Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1426

Chương 1426: Lại Xuống Núi

schedule ~12 phút phút đọc visibility 2 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1426: Lại Xuống Núi

Hồng Hài Nhi cưỡi độn quang, chớp mắt bay lên, tích tắc biến mất trong trời đất.

Trên đường đi, Phương Chính rảnh rỗi kể lại tình huống trong giấc mơ cho Hồng Hài Nhi nghe.

Hồng Hài Nhi vẻ mặt ngạc nhiên nhìn Phương Chính:

- Sư phụ nói là người nằm mơ? Trong mơ có người đẹp nào đó?

Phương Chính xòe tay nói:

- Xác thực là vậy.

Hồng Hài Nhi chép miệng nói:

- Vậy người có thấy rõ bộ dạng của người đẹp đó không?

Phương Chính ngẫm nghĩ, lắc đầu nói:

- Không có, rất mơ hồ, ngay lúc đó hình như xem rõ ràng, nhưng lát sau liền quên mất.

Hồng Hài Nhi sờ cằm hỏi:

- Mặc đồ kiểu gì?

Phương Chính đáp:

- Hình như là đồ màu đỏ, nhưng cụ thể thì không còn nhớ.

Hồng Hài Nhi gật gù, cuối cùng đầy bí hiểm nói với Phương Chính:

- Sư phụ, con biết có chuyện gì rồi!

Phương Chính vui sướng bất ngờ hỏi:

- Là chuyện gì?

Vẻ mặt Hồng Hài Nhi nghiêm túc nói:

- Người muốn yêu!

Bốp!

Phương Chính giơ tay tát một cái, cười mắng:

- Muốn yêu em gái con!

Hồng Hài Nhi cười to bảo:

- Em gái của con xấu lắm, có sừng, nếu sư phụ nhìn trúng thì con sẽ đề cử giúp cho?

Phương Chính lại tát một cái.

Không biết Hồng Hài Nhi cố ý hay gì, tóm lại sau cái tát này, hai người xiêu vẹo từ không trung rơi xuống.

Phương Chính vốn không có chỗ cố định nào muốn đi, đã rơi xuống thì hắn trực tiếp chỉ vùng bên cạnh thành phố phía dưới:

- Thôi, đã rơi xuống rồi thì xuống luôn.

Hồng Hài Nhi không có ý kiến gì, gật đầu, áng mây đáp xuống, hai người cảm thấy có chút kỳ lạ, sao bầu không khí của thôn bên dưới nặng nề thế?

Hồng Hài Nhi tò mò hỏi:

- Sư phụ, thôn bên dưới nằm cạnh thành phố, lẽ ra nên náo nhiệt, sao không khí nặng nề thế? Giống như... giống như cái kia?

Phương Chính nhìn, cũng cảm thấy kỳ lạ, vị trí của thôn này rất tốt, bên cạnh là thành phố lớn, nói là ngoại ô thành phố cũng không quá mức. Lẽ ra ở sát bên thành phố lớn, có kém đến đâu cũng không quá tệ.

Hơn nữa, Phương Chính trông thấy cạnh thôn có một chợ nông sản quy mô lớn, trong chợ đông đúc người, nhiều người bận rộn tới lui. Thôn ở gần chợ lớn như vậy, không nói cái khác, chỉ riêng làm công cũng không nên vắng vẻ đìu hiu như thế.

Càng nhìn, Phương Chính càng cảm thấy thôn này có vấn đề.

Áng mây đáp xuống, hai thầy trò thay đổi hình dáng, vẫn là tăng nhân mang theo hòa thượng nhỏ, nhưng bề ngoài khác hẳn với trước kia. Phương Chính mở Thiên Nhãn xem tương lai vốn hao phí mấy năm tuổi thọ, hiện giờ hắn dứt khoát biến thành một vị tăng già da mặt nhăn nheo.

Nếu có người của Nhất Chỉ thôn ở đây nhất định sẽ giật mình kêu lên một tiếng:

- Là Nhất Chỉ thiền sư đây mà?

Vị tăng già để chòm râu dê, vẻ mặt ôn hòa hiền lành, tăng y rách rưới tôn lên vị tăng già đặc biệt mộc mạc không bắt mắt.

Hòa thượng nhỏ ở bên cạnh cũng mặc tăng y rách, đi đường nghiêm chỉnh, nhưng đôi mắt to đảo lia, tràn ngập tò mò nhìn đông ngó tây.

Hai nhà sư một già một trẻ đi vào thôn, hấp dẫn nhiều người chú ý, nhưng người trong thôn chỉ là ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt hỗn tạp, khắc khổ mang theo tuyệt vọng cùng thống khổ nhìn Phương Chính và Hồng Hài Nhi một cái rồi cúi đầu, tiếp tục trầm mặc.

Toàn bộ thôn, mọi người cơ hồ đều là như vậy.

Trong thôn, cơ hồ không thấy người trẻ tuổi, chỉ có ông già, và một đám người trung niên ủ rũ.

Khiến Phương Chính không cách nào tưởng tượng là trong thôn này có mấy người điên, ba người phụ nữ nổi đinê, hai người đàn ông nổi điên, nữ chạy lung tung, la hét, nam đứng ở cửa chảy nước miếng.

Toàn bộ thôn đều tràn ngập một loại không khí trầm buồn kỳ dị.

Hồng Hài Nhi nghệch mặt ra, ngửa đầu nhìn Phương Chính:

- Cái này...

Phương Chính lắc đầu, biểu thị cũng không hiểu được thôn này gặp chuyện gì.

Ngay lúc này, Hồng Hài Nhi kéo Phương Chính, ra hiệu hắn nhìn bên kia. Phương Chính nghe vậy nhìn qua, chỉ thấy một cô bé mười bốn, lăm tuổi ngồi trước cửa. Cô bé cột tóc đuôi ngựa đơn giản, ăn mặc mộc mạc, da ngăm đen, không thấy rõ mặt mũi, nhưng có một điều hấp dẫn Phương Chính chú ý, đó là... cô bé đang khóc! Trọng điểm là tuy cô bé khóc nhưng không khùng điên, xem tinh khí thần, về tổng thể thì khá bình thường.

Đây là người duy nhất có phản ứng bình thường từ khi Phương Chính vào thôn.

Phương Chính mang theo Hồng Hài Nhi đi qua, chắp hai tay nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ có cần giúp đỡ không?

Cô gái chợt nghe một giọng ông già hiền lành, bị giật nảy mình, đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt có chút lo sợ, phát hiện là một vị tăng già gương mặt hòa thiện, hiền lành, hơn nữa xem bộ dạng không phải người trong thôn, thế này mới lộ ra chút nụ cười, nói:

- Không cần, cảm ơn.

Giọng của cô gái rất nhỏ, mang theo mấy phần khàn khàn.

Phương Chính xem rõ mặt mũi của cô bé, mắt cô không to, mũi cao, da ngăm đen mang theo sắc vàng không khỏe mạnh, về tổng thể thì đây không phải một cô gái xinh đẹp, nhưng cũng không xấu. Ngược lại đau thương nơi đáy mắt khiến người nhìn thấy, trong lòng tự nhiên dâng lên lòng đồng tình.

Phương Chính mặt dày ngồi bên cạnh cô gái, hỏi:

- Thí chủ, bần tăng có thể hỏi tại sao thí chủ khóc không?

Cô gái nghe hỏi thì im lặng, cúi đầu, không lên tiếng, nước mắt rơi càng nhiều.

Phương Chính nhìn về phía Hồng Hài Nhi.

Hồng Hài Nhi nhanh nhẹn lại gần, đáng yêu nói:

- Chị, đừng khóc, chị có chuyện gì có thể nói cho chúng em biết, chúng em sẽ giúp chị. Sư phụ của em giỏi lắm, em cũng giỏi nữa.

Cô gái nghe giọng non nớt và lời nói của Hồng Hài Nhi, cộng thêm bộ dạng đáng yêu như phấn điêu ngọc mài, thoáng chốc bị chọc cười, lắc đầu, xoa đầu nhỏ của Hồng Hài Nhi:

- Hai người không thể giúp chuyện của chị được đâu, sự thực thì không ai có thể giúp.

Hồng Hài Nhi ngạc nhiên. Phương Chính vội vàng lén đá Hồng Hài Nhi một cái, ra hiệu cố gắng hỏi tới.

Hồng Hài Nhi hỏi:

- Tại sao vậy? Chị, nói cho em nghe đi, em bảo đảm sẽ không nói với người khác.

Cô gái nhìn Phương Chính, lại xem Hồng Hài Nhi, nhìn sao cũng không giống người xấu. Hồng Hài Nhi rất đáng yêu, hòa thượng già mặt mũi hiền lành, khi cười khiến người yên lòng.

Có lẽ vì lâu quá không có ai để tâm sự, hoặc vốn không có đối tượng tâm sự, hiện giờ bỗng nhiên có người lắng nghe, cô gái muốn nói ra hết.

Ngẫm nghĩ một lúc, cô gái thở dài, nói:

- Hai người chờ chút, tôi đi rót bát nước cho hai người, chuyện này nói đến thì dài, nhưng ác mộng này dài quá sức chịu đựng.

Nói đến đây, cô gái lại rơi nước mắt, nhưng cô kiên cường đi vào sân, lát sau bưng hai bát nước ra.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhận lấy, chắp hai tay biểu thị lòng biết ơn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay