoài.

Hầu Tử, Độc Lang, Con sóc thấy vậy, nhìn nhau nhanh chóng chạy tới, nằm sấp trên đầu tường nhìn lén tình huống bên ngoài.

Thời gian quay ngược về một tiếng đồng hồ trước.

Một người đàn ông vạm vỡ nhuộm tóc vàng, dáng người vô cùng săn chắc cảm thán rằng:

- Trương Yến, tôi cảm thấy đi theo đám bạn lừa mấy người cùng nhau leo núi là quyết định sai lầm. Mấy người chọn là con người cho người đi sao? Toàn bộ hành trình không có một con đường, lợi dụng tôi như máy mở đường.

Một cô gái mặc đồ rằn ri, đội mũ mái vòm của nhà thám hiểm, làn da màu rám nắng tôn lên gương mặt xinh đẹp mà khỏe mạnh của cô, đôi mắt to dường như trông thấy cái gì đều tràn ngập tò mò.

Trương Yến lườm người tóc vàng một cái, nói:

- Hoàng Nhiên, đã sớm nói với anh là lần này đi qua chắc chắn vất vả, tự anh đòi đi nhé.

Một người đàn ông khác dáng người không cao nhưng thực săn chắc cười nói:

- Trước khi đến đây, anh nói với chúng tôi là mấy cái này là trò con nít. Mỗi ngày anh kiên trì tập thể dục, lượng vận động rất lớn, cả ngày ăn xương ngực, không ăn dầu, vô luận là trả giá thể lực hay ngoài miệng đều lớn hơn chúng tôi, sao mới đi ba ngày mà anh như hấp hối rồi?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay