Chương 1429: Nhớ Nhà
Nói xong, Phương Chính đứng lên, nói với Lưu Hân Vũ:
- Thí chủ, nếu như không có người bạo lực bắt trả tiền thì sẽ thế nào?
Lưu Hân Vũ nghe thế thì ánh mắt thoáng chốc sáng rực nói:
- Cha của tôi chắc chắn trở về, nhiều người đều sẽ trở về! Tiền nợ thì chúng tôi sẽ trả, nhất định trả!
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ, nhớ kỹ, đây là điều thí chủ bảo đảm với bần tăng.
Lưu Hân Vũ hỏi dò:
- Đại sư, người có thể giúp tôi?
Phương Chính cười tươi nói:
- Bần tăng không giúp được thí chủ, nhưng có người có thể giúp đỡ. Đi thôi, đi theo bần tăng.
Lưu Hân Vũ tò mò hỏi:
- Đi đâu?
Phương Chính trả lời:
- Đi đồn cảnh sát.
Lưu Hân Vũ có chút lo lắng hỏi:
- Làm vậy... có được không? Thiếu nợ thì trả tiền vốn là chuyện đương nhiên.
Phương Chính nói:
- Đúng là chuyện đương nhiên, nhưng tiền của một số người thì không phải vậy.
Phương Chính mang theo Lưu Hân Vũ trực tiếp đến cục công an lớn nhất trong thành phố. Khiến Phương Chính ngạc nhiên là bọn họ trùng hợp đến ngay lúc lãnh đạo cấp trên xuống dưới thị sát.
Phương Chính dứt khoát hét to:
- Tôi muốn báo cảnh sát! Có người cho vay nặng lãi, có người quản không?
Kết quả là tiếng hét này lập tức hấp dẫn chú ý của lãnh đạo thị sát, lại gần hỏi:
- Có người cho vay nặng lãi?
Phương Chính trả lời:
- Đúng!
Lãnh đạo hỏi:
- Có thể nói tỉ mỉ hơn không?
Phương Chính nói:
- Cô gái này biết rõ.
Nói xong, Phương Chính cười khẽ nói với Lưu Hân Vũ:
- Hạnh phúc của người toàn thôn đều ở trên người thí chủ, hãy nói ra sự thật, cố lên!
Lưu Hân Vũ nghe vậy, răng cắn môi, gật mạnh đầu.
Một cảnh sát hỏi Phương Chính:
- Không phải người báo cảnh sát?
Phương Chính đáp:
- Bần tăng mang vị thí chủ này báo cảnh sát.
Một cảnh sát nói:
- Vậy ngài hãy né tránh một chút.
Phương Chính cười khẽ gật đầu, mang theo đi ra ngoài, nhưng Hồng Hài Nhi dùng thần thông chiếu lại tình huống bên trong vào óc của hai người.
Sự tình thuận lợi hơn trong tưởng tượng của Phương Chính, lãnh đạo xuống thị sát đặc biệt trọng thị tình huống mà Lưu Hân Vũ phản ánh, tiếp theo lập tức tổ chức người đi thôn chỗ nhà của cô, một đợt hành động oanh liệt đả kích vay nặng lãi, vũ lực đòi nợ được triển khai.
Phương Chính vẫn luôn ở lại trong quá trình này, cùng Lưu Hân Vũ nhìn mỗi một phần tử trái pháp luật bị mang đi.
Khi tin tức được đăng lên, mây đen trên bầu trời cả thôn dường như nhẹ bớt, trên mặt nhiều người mang chút sáng sủa.
Dần dần, người trốn ra ngoài đều trở lại, vợ và chồng đoàn tụ, con cái đoàn tụ với cha mẹ.
Lưu Hân Vũ rốt cuộc chờ được cha về, khi cha của cô về thì mẹ của cô cũng trở lại. Khiến Lưu Hân Vũ ngạc nhiên là mẹ của cô không đi đâu cả, chỉ trốn ở gần đó. Lưu Hân Vũ ngẫu nhiên nhận được tiền là do bà cố gắng làm việc kiếm tiền, lén bỏ vào phong thư gửi cho cô. Bà không dám về nhà, sợ kiếm được ít tiền đã bị người đòi nợ lấy đi.
Mãi đến hôm nay bà mới dám trở về.
Phần tử trái pháp luật cho vay nặng lãi tuy đã bị mang đi, nhưng rất nhiều chủ nợ bình thường cũng tới cửa. Đối diện những chủ nợ này, trong nhà vẫn khó mà gánh vác, nhưng lúc này, cha của Lưu Hân Vũ đứng ra:
- Tiền nợ mọi người thì tôi sẽ trả, yên tâm, tôi sẽ không chạy. Về sau tôi bắt đầu làm công, hoặc trồng trọt, kiếm tiền chỉ chừa lại ít sinh hoạt phí, còn lại trả cho mọi người. Xin cho tôi chút thời gian, tôi chắc chắn sẽ trả hết.
Vì thế, ngày thứ hai, cha của Lưu Hân Vũ dậy sớm, bắt đầu làm công.
Người đi chợ nông sản làm công một lần nữa tụ hợp thành đội. Điều duy nhất khiến cha của Lưu Hân Vũ thổn thức là Tống Kiến Quốc không bao giờ sáng sớm mỗi ngày kêu ông đi làm việc nữa. Nhưng cha của Lưu Hân Vũ gánh vác nghĩa vụ nuôi Tống Kiến Quốc, nói theo lời của ông là thêm một người, thêm một đôi đũa mà thôi, cắn răng sẽ vượt qua được.
Vài năm sau, mọi người đều trả hết nợ.
Hôm đó, một luồng gió thổi tan mây đen, mọi người đều thở ra, trên khuôn mặt khốn khổ nở nụ cười vui sướng, bọn họ chưa từng cảm thấy con người sống trên đời có thể thoải mái như vậy, nhẹ người còn hơn lúc trước bọn họ tiêu tiền như nước.
Mười năm sau, trong thôn xây một gian miếu nhỏ, trong miếu thờ phụng một bức tranh, trên tranh vẽ một nhà sư già mặt mũi hiền lành, bên người còn mang theo một hòa thượng nhỏ. Nơi này không phải chùa chiền, cũng không tính là miếu thờ, thậm chí không phải các thôn dân quyên góp xây lên.
Mà là Lưu Hân Vũ tự xây, cơ hồ mỗi năm cô sẽ trở về, ngồi trong miếu nhỏ, nói tiếng cảm ơn với người trong tranh.
Phương Chính không hề hay biết những điều này.
Giờ phút này, Phương Chính mang theo Hồng Hài Nhi đến trên đường quốc lộ, nhìn hai bên đường ngựa xe như nước, Hồng Hài Nhi không kiềm được cảm thán nói:
- Sư phụ, con nhớ nhà.
Phương Chính gật đầu theo, hắn cũng nhớ nhà.