Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1428

Chương 1428: Quản Điều Này Nên Quả

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1428: Quản Điều Này Nên Quả

- Ban đầu chú Tống còn đến kêu cha của tôi, về sau không kêu nữa, sau đó ngay cả chú Tống cũng không nghiêm túc đi làm. Người toàn thôn đều như vậy, như trúng lời nguyền, mọi người không nghiêm túc công tác, mỗi ngày ở trong nhà ngồi, chờ giải tỏa, chờ tiền đến.

- Một số người trẻ tuổi đi ra ngoài làm công cũng trở về, một số người làm công gần đây không còn làm việc nữa.

- Trong thôn bắt đầu thêm rất nhiều quán mạt chược, phòng đánh bài, mọi người suốt ngày tụ tập với nhau cờ bạc, tán dóc.

- Cha của tôi trực tiếp đặt một cái bàn trong nhà, mỗi ngày kêu vài người đến, mọi người uống rượu, đánh bài, hút thuốc, làm trong nhà chướng khí mù mịt

- Sau đó có thôn dân bắt đầu mua xe, toàn mua xe sang mấy trăm nghìn. Mua xe về thì lái từ đầu thôn đến cuối thôn cho mọi người xem, ngay lúc đó trông đặc biệt có mặt mũi.

Hồng Hài Nhi tò mò hỏi:

- Thôn dân các vị giàu vậy sao? Mua nổi xe sang?

Lưu Hân Vũ cười gượng nói:

- Tiền ở đâu ra, toàn là mượn, họ hàng không cho mượn thì đi mượn ngân hàng, ngân hàng không cho mượn thì đi mượn cho vay nặng lãi. Dù sao khi đó mọi người đều nổi điên, vay mượn khắp nơi, xây biệt thự, mua xe sang. Hút loại thuốc đắt nhất, uống rượu không phải loại rượu trắng nữa mà là rượu quý từng lên TV.

- Lúc ấy, bản thân tôi cũng bị cảnh tượng trong thôn đột nhiên trở nên phồn vinh làm ngơ ngẩn. Trước kia cả năm tôi mới mua vài món quần áo, khi đó cha mang tôi đi trong thành phố, một hơi mua mười bộ đồ! Ông nói với tôi rằng thích cái gì, vừa ý cái nào thì cứ mua, cha cho con tiền!

- Ngay lúc đó tôi vừa vui vừa sợ, cứ cảm thấy ngày tháng giống như nằm mơ này hình như khó mà lâu dài.

- Nhưng mẹ luôn tiết kiệm lo cho gia đình thế mà không định ngăn trở cha, dường như đống tiền này không phải tiền.

- Lời cha của tôi thường treo ngoài miệng là: 'Thứ này mới đáng mấy đồng? Tám nghìn, mười nghìn đồng mà thôi, chờ tiền giải tỏa phát xuống thì chúng chỉ là mưa bụi. Coi như tiêu tiền trước, trả thêm ít lợi tức. Không sao hết, mua đi!'.

- Về sau trong thôn càng lúc càng nhiều xe sang, cha của tôi cũng không nhịn được, mượn tiền khắp nơi rồi đi mua một chiếc xe con mấy trăm nghìn. Từ đó về sau, cha cũng thay đồ tây, đi giày da, đeo caravat, cắt lại tóc ngắn, thoạt trông giống như một ông chủ lớn. Mỗi ngày cha lái xe đưa tôi đi học, nhều bạn học hâm mộ nhà chúng tôi.

- Chỉ có tôi biết, nhà chúng tôi đã bị ma nhập, bị quỷ ám, xảy ra chuyện rồi.

- Sáu tháng cuối năm ngoái, một bạn học của cha tôi trở về, nói là muốn mang theo cha tôi đi làm ăn. Vì thế hai người chia nhau bỏ vốn một nửa, mở một công ty internet. Cha của tôi không hiểu gì cả, toàn để một tay người bạn kia quản lý.

- Ngay lúc đó đầu tư hơn hai trăm nghìn, nhà chúng tôi đào đâu ra nhiều tiền như vậy? Vì thế, cha của tôi lại muốn đi mượn tiền.

- Lần này cũng là lần duy nhất mẹ của tôi ngăn cản, bà không đồng ý cho cha của tôi làm những thứ này. Bà cảm thấy một nông dân già không hiểu gì mà muốn làm công nghệ gì đó, quả thực là ném tiền ra đường.

- Nhưng cha của tôi lại nói là mẹ tôi coi thường ông.

- Hai người khắc khẩu thật lâu, cuối cùng, mẹ của tôi nhường bước, cha của tôi đi mượn tiền, cùng bạn học đầu tư.

- Bạn học của ông nói thời đại mạng internet như heo treo ở đầu gió, chỉ cần bỏ tiền vào thì chắc chắn kiếm lời.

- Ngay lúc đó cha của tôi cũng đích thực nhìn thấy một chút tiền lời, vì thế mỗi ngày nói trước mặt mẹ của tôi rằng ông sắp phát tài, sắp làm ông chủ.

- Nhưng tôi thật sự cảm thấy ông bị ma nhập, nhưng tôi có thể nói cái gì? Tôi nói gì cũng không ai chịu nghe, người toàn thôn đều bị ma nhập rồi.

- Đoạn thời gian đó, người cả thôn đều đang chờ, tiêu tiền như nước. Tôi nghe câu nói lặp lại nhiều nhất là: Chờ tiền giải tỏa phát xuống, những thứ này đều là mưa bụi.

Hồng Hài Nhi gãi đầu hỏi:

- Nếu vậy thì tại sao ra nông nỗi này?

Lưu Hân Vũ cười gượng nói:

- Cũng là cuối năm, mắt thấy tới Tết, chính phủ bỗng nhiên thông báo cho chúng tôi rằng bởi vì hạng mục không hợp quy định, nội bộ tra ra rất nhiều hoạt động không hợp pháp, tất cả thủ tục đều bị xóa bỏ, hủy giải tỏa!

Nói đến đây, vẻ mặt của Lưu Hân Vũ rất lạ, dường như thở phào, lại như mở ra ác mộng hoàn toàn mới.

Lưu Hân Vũ ngước nhìn trời, nói:

- Như tiếng sét giữa trời xanh, đánh ngốc người cả thôn. Mọi người đi chính phủ làm ầm ĩ, nhưng chính phủ làm việc theo khuôn phép, không thể nào bởi vì mấy người đến quậy thì đồng ý thành lập một hạng mục không hợp quy cách. Vì thế, ầm ĩ qua đi, mọi người không thể không đối diện hiện thực.

- Không có tiền, toàn là nợ nần.

- Bắt đầu từ ngày đó, mỗi ngày sẽ có nhiều người lạ đến thôn chúng tôi, đều là chủ nợ, có người bị ném phân vào nhà, có người bị phá cửa nhà.

- Tiếng mắng chửi, tiếng khóc la thay thế tiếng cười vui ban đầu.

- Chủ nợ đi rồi, cơ hồ nhà nhà đều khắc khẩu, nam chửi, nữ mắng, con nít khóc.

- Nhà chúng tôi cũng vậy, mẹ và cha của tôi cãi nhau, đánh lộn như cơm bữa.

- Cho đến ngày nọ, một đám người xách dao xông vào nhà chúng tôi, bắt trả tiền. Chúng tôi không có tiền trả, buộc phải cấn nợ tất cả món đồ đáng giá. Sau đó... mẹ của tôi bỏ đi, không một lời từ giã.

- Cha của tôi cũng đi, nói là đi thành phố lớn hơn làm công, kiếm thêm ít tiền.

- Hiện tại trong nhà này chỉ còn một mình tôi.

Nói đến đây, Lưu Hân Vũ buồn bã cúi đầu.

Phương Chính chắp hai tay nói:

- A Di Đà Phật.

Lưu Hân Vũ nói:

- Nhà chúng tôi vậy là còn đỡ, nhà chú Tống mới hoàn toàn xong rồi. Chú Tống bị giục nợ đến mức khùng điên, thím thì uống thuốc sâu mà chết, người con thì cắt dứt quan hệ cha con với chú, không còn về nữa. Rất nhiều thôn dân đều gặp tình cảnh tương tự. Hiện tại đa số người đều ở bên ngoài, căn bản không dám trở về. Cha của tôi cũng không dám trở lại, mẹ của tôi thì... Ài.

Nói đến đây, Lưu Hân Vũ lại lần nữa phát ra một tiếng thở dài.

Hồng Hài Nhi kéo tay Phương Chính, truyền âm hỏi:

"Sư phụ... làm sao giúp đây?"

Phương Chính nhẹ lắc đầu, nói:

"Việc này chỉ có thể tự cứu."

Hồng Hài Nhi khó tin nhìn Phương Chính, hỏi:

"Vậy là chúng ta mặc kệ?"

Phương Chính lắc đầu, nói:

"Quản điều nên quản, có thể quản. Nhưng cảnh khó chân chính của họ không ở bên ngoài, mà là ở trong lòng. Tham lam che đi đôi mắt của họ, giấc mơ phất nhanh khiến bọn họ đánh mất lý trí cơ bản nhất. Mỗi người đều phải trả giá đắt vì lỗi lầm của mình. nhân quả tuần hoàn, báo ứng xác đáng. Trước đó bọn họ hoang phí rộng rãi, tất nhiên có hậu quả ngày nay. Vi sư sẽ không quản loại việc này."

Hồng Hài Nhi khó hiểu hỏi:

"Vậy sao sư phụ nói quản điều nên quản?"

Phương Chính lắc đầu, nói:

"Đúng là quản điều nên quản, quốc gia không cho phép cho vay nặng lãi, cũng không cho mắc món nợ không thể trả. Tiền nợ nên trả thì thôn dân phải trả, tiền của người khác không phải gió to thổi tới. Nhưng cho vay nặng lãi cắt cổ không nằm trong điều khoản này. Muốn cho thôn sống lại thì đầu tiên phải tạo môi trường yên ổn cho họ, còn lại thì phải xem chính họ có nỗ lực hay không."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay