Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1424

Chương 1424: Đèn Cầm Tay Kiểu Con Sóc

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1424: Đèn Cầm Tay Kiểu Con Sóc

Phương Chính cười nói:

- Muốn ăn thì cứ ăn, một người một viên, cấm không được tham nhiều.

Độc Lang nghe vậy mắt sáng rực, hét to một tiếng:

- Sư phụ, con ăn trước!

Độc Lang há mồm cắn, một viên thuốc chui xuống bụng, mắt Độc Lang càng sáng hơn.

Nói chính xác ra thì đúng là sáng thật, hai tròng mắt to như hai bóng đèn bắn ra tia sáng, nơi ánh mắt vụt qua tựa như đèn pin quét qua.

Con sóc che miệng nhỏ, vẻ mặt không dám tin tưởng hỏi:

- Sư phụ, người cho đại sư huynh ăn là cái gì? Sao biến thành đèn pin rồi?

Phương Chính cũng nghệch mặt ra, rõ ràng là thuốc cứu mạng mà sao thành viên thuốc biến hình đèn pin?

Ngay lúc này, Độc Lang đột nhiên phát ra tiếng hú dài thê lương, âm thanh rung trời, tất cả lỗ chân lông trên người đều phát ra tia sáng, nhuộm con sói thành màu vàng. Ánh sáng vàng càng lúc càng chói mắt, cuối cùng biến thành màu trắng, ánh sáng trắng chiếu rọi phạm vi trăm mét sáng như ban ngày.

Cùng lúc đó, Phương Chính ngửi được mùi thơm nhè nhẹ, ngửi một chút đã cảm giác người lâng lâng. Phương Chính biết, đó là nguyên khí, hơi thở phát ra nguyên khí bàng bạc!

Ngay lúc này, Hồng Hài Nhi và Cá mặn vèo vèo hai tiếng xông đến.

Hồng Hài Nhi giật mình la lớn:

- Sư phụ, người cho đại sư huynh ăn cái gì?

Cá mặn trợn to mắt hỏi:

- Sư phụ, trên núi không có điện, nhưng người cũng không cần làm ra bóng đèn lớn như vậy.

Phương Chính phớt lờ Cá mặn, hắn hỏi Hồng Hài Nhi:

- Ăn một loại thuốc trị bệnh có thể khiến linh hồn và thân thể của người đó tăng trưởng đồng bộ, có khi nào xuất hiện tình huống linh hồn không thể khống chế thân thể không?

Hồng Hài Nhi nhếch miệng nói:

- Thì ra là vậy, hèn gì con cảm giác được linh hồn của đại sư huynh đang trưởng thành siêu nhanh, hơn nữa thân thể cũng trưởng thành theo. Viên thuốc trong cơ thể của đại sư huynh ẩn chứa nguyên khí bàng bạc vô cùng. Sư phụ, con có cảm giác...

Phương Chính hỏi:

- Cảm giác gì?

Hồng Hài Nhi đáp:

- E rằng đại sư huynh sẽ thành tinh.

Phương Chính nghe vậy khiếp sợ hỏ:

- Thành tinh? Không phải nói không thể thành tinh trên Trái Đất sao?

Cá mặn đáp:

- Có thể thành tinh hay không phải xem Thiên Địa quy tắc, có bao nhiêu nguyên khí, phương thức tu luyện, tổng hợp các nhân tố lại. Tuy đại sư huynh chưa từng tu luyện nhưng suốt ngày lăn lộn trong Nhất Chỉ tự, hấp thu phật khí, năng lực cầu nguyện của chúng sinh, lúc trước được Thần Chung Mộ Cổ tẩy rửa toàn thân, thân thể sớm mạnh mẽ siêu thoát phạm trù sói. Có nền móng này, giờ lại ăn một viên thuốc ẩn chứa nguyên khí bàng bạc, linh hồn và thân thể trưởng thành siêu nhanh, thành tinh không khó khăn gì.

Phương Chính tiềm thức nhìn về hướng Con sóc và Hầu Tử, hỏi:

- Nói vậy là chùa miếu của chúng ta sắp thêm vài con yêu quái?

Hồng Hài Nhi cười nói:

- Sư phụ, có thể nói như vậy. Nhưng phỏng chừng thuốc này chỉ có thể cho các sư huynh thông linh thành tinh mà thôi, muốn thật sự biến hóa thành yêu quái thì vẫn không thể nào.

Khi họ nói chuyện, thân thể của Độc Lang dần tối xuống, Phương Chính phát hiện bộ lông màu bạc trắng của Độc Lang càng trắng sáng.

Còn thân hình Độc Lang thì to ra một vòng. Đứng gần nhau, Phương Chính phát khóc nhận ra mình chỉ đứng đến phần cổ của Độc Lang, nghĩa là chỉ riêng chiều cao Độc Lang đã cao hơn hai mét.

Đôi mắt to như chuông đồng, đưa mắt nhìn tự mang khí chất đần ngố như Husky.

Không sai, Độc Lang chợt phát hiện chính mình thực cao to, cúi đầu nhìn nhóm người Phương Chính, bản năng nhếch môi, thè lưỡi, trên mặt lộ nét giống như tiểu nhân đắc chí, hình tượng uy vũ bất phàm gì đó chớp mắt tan biến hết.

Phương Chính thấy thế cũng rất là bất đắc dĩ, nhón chân, duỗi đầu, phát khóc nhận ra không thể với tới đầu chó. Vì thế, Phương Chính đành hết sức nghiêm túc đá Độc Lang một cái, Độc Lang tội nghiệp cúi đầu cho hắn vuốt ve.

Phương Chính thế này mới bày ra bộ dạng sư phụ nói:

- Tịnh Pháp, con là sói, sau này ra dáng sói một chút, bớt đáng yêu đi.

Độc Lang nghe xong lập tức cao ngạo ngẩng đầu, bộ dạng hống hách ông trời thứ nhất, mặt đất thứ hai, còn mình là thứ ba.

Rất có tư thế vua sói.

Kết quả ngay sau đó, Độc Lang cúi đầu, mặt mày lấm lét, vẻ mặt nịnh nọt hỏi:

- Sư phụ, bộ dạng này có đúng không?

Phương Chính vuốt sống mũi, cảm thán rằng:

- Thôi, con cũng chỉ làm được đến thế.

Con sóc vô cùng hưng phấn kêu lên:

- Wow, sư phụ, đại sư huynh uống viên thuốc biến to như vậy! Đẹp trai quá, rất ngầu! Sư phụ, con cũng muốn ăn! Chờ con trở nên cao to uy mãnh, con muốn thống trị tất cả con sóc trong phạm vi trăm dặm, con muốn làm trùm, làm vua trong giới sóc!

Phương Chính cốc đầu của Con sóc, nói:

- Người xuất gia không tranh với đời, con làm quốc vương làm gì?

Con sóc xoa đầu nhỏ, đáng thương nói:

- Người ta nằm mơ mà cũng cấm sao?

- Được rồi, đừng nói nhảm, ăn đi.

Phương Chính phát viên thuốc cho Hầu Tử và Con sóc.

Cả hai nuốt vào, quả nhiên, toàn thân phát sáng.

Đặc biệt là Con sóc, tựa như một mặt trời nhỏ. Phương Chính thấy vậy, ngẫm nghĩ, lấy cây gậy nhỏ ra, quấn đuôi con sóc vào rồi nhấc lên, tiếp theo thảnh thơi đi ra ngoài.

Độc Lang tò mò hỏi:

- Sư phụ đi đâu ạ?

Phương Chính đáp:

- Đi nhà xí.

Độc Lang khó hiểu hỏi:

- Vậy người mang theo sư đệ làm gì?

Phương Chính đương nhiên nói:

- Chiếu sáng.

Độc Lang:

"..."

Chờ ánh sáng vàng trên người Con sóc và Hầu Tử vụt tắt, khiến Phương Chính kinh ngạc là Hầu Tử không biến thành Kim Cương mà trở nên dáng người càng thêm cân đối, đứng đó hơi giống con người, lông càng mềm mượt, cơ bắp toàn thân đầy sức mạnh. Khi Hầu Tử đứng lên thì cao ngang ngửa Phương Chính.

Con sóc cũng không biến thành con sóc siêu to khổng lồ trong lý tưởng của mình, mà là biến thành một con vật giống con chồn tia chớp màu bạc trắng. Nhưng con chồn tia chớp này phát tướng nghiêm trọng, mập như trái banh nhỏ, thoạt nhìn vẫn rất cưng, rất đáng yêu.

Phương Chính kêu Hồng Hài Nhi trắc nghiệm sự biến đổi của ba đệ tử, kết quả là...

- Sư phụ, nói trực quan một chút thì sức chiến đấu hiện tại của đại sư huynh có thể một mình thoải mái đánh ngã một bầy hổ, và còn không bị thương. Tốc độ của nhị sư huynh nhanh đến mức có thể thoải mái khiến báo săn quỳ xuống hát bài Chinh Phục, muốn đuổi theo chim đều dễ như chơi, móng vuốt và răng sắc bén như làm bằng kim loại. Tam sư huynh là cân đối nhất, nhưng sức mạnh dường như trở nên đặc biệt mạnh.

Khi Hồng Hài Nhi nói lời này, Phương Chính nhìn Hầu Tử ở không xa chơi trò ném lên ném xuống một tảng đá to bề rộng năm mét, chiều cao ba mét, cảm thán rằng:

- Vi sư càng lúc càng cảm thấy trong chùa của chúng ta không có một thứ gì là bình thường.

Hồng Hài Nhi:

"..."

Phương Chính lắc đầu nói:

- Được rồi, nếu đều không có việc gì thì tốt, vi sư cũng an tâm.

Nói xong, Phương Chính đi vào Phật đường, ngồi trên bồ đoàn, trong lòng lặng lẽ liên hệ hệ thống:

"Hệ thống, đổi Thiên Nhãn."

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay