Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1423

Chương 1423: Trị Bệnh

schedule ~12 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1423: Trị Bệnh

Hòa thượng ngồi đó ăn trái cây, uống nước, còn thường cười với hắn một cái.

Trần Hoa Xuân trong lòng càng lúc càng bức bối, rốt cuộc không kiềm được, đột nhiên đứng lên, hét lớn:

- Tôi chịu hết nổi rồi! Tôi muốn đi, người muốn chém thì chém!

Nói xong, Trần Hoa Xuân đi hướng xe máy.

Kết quả nghe hòa thượng ở sau lưng cười nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, sau lưng thí chủ có người.

Trần Hoa Xuân cười khẩy nói:

- Có người? Có cái gì thì tôi vẫn đi! Đừng hòng có ai ngăn được tôi!

Nhưng Trần Hoa Xuân vẫn bản năng ngoái đầu nhìn, chỉ thấy hai người một đen một trắng cười tủm tỉm nhìn hắn:

- Sắp đến giờ rồi, có đi không?

"Quỷ...!"

Trần Hoa Xuân định hét thành tiếng.

Chợt trông thấy hòa thượng kia đứng lên, xách dao to, cười tủm tỉm hỏi:

- Thí chủ, thời tiết tốt như vậy, mặt trời nóng như vậy, hay là tán gẫu thêm một chút?

Nghe thấy lời này Hắc Bạch Vô Thường chợt lóe biến mất, dây thần kinh của Trần Hoa Xuân rốt cuộc hoàn toàn tan vỡ, bùm một tiếng quỳ xuống trước mặt Phương Chính, kêu lên:

- Đại sư, tôi biết sai rồi, người báo cảnh sát đi, cầu xin người báo cảnh sát, tôi chịu hết nổi rồi!

Phương Chính vỗ đầu xe, nói:

- Còn cái này thì thí chủ tính sao?

- Tôi đền! Bao nhiêu tiền, tôi đền được chưa? Sau này tôi không làm ăn kiểu này nữa, chết người!

Trần Hoa Xuân thật sự bị hù sợ, bây giờ không muốn gì cả, chỉ ước gì sớm rời khỏi đây, rời xa hòa thượng kỳ dị này.

Phương Chính vừa lòng cười nói:

- Bể khổ vô biên, quay đầu là bờ, thí chủ có thể nghĩ thông, đây là việc tốt. không có tín hiệu, làm sao bây giờ?

Trần Hoa Xuân nghe vậy vội bò dậy, chạy tới đóng máy phá sóng, tiếp theo chủ động nói:

- Báo cảnh sát đi, bắt tôi đi, van cầu mấy người.

Hoa Nguyệt nghệch mặt ra nhìn Trần Hoa Xuân, cuối cùng vẫn báo cảnh sát.

Không lâu sau, cảnh sát đến.

Xe cảnh sát mới dừng lại chợt trông thấy một người đàn ông khóc lớn chạy tới, giật mở cửa xe, tự mình ngồi vào trong.

- Này này này, anh làm cái gì đấy?

Một cảnh sát giật nảy mình, còn cho rằng gặp được ăn cướp muốn cướp xe cảnh sát.

- Anh cảnh sát, tôi là ăn vạ, mau bắt tôi đi! Ôi, trong xe các vị có điều hòa à? Mát quá, có nước không?

Trần Hoa Xuân như gặp người thân, vô cùng nhiệt tình cung khai, cuống quýt tìm nước.

Cảnh sát đến vội vàng, lúc đi nghệch mặt ra, đến đồn cảnh sát mới tỉnh táo lại, lẩm bẩm:

- Nếu sau này phần tử tội phạm đều phối hợp như vậy thì tốt rồi.

Giờ phút này, trên đường quốc lộ.

Hoa Nguyệt nhìn Phương Chính, cảm ơn:

- Cảm ơn người.

Phương Chính lắc đầu, nói:

- Thí chủ cảm ơn bần tăng làm gì? Ngược lại bần tăng nên cảm ơn thí chủ, nếu không thì đoạn đường này không dễ đi.

Hoa Nguyệt cười tủm tỉm nháy mắt với Phương Chính:

- Với người khác thì không dễ đi, còn với Đại sư thì chắc không khó, đúng không? Phương Chính trụ trì?

Không ai ngốc, tuy Hoa Nguyệt xem không hiểu chuyện vừa rồi, nhưng cũng vì xem không hiểu, đối phương bỗng dưng đầu hàng mới làm cô cảm thấy không tin được.

Cộng thêm sau cốp xe có thêm một đống đồ, Hoa Nguyệt có một suy đoán bạo dạn.

Phương Chính mỉm cười, chắp hai tay nói:

- A Di Đà Phật, đối với bần tăng thì hơi khó.

Phương Chính không nói dối, đi đường không khó, chịu đói mới thật sự thảm.

Hai tiếng rưỡi sau, Hoa Nguyệt đến nơi, Phương Chính từ chối ý tốt tiễn một đoạn đường của cô, một mình lên đường.

Phương Chính tìm chỗ không có người, cưỡi Cá mặn nhanh chóng chui vào núi lớn.

Cá mặn đã ăn uống no đủ nên đi như bay.

Lúc nửa đêm, một người một cá chạy lên đỉnh núi, nhìn chùa miếu xập xệ, cả hai cảm thấy vô cùng thân thiết.

Ngước đầu nhìn trăng sáng treo cao, vì sao lấp lánh, cúi đầu xem chùa miếu thanh u, đẩy mở cổng chùa, ngọn đèn bên cổ Phật, nghe tiếng dế kêu, tiếng ếch kêu phương xa, trong lòng một mảnh tĩnh mịch.

Trong nháy mắt đó, mệt mỏi chạy nhanh trong phàm trần, phiền não đều bay biến hết, chỉ còn một mảnh không linh.

- Sư phụ!

Mấy đệ tử nghe tiếng đi ra, chào Phương Chính.

Phương Chính chắp hai tay nói:

- A Di Đà Phật, các con sớm đi ngủ đi.

Cá mặn đã mệt chết, nhanh chóng chạy đi ngủ

Ngược lại Hầu Tử, Độc Lang, Con sóc thì tinh thần phấn khởi, xúm lại hỏi Phương Chính xuống núi gặp việc thú vị gì.

Phương Chính ngẫm nghĩ, dứt khoát gọi mấy đệ tử lại, mọi người ngồi vây quanh nhau trong sân chùa, hắn kể lại chuyện phát sinh dưới núi, kể chuyện sinh động như thật.

Phương Chính vừa nói vừa lặng lẽ liên hệ hệ thống, hỏi:

"Hệ thống huynh, bây giờ ta có thể đổi y thuật chữa bệnh cho đệ tử chưa?"

Hệ thống hỏi:

"Ting! Hiện giờ ngươi có bốn đợt rút thưởng, đổi thần thông chỉ định hoặc là vật phẩm cần tiêu hao ba lượt cơ hội rút thưởng, có tuyển chọn đổi hay không?"

Phương Chính dứt khoát nói:

"Xác định, tuyển chọn đổi."

Hệ thống nói:

"Chúc mừng ngươi thành công đổi một bình Thánh Liệu Đan!"

Phương Chính nghe vậy tim đập nhanh, nhanh chóng xem xét tư liệu tỉ mỉ của Thánh Liệu Đan.

Thánh Liệu Đan, cân bằng độ mạnh của linh hồn và thân thể, xúc tiến thân thể và linh hồn hòa hợp hoàn mỹ.

Phương Chính thấy vậy, thoáng chốc mừng rỡ, không kiềm được mừng như điên cười to, kêu lên:

- Ha ha, đang muốn nó đây!

Mấy đệ tử vốn say sưa nghe kể chuyện bỗng nghe Phương Chính hét to một câu, thoáng chốc bị giật nảy mình.

Con sóc hỏi:

- Sư phụ? Người nổi điên à?

Phương Chính cười to bảo:

- Điên? Vi sư cũng muốn điên, đáng tiếc còn chưa phải lúc.

Nói xong, Phương Chính lại cười toe toét, lật tay lại, trong tay hiện ra một bình sứ, cười tủm tỉm nói:

- Nào nào nào, đoán xem trong tay của vi sư là cái gì?

Con sóc tò mò hỏi:

- Sư phụ, là đồ ăn ngon ạ?

Hầu Tử gãi đầu nói:

- Sư phụ, lần trước người lấy ra thứ này khiến chúng con biết nói, giờ người lại lấy thứ này ra, chẳng lẽ là loại thuốc thần kỳ gì?

Độc Lang lại gần ngửi:

- Sư phụ, người cầm thứ này làm gì? Chúng con đều biết nói, không cần thứ này nữa.

Phương Chính lườm cả đám đệ tử, nói:

- Nói nhảm nhiều quá vậy?

Nói xong, Phương Chính mở ra bình sứ, đổ viên thuốc ra. Từng viên thuốc màu vàng nhạt lăn xuống lòng bàn tay, viên thuốc đơn giản không có gì bắt mắt, nhưng khi đổ ra thì mùi thơm ngát, trong sân chùa tràn ngập mùi thơm kỳ lạ độc đáo này.

Con sóc hưng phấn kêu lên:

- Ôi, sư phụ, đây là cái gì ạ? Thơm quá!

Hầu Tử cũng tò mò hỏi:

- Sư phụ, thứ này của người là cái gì? Lần trước ăn viên thuốc hình như không nhiều tiền như vậy.

Độc Lang lại gần ngửi:

- Sư phụ, đây là hạt giống Tinh mễ mới nhất của người ạ? Thơm quá, nhìn ngon miệng.

Phương Chính cười hỏi:

- Thích ăn?

Độc Lang, Con sóc, Hầu Tử nghe hỏi liền gật đầu lia, các cặp mắt to lấp lóa tia sáng cực kỳ hưng phấn.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay