Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1430

Chương 1430: Ông Cụ Hơi Mạnh

schedule ~9 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1430: Ông Cụ Hơi Mạnh

Phương Chính không hiểu sao qua mấy lần, hoặc gặp cha con tụ hợp, hoặc là mẹ con đoàn viên, lần này càng tốt, trực tiếp cho cả gia đình đoàn viên, trong lòng hắn thì vắng vẻ.

Đang nói lời này, phía trước có người kêu lên:

- Trời ơi, ông chủ, cái này là gì mà nặng vậy?

Phương Chính ngẩng đầu nhìn lại, một chàng trai nâng một thùng gỗ, đi hai bước thì đặt thùng xuống, lớn tiếng hỏi ông chủ trong cửa hàng.

Ông chủ hét lớn:

- Linh kiện tạ tay, nâng qua giúp tôi đi, cảm ơn.

Chàng trai nghe thế thì giọng nức nở hô lên:

- Ông chủ, nhiêu đây cũng cỡ năm mươi ký, bê phụ tôi được không?

Ông chủ nói:

- Không thấy tôi đang tính sổ sách sao? Mau lên!

Phương Chính thấy vậy, bất đắc dĩ lắc đầu, đi qua nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, để bần tăng giúp.

Chàng trai nhìn Phương Chính, vẻ mặt kinh ngạc hỏi:

- Anh? A không... ông bác? A không, Đại sư? Người làm được không?

Phương Chính ngẩn ra, chợt nhớ mình biến thành bộ dạng của Nhất Chỉ thiền sư, bề ngoài cỡ bảy, tám chục tuổi, lứa tuổi này mà giúp người nâng đồ, hèn gì đối phương lộ vẻ mặt kinh ngạc.

Phương Chính lắc đầu, không nói gì, khom người, gồng sức, hắn thoải mái nâng một cái thùng đựng thứ nặng hơn năm mươi ký lên, vẻ mặt bình tĩnh không thở dốc hỏi:

- Để ở chỗ kia phải không?

Chàng trai hoàn toàn xoe tròn mắt, trợn mắt há hốc mồm gật đầu.

Phương Chính mặc kệ chàng trai, trực tiếp bê đồ dưa vào cửa hàng.

Hắn mới buông xuống, ông chủ kinh ngạc hỏi:

- Ai? Sao thế này? Nên là... Tiểu Vinh! Kêu cậu làm chút việc mà sao để ông cụ làm? Cậu có lương tâm không?

Tiểu Vinh nhanh chóng chạy tới, tội nghiệp nói:

- Ông chủ, người ta còn mạnh hơn tôi.

Ông chủ nhìn dáng vẻ thoải mái của Phương Chính, lại nhìn thùng đặt dưới đất, ngượng ngùng nói:

- A, bác ơi, cái này... hay là để tôi mời bác ăn một chút gì?

Phương Chính nghe vậy, bản năng vuốt bụng.

Hồng Hài Nhi rất hiểu biết Phương Chính, khi hắn da mặt dày thì còn dày hơn tường thành, lúc da mặt mỏng thì mỏng còn hơn một tờ giấy. Lúc này, không chừng Phương Chính sẽ từ chối.

Nhưng cái giá của lời từ chối là hai người chịu đói!

Vì thế, Hồng Hài Nhi kêu lên:

- Cảm ơn ông chủ!

Phương Chính ngẩn ra, nhìn xem Hồng Hài Nhi, lại ngó ông chủ.

Ông chủ nhìn xem hai người, dường như lập tức hiểu được cái gì, cười tươi nói:

- Ôi, hòa thượng nhỏ này thật thông minh, được rồi, mời vào trong ngồi. Hai người ăn cái gì?

Phương Chính thấy thế đành chắp tay cảm ơn, nói:

- Cảm ơn thí chủ, cho chúng tôi mỗi người một bát cơm trắng, một chén nước là được.

Ông chủ ngẩn ngơ:

- A?

Tiểu Vinh hỏi:

- Như vậy sao ăn nổi? Ông chủ, lúc trước có ăn xin đến, ông chủ cho người ta một món chay một món mặn để ăn, còn Đại sư là hỗ trợ làm việc.

Ông chủ đuổi Tiểu Vinh đi:

- Đi đi đi, qua bên kia đi, làm việc thì lười biếng, không trừ tiền lương của cậu đã là tốt rồi, còn nói tôi? Kêu sau bếp làm hai món chay, tôi và Đại sư trò chuyện một lúc.

Chờ Tiểu Vinh đi, chốc lát sau có đồ ăn bưng lên bàn, ông chủ ngồi xuống phía đối diện Phương Chính, cười tủm tỉm nói:

- Đại sư đừng khách khí, thích ăn gì cứ ăn, tôi mời bữa cơm này.

Phương Chính lại cảm ơn, cùng Hồng Hài Nhi ăn đồ ăn.

Ăn một lúc sau, ông chủ liếm môi, lại gần nói:

- Đại sư, cho hỏi một câu, bình thường người... sắp xếp thời gian làm việc và nghỉ ngơi như thế nào?

Phương Chính ngẫm nghĩ nói:

- Bình thường thì khi trời chưa sáng đã dậy, tiếp theo ăn cơm, đọc sách, niệm kinh. Giữa trưa ăn cơm... Buổi tối ăn cơm... Cũng không có gì đặc biệt,

Ông chủ lặng lẽ ghi lại, hỏi:

- Không có phương pháp dưỡng sinh đặc biệt gì sao?

Hồng Hài Nhi thấy vậy, cười nói:

- Có chứ, sư phụ của tôi ngủ muộn, mỗi ngày không đến nửa đêm thì không chịu ngủ.

Ông chủ kinh ngạc hỏi:

- Thức khuya à?

Phương Chính gật đầu.

Ông chủ ngồi một chỗ, vẻ mặt rối rắm khó hiểu.

Lúc này Tiểu Vinh trở lại, cũng ngồi xuống ghế, cười tủm tỉm hỏi:

- Đại sư, năm nay người thọ bao nhiêu? Lúc tôi đến tuổi như người mà được bộ dáng giống thế này, thể lực như vậy thì quá tuyệt vời.

Phương Chính nhìn Hồng Hài Nhi. Hồng Hài Nhi cố nén cười, cúi đầu, không hé răng.

Phương Chính không thể nói dối, vì thế thản nhiên nói:

- Năm nay 21 tuổi.

Tiểu Vinh thộn mặt ra:

- À, 21 tuổi... A... hả?

- Phụt!

Ông chủ phun nước vào mặt Tiểu Vinh.

Hai người quay sang ngó nhau, cứ thế không nói nên lời.

Mãi tới khi Phương Chính và Hồng Hài Nhi ăn xong, hai người còn trong trạng thái ngẩn người.

Nghẹn hết nửa ngày, ông chủ lấy di động ra xem giờ, nói:

- Tám giờ rưỡi, không được, tôi phải đi ngủ. Tiểu Vinh, cậu lo giùm tôi.

Tiểu Vinh kinh ngạc nói:

- Ông chủ, mới tám giờ rưỡi mà?

Ông chủ nói:

- Ngủ sớm dậy sớm thân thể khỏe.

Sau đó ông chủ đi ra cửa.

Lúc này, Phương Chính bỗng cau mày, ngẩng đầu lên nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, đứng yên tại chỗ đừng nhúc nhích, chờ mười giây.

- Là sao?

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay