Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1422

Chương 1422: Một Giây Như Một Năm

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1422: Một Giây Như Một Năm

Người đàn ông tiềm thức nuốt nước miếng, nhìn chằm chằm cây táo và chai nước trong tay Phương Chính.

Cuối cùng, người đàn ông chịu không nổi, đột nhiên xông lên, hét to:

- Mấy người đụng tôi! Phải đền cho tôi mấy thứ này! Tôi lấy chúng nó coi như bù tiền!

Hoa Nguyệt thấy thế thì sốt ruột, đang định hét rầm lên.

Chỉ thấy hòa thượng kia thong thả từ tốn từ sau lưng rút ra một con dao nhỏ.

Người đàn ông thấy thế thì sợ hãi đứng im tại chỗ, không nhúc nhích.

Phương Chính cười hỏi:

- Thí chủ đang định làm gì? Cướp bóc sao?

Người đàn ông nhìn dao nhỏ trong tay Phương Chính, gật đầu, nói:

- Coi như mày giỏi lắm, giỏi lắm!

Nói xong, người đàn ông lao nhanh lại chỗ dựng xe máy, ở ra bọc vải đen dài treo đằng trước, lấy hai con dao phay ra, một tay cầm một cây, đột nhiên quay đầu nói:

- Lừa trọc nhỏ, cầm con dao bé tí hù dọa ông nội của mày hả? Ông nội cho mày kiến thức cái gì là dao to!

Người đàn ông hét xong câu đó thì quay đầu, khoảnh khắc quay đầu lại, hắn xoe tròn mắt.

Chỉ thấy hòa thượng kia trong tay cầm một con dao dài hơn mười mét, cười tủm tỉm nhìn người đàn ông, hỏi:

- Thí chủ, dao to như thế nào?

Người đàn ông há hốc mồm, không nói nên lời. Hắn thật sự không hiểu nổi hòa thượng này rốt cuộc lấy đâu ra con dao dài như thế?

Phương Chính lại hỏi:

- Thí chủ cầm hai con dao đi ra ngoài là muốn làm gì vậy?

Khi nói chuyện, Phương Chính vung dao to, một thân cây gần đó bị tiện thể chém đứt.

Người đàn ông chỉ cảm giác chân mềm nhũn. Dao dài mười mét thì nặng cỡ nào? Cây thô cỡ miệng bát mà chặt một nhát đứt đôi, nếu chém người? Trán người đàn ông vã mồ hôi lạnh.

Phương Chính hỏi tới:

- Thí chủ, trả lời đi chứ.

Người đàn ông nhanh chóng nói:

- Đại sư, tôi không có ý gì, tôi muốn cho người xem dao phay của nhà chúng tôi, sau đó triển lãm cách cắt trái cây cho người xem.

Phương Chính gật đầu nói:

- Rất tốt, vậy thì gọt táo giúp bần tăng đi.

Vì thế, người đàn ông buồn bực đi qua gọt táo cho Phương Chính.

Vậy là trên đường đất nông thôn, đằng trước không có thôn, đằng sau không có nhà, một chiếc xe đậu ở ven đường, một người đàn ông phơi nắng đến mức mắt trợn trắng mà còn phải gọt táo cho hòa thượng bên cạnh, bản thân thèm đến liếm môi liên tục rồi lại không có cách nào khác.

Một tiếng đồng hồ sau.

Người đàn ông thật sự không chịu nổi nắng nóng, nuốt nước miếng cũng cảm giác cổ họng đau rát.

Rốt cuộc, người đàn ông nói:

- Đại sư, tôi không lấy tiền nữa, coi như hai người giỏi, hai người chịu đựng rất giỏi, hai người đến có chuẩn bị, tôi phục, tôi đi đây, được chứ?

Nói xong, người đàn ông bò dậy, chạy đến chỗ dựng xe máy, lên xe, đạp ga, rồ máy, kết quả...

Người đàn ông gần như tuyệt vọng kêu lên:

- Sao thế này? Tại sao xe không có xăng?

Giọng nói đáng đánh đòn của hòa thượng kia vang lên:

- Thí chủ, xem ra là ý trời. Hay là thí chủ ở lại đây, chúng ta trò chuyện thêm một lúc nữa?

Người đàn ông quay đầu nhìn hòa thượng lại nhìn mình, nhìn xe máy, ngẫm lại tất cả chuyện vượt sức tưởng tượng vừa trải qua, trong lòng hắn hơi sợ hãi.

Người đàn ông quay lại hỏi:

- Đại sư xưng hô như thế nào?

Phương Chính trả lời:

- Bần tăng tên Phương Chính, còn thí chủ?

- À, Phương Chính... Phương...! Đậu xanh rau muống, Phương Chính?!

Người đàn ông đột nhiên giật mình kêu lên một tiếng, nhảy cẫng lên.

Phương Chính hỏi:

- Có vấn đề gì sao, thí chủ?

Người đàn ông kiềm nén lo sợ hỏi:

- Không... người... người là người kia ở Đông Bắc? Là Phương Chính phi thăng?

Hoa Nguyệt kêu lên:

- Đừng nghe anh ta nói nhảm, anh ta không phải đâu! Nếu Phương Chính ở Đông Bắc có mặt tại đây thì anh đã sớm bị ném xuống địa ngục!

Người đàn ông nghe vậy cảm thấy có lý, nhưng nhớ chuyện vừa trải qua, hắn cảm thấy chuyện này thật sự không bình thường.

Hoa Nguyệt không trông thấy Phương Chính lấy ra dao dài mười mét, tất cả đều là ảo giác bị Phương Chính dùng Nhất Mộng Hoàng Lương chế tạo ra, chỉ có một mình người đàn ông nhìn thấy.

Nhưng Hoa Nguyệt cũng tò mò, người đàn ông này lấy dao ra, mới khoe mẽ chưa đầy một giây đã hèn như cháu trai chạy tới gọt táo cho Phương Chính, chuyện này là sao vậy?

Người đàn ông càng nhìn Phương Chính càng cảm thấy hòa thượng này bí ẩn khó đoán, càng cảm thấy mình đã va vào cửa sắt, còn là loại cửa sắt đã phơi nắng gắt. Ánh mắt của hòa thượng nhìn hắn sao mà giống đang xem cửa sắt hơ trên lửa.

Phương Chính vừa cắn miếng táo vừa hỏi người đàn ông:

- Xưng hô như thế nào?

Người đàn ông nói:

- Tôi tên Trần Hoa Xuân. Đại sư, chúng ta thương lượng một chút được không? Tôi bận việc, xin phép đi trước.

Phương Chính lấy dao to dài từ người ra:

- Thí chủ chạy ra chín mét thử xem.

Người đàn ông nhìn dao dài mười mét của Phương Chính, giọng nghẹn ngào nói:

- Đại sư, tôi biết sai, tôi nhận sai còn không được sao? Người cho tôi đi đi, tôi... tôi sắp mất nước, ánh mặt trời quá gắt, người nhìn môi của tôi đi, khô nứt rồi.

Phương Chính lắc đầu, nói:

- Thí chủ gấp cái gì? Còn chưa chết mà. Có chuyện gì chờ chết rồi nói tiếp.

Trần Hoa Xuân hỏi:

- Chết... chết rồi nói tiếp? Đại sư, chết rồi thì sao mà nói được?

Phương Chính nói:

- Không sao, tôi có thể nói chuyện với người chết. Mặc kệ nói như thế nào thì thí chủ đừng gấp. Thí chủ muốn tiền đúng không? Vậy đi, phơi nắng một tiếng bần tăng cho thí chủ một đồng tiền, chúng ta phơi nắng đủ năm đồng tiền rồi rồi tính tiếp chịu không?

- Đại sư, tôi không cần tiền, người cho tôi đi đi.

Trần Hoa Xuân thiếu điều muốn quỳ xuống.

Phương Chính lắc đầu, nói:

- Thí chủ đi? Thí chủ đi rồi sao được chứ? Thí chủ nhìn chiếc xe bị đụng này, ôi, đụng móp đầu xe luôn rồi, thí chủ bị thương nặng đến mức nào? Chờ chút nữa, lỡ như có cảnh sát đi ngang qua, chúng ta cùng nhau báo cảnh sát, tiếp theo cho cảnh sát chụp hình để lại chứng cứ, sau đó đưa thí chủ đi bệnh viện kiểm tra đàng hoàng được không?

Trần Hoa Xuân mếu máo:

- Không được, Đại sư, cái gì đều không được đâu, tôi chỉ muốn về nhà.

Phương Chính nhìn Trần Hoa Xuân khóc sướt mướt, nói:

- Thí chủ khóc cái gì? Đâu phải cấm không cho thí chủ về nhà? Phơi nắng một lúc, chờ cảnh sát tới, được không?

Trần Hoa Xuân kêu lên:

- Đợi cảnh sát làm gì? Tôi chỉ muốn ăn vạ, tôi không cần tiền nữa, Đại sư cho tôi đi đi!

Phương Chính lặng lẽ nhìn về hướng Hoa Nguyệt, cô âm thầm lấy điện thoại ra, hỏi Trần Hoa Xuân:

- Anh mới nói cái gì?

Trần Hoa Xuân lập tức do dự.

Phương Chính nói:

- Không gấp, chúng ta ngồi thêm một lúc nữa.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Trần Hoa Xuân cảm giác mặt trời càng lúc càng gay gắt, phơi nắng toàn thân nóng lên, trước mắt tối đen. Trần Hoa Xuân cảm giác nếu còn không uống nước, không tìm ra biện pháp gì thì mình sẽ chết thật, hòa thượng ở trước mắt cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, trong mơ hồ, dường như trông thấy có ngưu đầu mã diện đứng sau lưng hòa thượng, cười tủm tỉm nhìn hắn.

Trong nháy mắt đó, Trần Hoa Xuân sợ hãi rùng mình, run bắn người ngồi thẳng lên, nhìn lại sau lưng hòa thượng, trống rỗng chẳng có gì cả.

Lại nhìn hòa thượng kia, Trần Hoa Xuân càng xem càng thấy quen thuộc, tự tưởng tượng đối phương khoác tăng y màu trắng, trán Trần Hoa Xuân rịn mồ hôi lạnh.

Tiếp tục trầm mặc.

Nhưng Trần Hoa Xuân phát hiện mặt trời càng lúc càng chói chang, thời gian trôi qua thật chậm, buổi chiều vốn qua trong chớp mắt, nhưng hôm nay một giây mà dài như một năm.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay