Chương 1431: Đầu Hói Ăn Mảnh
Ông chủ ngẩn ra, không hiểu ý của Phương Chính là gì, nhưng vẫn đứng yên tại chỗ.
Phương Chính chậm rãi đứng lên đi về phía ông chủ, vừa đi vừa mỉm cười nói:
- Ba, hai, một...
Vừa dứt lời, không đợi ông chủ oán trách thì nghe bùm một tiếng.
Một chuỗi tiếng động cơ và bức tường nứt đổ vang lên, sau đó ông chủ kinh hoàng trông thấy một chiếc xe đụng sập tường lao vào.
Ông chủ bản năng hét chói tai:
- A! Cứu mạng!
Nhưng xe ngừng lại gần 3cm trước mặt ông chủ, hắn thậm chí có thể cảm thụ hơi nóng từ cốp xe trước của xe hơi.
Nhưng xe chung quy dừng lại.
Trong khoảnh khắc đó, chân ông chủ mềm nhũn ngã ngồi dưới đất.
Phương Chính thì mang theo Hồng Hài Nhi từ bên cạnh đi qua, một tay chộp cửa xe móp méo giật mạnh, chỉ nghe xoẹt một tiếng, cửa sắt bị cứng rắn kéo xuống, rồi Phương Chính ôm tài xế đụng ngất xỉu ra khỏi xe, đặt dưới đất.
Tiếp theo, Phương Chính đi ra cửa tiệm, một tay bấu xe hơi kéo mạnh ra ngoài, mọi người thộn mặt ra nhìn chiếc xe kia cứ thế bị Phương Chính kéo ra ngoài, đặt trên đất trống.
Chờ khi mọi người tỉnh táo lại thì không thấy hòa thượng kia đâu.
Ông chủ tỉnh táo lại, vội vàng bò dậy hỏi:
- Người đâu?
Tiểu Vinh tiềm thức lắc đầu nói:
- Đi rồi.
Ông chủ hỏi tới:
- Đã đi đâu?
Tiểu Vinh lắc đầu nói:
- Không chú ý.
Ông chủ nhanh chóng chạy ra ngoài, nhìn xem bốn phía, kết quả là căn bản không thấy bóng dáng của Phương Chính và Hồng Hài Nhi, thoáng chốc đấm ngực giậm chân nói:
- Lỗ rồi. Sao có thể để ân nhân cứu mạng đi như vậy được? Ài.
Hồng Hài Nhi hỏi:
- Sư phụ, có phải người đã tính được ông chủ sắp gặp tai cho nên mới đi chỗ của họ?
Phương Chính lắc đầu, nói:
- Vi sư không phải luôn mở Thiên Nhãn, thật sự là trùng hợp. Đang ăn cơm thì vi sư mở Thiên Nhãn nhìn lướt qua, định bụng có thể trả lại ân tình mời bữa cơm hay không. Kết quả... không tệ lắm, thoáng chốc cứu ba người, kiếm lời.
Hồng Hài Nhi câm nín:
- A.
Phương Chính nhủ thầm:
"Hệ thống, rút thưởng đi."
Hệ thống hỏi:
"Trợ giúp mọi người ở Tuyền thôn lấy lại niềm tin sống sót và trật tự, công đức vô lượng, thưởng một lượt cơ hội rút thưởng. Cứu ba mạng người, thưởng ba lượt cơ hội rút thưởng. Là hợp nhất rút hay muốn rút nhiều lần?"
Phương Chính nói:
"Rút nhiều lần đi, rút Tinh mễ, Phật vạc, Hàn trúc, thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương."
Hệ thống hỏi:
"Xác định chưa?"
Phương Chính gật đầu nói:
"Xác định!"
"Ting! Chúc mừng ngươi đạt được một viên hạt giống Tinh mễ, một Phật hang, một hạt giống Hàn trúc, cùng với thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương. Có nhận ngay bây giờ không?
Phương Chính nói:
"Tiếp thu thần thông, mấy thứ khác thì từ từ tính."
Nhủ thầm xong, Phương Chính vỗ đầu của Hồng Hài Nhi, nói:
- Đi thôi, về Nhất Chỉ tự trước đã.
- Được ạ!
Hồng Hài Nhi lĩnh mệnh, mang theo Phương Chính bay vọt lên trời, bay về phía phương xa.
Không bao lâu, hai người trở lại Nhất Chỉ sơn. Vừa xuống đất, Phương Chính đã lấy ra hạt giống Hàn trúc rắc khắp vườn sau, rồi khống chế Hàn trúc nhanh chóng lớn lên, một mảnh rừng trúc hình thành phía sân sau Nhất Chỉ, nhưng không mọc lan tràn xuống núi.
Sau đó Phương Chính lấy một chậu hoa, bỏ ít đất vào, trồng hạt giống Tinh mễ.
Giờ phút này, Hầu Tử, Độc Lang, Con sóc, Hàm Ngư, Hàm Ngư xúm lại, mắt đỏ rực nhìn chằm chằm chậu hoa, dường như yếu muốn một hơi nuốt trọn chậu hoa.
- Ực!
Con sóc hút nước miếng sắp tràn ra ngoài, hỏi:
- Sư phụ, bao lâu mới mọc ra ạ? Con sắp thèm chết rồi.
Hầu Tử cảm thán nói:
- Trước kia ăn mỗi ngày, không cảm thấy có gì mới mẻ, khi không ăn được nữa mới biết ngon nhất trần đời là Tinh mễ.
Độc Lang to bự ngồi một đống ở đó, nặng trĩu ưu tư hỏi:
- Phải rồi, sư phụ, chỉ có một hạt gạo, có thể ăn được không?
Phương Chính nhìn mấy đệ tử thèm thuồng, lắc đầu, nói:
- Yên tâm, đủ ăn, tóm lại một mình vi sư ăn thì có thể ăn mấy bữa.
- A, đủ ăn thì... A, sư phụ!
Con sóc phản xạ đáp lại, kết quả phát hiện câu nói của Phương Chính có gì lạ! Cái gì gọi là đủ cho một mình hắn ăn mấy bữa? Người này không định cho bọn họ ăn!