Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1425

Chương 1425: Tiếng Cười Trong Phật Đường

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1425: Tiếng Cười Trong Phật Đường

Hệ thống hỏi:

"Ting! Thiên Nhãn, thần thông ngươi từng có được, hiện giờ đổi, chỉ cần tiêu hao một lượt cơ hội rút thưởng, có đổi ngay bây giờ không?"

Phương Chính gật đầu nói:

"Đổi!"

Ngay sau đó, mắt Phương Chính đau nhói, cảm giác quen thuộc trở lại.

- Tịnh Tâm, đóng cổng lớn chùa miếu, bắt đầu từ hôm nay vi sư sẽ bế quan một lúc!

Phương Chính nói xong, mở ra Thiên Nhãn, lại lần nữa nhìn về hướng tương lai, trực tiếp xem mười năm sau.

Kết quả là thế giới mười năm sau trắng xóa.

Phương Chính cau mày, vẻ mặt mờ mịt:

- Chuyện gì thế này? Lại trắng xóa?

Xem một năm sau, vẫn trắng xóa.

Sáu tháng sau, một màu trắng tinh khôi.

Phương Chính cắn răng một cái, xem ngày mai, vẫn trắng xóa.

Phương Chính nổi giận, lòng thầm rít gào:

"Hệ thống, chuyện này là sao? Thiên Nhãn đã mất hiệu lực?"

Hệ thống đáp:

"Ting! Ngươi đừng hỏi ta, ta cũng không biết, thế giới này của ngươi rất vi diệu, hoàn toàn khác với Linh sơn."

Hệ thống không biết nguyên nhân là gì, Phương Chính xoe tròn mắt, ngồi xếp bằng trên mặt đất, cau mày. Trắng xóa, tại sao tương lai sẽ là trắng xóa?

Phương Chính ngước đầu nhìn tượng Quan Âm Bồ Tát ở trước mắt, không kiềm được hỏi:

- Bồ Tát, chuyện này là sao?

Đáng tiếc, tượng Quan Âm Bồ Tát không bất cứ phản ứng

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, đứng lên, xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, đi rồi hai bước, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng vang lên một tiếng phụt, nghe như có ai không nhịn được phì cười.

Phương Chính nhướng cao chân mày, vụt ngoái đầu, cẩn thận quan sát sau lưng, không có ai cả.

Nhưng Phương Chính tin tưởng, hắn tuyệt đối nghe thấy có người bật cười! Chẳng lẽ trong Phật đường còn có người khác? Nghĩ đến đây, Phương Chính tìm từ trong ra ngoài Phật đường, nhưng vẫn không có gì.

Hồng Hài Nhi trông thấy bộ dạng đó của Phương Chính, tiến lên khó hiểu hỏi:

- Sư phụ, đang làm gì thế?

Phương Chính trả lời:

- Không có gì, vừa rồi vi sư định ra ngoài thì hình như nghe thấy có người đang cười trong Phật đường. Nhưng tìm khắp Phật đường cũng không thấy ai, thật là kỳ lạ.

Hồng Hài Nhi cười nói:

- Chẳng lẽ là ảo giác?

Phương Chính lắc đầu nói:

- Có lẽ vậy.

Hồng Hài Nhi đề nghị:

- Sư phụ, hãy trả lại thần thông cho con, rồi con mở ra thần thức quét qua liền biết.

Phương Chính nghe thế thì, cảm thấy có đạo lý, lập tức khôi phục thần thông của Hồng Hài Nhi. Hồng Hài Nhi trợn to mắt, thần thức quét qua toàn bộ Phật đường, thậm chí nguyên ngọn Nhất Chỉ sơn, kết quả là...

Phương Chính hỏi:

- Như thế nào? Phát hiện được gì không?

Hồng Hài Nhi lắc đầu nói:

- Không có thưa sư phụ, chắc người nghễnh ngãng thôi.

Phương Chính cau mày, có chút không cam lòng, nhưng ngay cả thần thức của Hồng Hài Nhi cũng không quét ra được thì hẳn ra thật sự không có người.

Nghĩ đến đây, Phương Chính vỗ Hồng Hài Nhi:

- Vậy thì thôi, đi nào, về ngủ.

Khi hai người sắp đi ra Phật đường thì sau lưng chợt có tiếng phụt, lại phát ra âm thanh như có ai cười thầm.

Phương Chính và Hồng Hài Nhi nhìn nhau, cùng xoay người lại, nhìn chằm chằm Phật đường.

Hồng Hài Nhi thả ra toàn bộ thần thức, kết quả là vẫn không có gì.

Hồng Hài Nhi lẩm bẩm:

- Kỳ lạ, không có người.

Phương Chính

- Đích thực không có người, là tiếng cười kia...

- Con cũng nghe được, nhưng đúng là không có ai.

Hồng Hài Nhi không quan tâm, lục tìm trong nhà, bò lên xà nhà tìm kiếm, vẫn không thấy gì.

Cuối cùng, hai thầy trò nghi thần nghi quỷ đi ra ngoài.

Chờ người đi rồi, trong Phật đường trống rỗng, dưới tượng thần Quan Âm Bồ Tát cao lớn, tượng ngọc nữ đã nhạt màu, không thấy rõ gương mặt bỗng khóe môi hơi gấp khúc, sau đó trở về bình thường.

Phương Chính không biết những điều này, nhưng đêm nay hắn lại mất ngủ.

Phương Chính lật qua lật lại đến lúc trời sắp sáng mới lim dim thiếp ngủ, nhưng trong mơ, hắn hình như trông thấy một cô gái nhìn mình, cười với hắn, bộ dạng cười vui vẻ rất nghịch ngợm, có chút quen thuộc, có chút xa lạ, nhưng càng nhiều là cơn đau nhói, cơn đau khiến Phương Chính bản năng ôm ngực.

- A!

Phương Chính đột nhiên ngồi dậy, nhìn quanh bốn phía, vẫn là căn phòng cũ kỹ, hết thảy đều không có gì thay đổi, không có cô gái, không có gì cả.

- Sư phụ, sao vậy?

Nghe tiếng hét to của Phương Chính, Hồng Hài Nhi đẩy mở cửa phòng xem xét tình huống, ngẩng đầu lên nhìn hắn, cậu chợt ngẩn ngơ.

Phương Chính hỏi:

- Sao vậy?

Hồng Hài Nhi chỉ mặt của Phương Chính:

- Sư phụ, sao người khóc?

Phương Chính bản năng vuốt mặt, quả nhiên có một giọt nước mắt.

Không biết tại sao, khi sờ giọt nước mắt này thì tim của hắn rất đau.

Phương Chính nói:

- Cái này là của vi sư?

Hồng Hài Nhi chỉ vào chính mình:

- Không phải của người chứ chẳng lẽ của con?

Phương Chính nghi ngờ nhìn Hồng Hài Nhi.

Hồng Hài Nhi trợn trắng mắt nói:

- Thật sự không phải của con, mới rồi con cùng Cá mặn nấu cơm, nghe tiếng kêu của sư phụ mới đi vào.

Phương Chính lộ vẻ mặt hoang mang hỏi nhỏ:

- Con nói xem trên thế giới này có quỷ không?

Hồng Hài Nhi bất đắc dĩ bĩu môi nói:

- Sư phụ, chúng ta đã thảo luận đề tài này rất nhiều lần. Ở thế giới này , dù có quỷ cũng sống không nhiều hơn một giây, huống chi có con ở đây, quỷ nào đến đều phải quỳ chào hỏi chúng ta!

Phương Chính ngẫm nghĩ thấy có lý, không dây dưa vấn đề này nữa.

Hồng Hài Nhi hỏi:

- Sư phụ, chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc được không?

Phương Chính nói:

- Nói đi.

Hồng Hài Nhi tội nghiệp nói:

- Sư phụ, đại sư huynh biến lớn như vậy, hiện tại khẩu vị to khủng khiếp. Bồn sắt cũ không đủ dùng, chúng ta không còn nhiều lương thực.

Phương Chính nghe vậy thì thấy nhức đầu.

Phương Chính vẫy tay đuổi Hồng Hài Nhi ra ngoài:

- Vi sư biết rồi, con đi ra ngoài trước, vi sư sẽ nghĩ cách.

Phương Chính suy đi ngẫm lại, hóa duyên thì không được, hái rau trong núi? E rằng không đủ ăn.

Tự trồng trọt? Không mua nổi hạt giống!

- Hạt giống?

Phương Chính ngẩn ra, vỗ trán cười nói:

- Sao bần tăng quên mất chuyện này? Ha ha!

Phương Chính đứng dậy, đẩy mở cửa phòng, đi ra ngoài, vừa bước ra đã bảo:

- Các đồ nhi, vi sư sắp đi ra ngoài một chuyến, có người cùng vi sư xuống núi không?

Kết quả, Phương Chính trông thấy Cá mặn xoay người, dường như không nghe thấy.

Độc Lang cúi đầu, hình như đang đếm con kiến.

Con sóc loay hoay ngón tay, Hầu Tử tập trung đọc sách kinh rách nát kia.

Chỉ có Hồng Hài Nhi là vẻ mặt tràn đầy khát vọng nhìn Phương Chính.

Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu nói:

- Được rồi, Tịnh Tâm, con cùng vi sư xuống núi.

Hồng Hài Nhi thoáng chốc nhảy cẫng lên:

- Ha ha ha! Sư phụ, đây là tuyển chọn chính xác nhất của người!

Phương Chính biết nói gì bây giờ?

Khi đi ngang qua Phật đường, Phương Chính theo bản năng nhìn tượng thần trong Phật đường, tiếc rằng không thấy ra cái gì. Bất đắc dĩ, Phương Chính lắc đầu, cùng Hồng Hài Nhi đi ra ngoài.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay