Chương 1427: Ai Nói Trên Đời Không Có Ma Quỷ?
Cô gái ngồi xuống, ngẫm nghĩ rồi nói:
- Tôi tên Lưu Hân Vũ, năm nay mười bốn tuổi. Tôi biết, khi các vị đến thôn này, nhất định sẽ cho rằng thôn này vẫn luôn nghèo nàn, lạc hậu như vậy. Nhưng thật ra không phải vậy, trước kia thôn này rất tốt, là thôn tốt đẹp, vui vẻ nhất trên đời này. Mỗi ngày đều có người vui vẻ cười nói kết bạn đi làm, bọn nhỏ cùng nhau đi học, tiếng cười của cha, tiếng mắng của mẹ chưa bao giờ ngừng.
Lưu Hân Vũ nói đến đây, hai tay ôm đầu gối, đặt cằm lên đầu gối, trên khuôn mặt nhỏ tràn ngập hạnh phúc.
Lưu Hân Vũ nói tiếp:
- Thật sự, thôn khi đó quá tốt đẹp. Đáng tiếc, hết thảy đều biến mất trong vòng một năm.
- Một năm?
Phương Chính lộ vẻ mặt khó tin. Trong xã hội hiện đại này, dưới tình huống không có quỷ quái, là sự tình gì khiến một thôn phồn vinh biến thành bộ dạng này trong vòng một năm?
Lưu Hân Vũ nhìn phương xa có một người đàn ông trung niên đi hai bước, nhảy hai cái, ngoác mồm cười khờ, chảy nước dãi, cô nói:
- Đó là chú Tống Kiến Quốc, trước kia là người rất tốt. Mỗi lần đi làm về sẽ mua ít đồ ăn ngon cho chúng tôi, đáng tiếc, ài.
Hồng Hài Nhi sốt ruột hỏi:
- Rốt cuộc phát sinh cái gì?
Lưu Hân Vũ lắc đầu, nói:
- Chị cũng không biết nên nói từ đâu, tôi thì nghĩ đến đâu nói đến đó vậy.
Phương Chính ra hiệu Hồng Hài Nhi đừng nóng nảy, yên lặng nghe.
Lưu Hân Vũ ngẫm nghĩ, nói:
- Chuyện này hẳn là bắt đầu nói từ năm ngoái đón Tết. Khi đó cha còn ở nhà, mẹ của tôi cũng không đi, hết thảy đều rất tốt. Mỗi ngày tôi thức dậy, ăn bữa sáng do mẹ làm, sau đó cha cưỡi xe máy đưa đi học. Nhưng nhiều lúc chú Tống đến sớm hơn cha, mỗi lần chú đều tới sớm kêu cha tôi đi chợ nông sản ở bên cạnh để làm công. Chú Tống là người cần cù nhất thôn, chẳng những đi làm công ở chợ nông sản, chú còn có một chiếc xe tải, cải trang xe xong làm nghề vận chuyển. Nhà bọn họ làm nghiệp vụ đóng tiền điện, tiền điện thoại.
- Cha của tôi thì không được, ông ấy là loại người rất thành thật, mỗi ngày sớm đi chợ nông sản, rồi ngồi tại đó làm việc. Nhưng cha cũng kiếm được tiền, nhà chúng tôi đủ sống. Mỗi bữa tôi đều có cơm ăn, ngày lễ ngày tết có quần áo mới để mặc. Lúc ăn Tết, mẹ còn mua một đôi khuyên tai vàng, rất yêu quý nó, đeo cả ngày, bắt tôi nhìn xem có đẹp hay không. Đó là ngày mẹ vui vẻ nhất trong trí nhớ của tôi.
Nói đến đây, ánh mắt Lưu Hân Vũ thẫn thờ, dường như chìm trong trầm tư, khóe môi bản năng nhếch lên, nhưng ngay sau đó, nước mắt chảy xuống. Phương Chính và Hồng Hài Nhi trông thấy cảnh này, nhìn xem mà đau lòng.
Bọn họ không cách nào tưởng tượng, rốt cuộc xảy ra chuyện gì tàn phá gia đình này ra nông nỗi này.
Lưu Hân Vũ không sa vào quá sâu, rất nhanh lau nước mắt, cười ngại ngùng nói:
- Xin lỗi, tôi thẫn thờ.
Phương Chính nói:
- Không sao, đôi khi hồi ức là chỗ lánh nạn tốt nhất.
Lưu Hân Vũ nghe thấy lời này, nước mắt chảy càng nhiều, cuối cùng không kiềm được ôm đầu thống khổ, dùng giọng nói trầm thấp mà khàn khàn kêu lên:
- Tôi nhớ mẹ của mình, hu hu!
Phương Chính thấy vậy, thở dài, nhẹ vỗ lưng của Lưu Hân Vũ.
Hồng Hài Nhi lục lọi trong túi nhưng không có thứ gì, cuối cùng không còn cách nào khác, giơ tăng y lên nói:
- Chị, lau mặt đi.
Lưu Hân Vũ nhìn Hồng Hài Nhi vén áo lên lộ ra bụng nhỏ tròn xoe, không kiềm được bị chọc phì cười.
Bị Hồng Hài Nhi ngắt ngang, tâm tình của Lưu Hân Vũ ổn định nhiều, suy nghĩ một lúc rồi nói tiếp:
- Nhà của chú Tống khá giả hơn nhà chúng tôi, nhưng con người của chú Tống đặc biệt tốt, hễ đi ra ngoài, có món gì ngon đều sẽ mua trở về, tiếp theo chia cho bọn nhỏ chúng tôi. Tôi thích ăn vịt nướng mà chú mua nhất, đặc biệt ngon.
Nói đến đây, Lưu Hân Vũ bỗng nhiên đứng lên, giật mình la lớn:
- Chú!!!
Phương Chính nghe tiếng nhìn qua, chỉ thấy Tống Kiến Quốc té ngã từ lúc nào, nằm trên mặt đất lăn lộn, không bò dậy.
Phương Chính nhanh chóng kêu Hồng Hài Nhi một tiếng, chạy qua giúp Lưu Hân Vũ nâng người dậy.
Kết quả Lưu Hân Vũ vội ngoái đầu hét lên:
- Các vị đừng tới đây!
Phương Chính không hiểu ý của Lưu Hân Vũ, sao ánh mắt kia như đề phòng cướp? Còn nữa, cô chỉ là một cô bé, có thể nâng dậy một người đàn ông trên năm mươi ký được không? Vì thế, Phương Chính bản năng bước lên trước hai bước.
Kết quả, Tống Kiến Quốc nằm dưới đất bỗng trợn to mắt nhìn Phương Chính đăm đăm, ánh mắt kia như chuột thấy mèo.
Tống Kiến Quốc bỗng nhảy cẫng lên, hét to:
- Lại đến rồi, lại đến rồi! Tôi không có tiền, tôi không có tiền!
Sau đó Tống Kiến Quốc co giò bỏ chạy.
Lưu Hân Vũ vội đuổi theo, Phương Chính bất đắc dĩ vỗ đầu của Hồng Hài Nhi. Hồng Hài Nhi búng ngón tay, Tống Kiến Quốc càng chạy càng chậm, cuối cùng bị Lưu Hân Vũ đuổi theo, có mấy người khác trợ giúp cô cùng đưa Tống Kiến Quốc về nhà.
Lại ngồi xuống, Lưu Hân Vũ cảm thán:
- Ài, chú Tống bây giờ không thể thấy người ngoài, vừa trông thấy khuôn mặt xa lạ là giống như bây giờ, sợ hãi chạy bốn phía.
Phương Chính hỏi:
- Rốt cuộc phát sinh cái gì mà khiến chỗ của các vị biến thành như vậy?
Lưu Hân Vũ hít sâu một hơi, phun ra hai chữ khiến cô vô cùng căm thù:
- Giải tỏa!
Hồng Hài Nhi kinh ngạc lặp lại:
- Giải tỏa?
Lưu Hân Vũ gật đầu, nói:
- Đúng rồi, là ma quỷ giải tỏa khiến người toàn thôn đều bị ma nhập.
Nói đến đây, Lưu Hân Vũ lại chìm trong trầm tư nói:
- Ăn Tết xong, trong thôn bỗng nhiên nhận được thông báo, nói là thôn của chúng tôi và hai thôn khác đều xếp vào diện sắp giải tỏa. Chỗ chúng tôi bị giải tỏa để xây bệnh viện, hơn nữa nhà nhà đều nhận được số tiền bồi thưởng lớn. Chính phủ thông báo xuống, viết giấy trắng mực đen, có con dấu. Trông thấy thông báo kia, người toàn thôn đều sôi trào.
Phương Chính nghe vậy liền hiểu ngay.
Lưu Hân Vũ nói tiếp:
- Ngay lúc đó trên báo có nhiều tin tức về giải tỏa đền bù, đặc biệt là cha của tôi, trước kia chưa bao giờ chơi di động, vậy mà cố ý đi mua một chiếc điện thoại thông minh, kêu tôi dạy ông lên mạng. Mục đích lên mạng là để mỗi ngày xem xét cái chỗ khác giải tỏa cho bao nhiêu tiền. Tôi còn nhớ lúc cha hưng phấn nhất thì nhảy nhót trong nhà, bảo rằng: 'Nhìn chỗ người ta xem, cho mỗi nhà một trăm triệu! Chúng ta không cầu một trăm triệu, cho một triệu cũng đủ rồi! Phát tài, ha ha!'.
- Tuy tiếp theo bị chứng thực đó là tin giả, tiền bồi thường không nhiều như vậy, nhưng ít nhất được mấy chục triệu, cộng thêm phân phối nhà ở, cho nên nhà giải tỏa bên kia thật sự giàu. Điều này kích động người toàn thôn, mọi người đều cảm thấy chính mình sắp phát tài, phát tài lớn.
- Bắt đầu từ ngày đó, cha luôn chăm chỉ bắt đầu ngủ nướng, không thích sáng sớm xuống giường nữa, thời gian ra chợ làm công dần trễ hơn, về sau có khi đi cách ngày.