Chương 1421: Mấy Người Đừng Quá Đáng!
Nói xong, người đàn ông lại chạy tới, lấy xuống một cây dù đặt trên thùng hàng xe máy, lại lấy một chai nước ướp lạnh từ thùng mút ra, sung sướng ngồi trước đầu xe, nói:
- Biết cái gì là chuyên nghiệp không? Chính là đây!
Phương Chính thấy thế thì câm nín.
Hoa Nguyệt giận thật rồi, cô thò đầu ra ngoài:
- Anh như vậy không phải chuyên nghiệp mà gọi là vô sỉ!
- Cô câm mồm cho tôi!
Người đàn ông gầm rống, vốc một nắm đất ném qua,
Hoa Nguyệt vội rụt đầu về, vẻ mặt tức giận và bất đắc dĩ.
Tiếp theo, người đàn ông sung sướng nhìn Phương Chính, uống hớp nước, hỏi:
- Sao nào? Phục chưa?
Phương Chính cười tủm tỉm nhìn đối phương, lặng lẽ mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương.
Sau đó, Phương Chính đứng lên, giật lấy chai nước của người đàn ông, lặng lẽ đổ nước ra.
Rồi Phương Chính đi tới thùng đựng đồ của người đàn ông, lục lọi, hắn nhíu chặt mày.
Chỉ thấy trong thùng có một cái máy, mặt trên có chữ: Che chắn.
Phương Chính thấy vậy không kiềm được cảm thán nói:
- Đúng là... chuyên nghiệp.
Nói xong, Phương Chính nhìn người đàn ông, lại nhìn máy che chắn, cuối cùng mỉm cười, không đụng vào cái máy mà lặng lẽ lấy năm chai nước đá ra khỏi thùng mút, chuyển tới cốp sau xe của Hoa Nguyệt, sau đó lấy pin trong máy chơi game của đối phương ra, ném mạnh, không biết pin bay đi đâu.
Cuối cùng, Phương Chính thuận tay nâng xe máy lên, đổ hết xăng từ bên trong ra.
Làm xong tất cả chuyện này, Phương Chính trở lại tại chỗ, tiếp tục ngồi xếp bằng, cười khẽ nhìn người đàn ông, nói với người này:
- Thí chủ, cầm chắc dù vào, sắp nổi gió.
Người đàn ông vốn vênh váo đắc ý, chơi trò chơi vui vẻ nghe vậy thì định nói gì đó, bỗng cảm giác gió to thổi đến, cây dù che trên đầu bay ra ngoài, muốn bắt lấy cũng không được.
Cây dù chớp mắt đã bay mất không thấy tăm hơi.
Người đàn ông sốt ruột hét to:
- Ôi, dù của tôi!
Người đàn ông hồn nhiên không biết tất cả điều này là mơ, cây dù của hắn bị kẻ trộm đầu trọc cầm chạy, gấp gọn rồi bỏ vào cốp xe của Hoa Nguyệt.
Người đàn ông không biết, cho rằng dù của mình bay đi.
Người đàn ông cúi đầu nhìn nước, nước trong chai cũng mất hết, máy chơi game đen màn hình. Người đàn ông chạy tới thùng đựng trên xe xem xét, kết quả không còn chai nước nào!
Người đàn ông thoáng chốc có cảm giác gặp quỷ, hét to:
- Không đúng rồi, nước của tôi đâu? Pin dự phòng của tôi đâu? Chuyện gì thế này?
Phương Chính không hé môi, toàn quá trình yên lặng nhìn người đàn ông đứng đó rít gào.
Hoa Nguyệt thấy người đàn ông tránh ra, nhanh chóng khởi động xe hơi.
Người đàn ông nghe tiếng động cơ từ chiếc xe thì vội chạy về, thuận thế nằm sấp trên cốp trước xe, kêu lên:
- Ui da, sao nóng dữ vậy? Nóng nóng nóng! Đau!
Người đàn ông nhanh chóng nhảy xuống từ cốp trước xe, liên tục vỗ ngực.
Phương Chính thấy thế, ngước đầu nhìn mặt trời chói chang trên đỉnh đầu và cốp trước xe ô tô màu đen, tặc lưỡi lấy làm lạ nói:
- Suýt nữa chiên trứng rồi.
Người đàn ông vỗ ngực mấy cái rồi ngồi trước đầu xe, kêu lên:
- Hôm nay mấy người không trả tiền thì ai cũng đừng hòng đi!
Hoa Nguyệt tức giận hét lên:
- Anh có chút lương tâm nào không?
Người đàn ông không cho rằng mình sai:
- Lương tâm là gì? Cô có lương tâm không? Đụng người mà không đền tiền?
Hoa Nguyệt thoáng chốc chán nản, rồi lại không có biện pháp gì.
Phương Chính cười nói:
- Thí chủ đừng tức giận, nếu vị thí chủ này muốn cùng chúng ta phơi nắng, vậy thì phơi đi. Bần tăng cảm thấy phơi nắng cũng tốt.
Người đàn ông nghe vậy cười khẩy nói:
- Ha, hòa thượng, nói thế là sao hả? Anh muốn liều chết theo phải không?
Phương Chính chắp hai tay, cười nói:
- Thí chủ, bần tăng đơn giản là muốn làm bạn bên thí chủ.
Người đàn ông nói:
- Được, thích thì cứ theo, để xem trong chúng ta, người nào chịu đựng được hơn người khác!
Người đàn ông suy tính hết rồi, hòa thượng trước mắt vẫn luôn không uống nước, cùng phơi nắng nóng, điều kiện của hai người bằng nhau. Hơn nữa trước đó hắn đã uống nước rồi, cho nên, hắn chịu đựng lâu hơn đối phương mới đúng. Hơn nữa, hắn quanh năm hoạt động dưới nắng gắt, tự hỏi năng lực phơi nắng không thua kém ai.
Hoa Nguyệt nhìn hai người so đấu xem ai phơi nắng giỏi hơn, cô không biết nên nói cái gì, lấy cây dù che nắng ra, cô xuống xe hỏi:
- Đại sư, che dù không?
Người đàn ông thấy thế thì sốt ruột nói:
- Hòa thượng! Thi đấu công bình, đừng chơi xấu!
Kết quả thấy hòa thượng kia mỉm cười, nói:
- Ai thi đấu với anh? Cảm ơn dù của thí chủ, có nước không?
- Hai người đừng quá đáng!
Người đàn ông nóng nảy, vốn cho rằng mình chuẩn bị đầy đủ, thắng là cái chắc, nhưng nay xem ra...
Nhìn Hoa Nguyệt cầm một chai nước đưa cho Phương Chính, người đàn ông bỗng nhiên cảm thấy có lẽ lần này mình sẽ bị vấp ngã.
Ngay lúc này, Phương Chính nói:
- Thí chủ, mang thêm một chai nước nữa.
Khi nói chuyện, Phương Chính liếc qua người đàn ông. Người đàn ông giật thót tim, thầm nghĩ: Không lẽ hòa thượng này mềm lòng, định chia một chai nước cho mình? Có nước thì ai sợ ai? Hòa thượng ngốc này, ha ha.
Nghĩ đến đây, người đàn ông tiềm thức nói:
- Anh có cho tôi nước thì tôi cũng sẽ không tránh ra!
Phương Chính nhận lấy chai nước mà Hoa Nguyệt đưa qua, nhìn người đàn ông như xem đồ ngốc:
- Thí chủ suy nghĩ nhiều, bần tăng xin thêm một chai nước không phải cho thí chủ mà là bần tăng cảm thấy quá nóng, dùng để rửa mặt, rửa đầu, mát mẻ.
Người đàn ông thoáng chốc trợn tròn mắt.
Tiếp theo, Phương Chính thật sự vặn mở nắp chai, ngửa đầu, uống ừng ực hơn nửa chai.
Nhìn nước sóng sánh trong chai, người đàn ông không kiềm được nuốt nước miếng.
Lại nhìn Phương Chính đổ nước xuống đầu, gội đầu rửa mặt, người đàn ông rốt cuộc không kiềm được, mắng:
- Lãng phí! Anh không uống thì cho tôi uống!
Phương Chính nghe vậy, ngẩng đầu nói:
- Thí chủ, nước của bần tăng, dùng như thế nào là chuyện của bần tăng. Thí chủ muốn cùng chịu đựng ánh nắng với bần tăng mà? Tới đây, thi đấu chỉ mới bắt đầu, đừng sốt ruột, cứ từ từ.
Người đàn ông nhìn bộ dạng vô lại của Phương Chính, nhìn dù trên đầu hắn, chai nước trong tay, người đàn ông phát hiện mình gặp được một kẻ càng mặt dày.
Ngay lúc này, Hoa Nguyệt lại đi ra, trong tay cầm một cây quạt điện nhỏ, nói:
- Đại sư, chỗ tôi có quạt điện nhỏ, mời thổi gió. Đợi chút, tôi tìm máy phun sương, thêm chút nước vào gió thì thổi càng dễ chịu.
Tiếp theo, Hoa Nguyệt thật sự tìm ra một máy phun sương nạp điện, đặt trước quạt, còn lấy một chùm nho, hai trái táo đưa cho Phương Chính.
Phương Chính ngồi đó, vừa ăn vừa uống nước, thổi quạt che dù, sung sướng nhìn người đàn ông.
Người đàn ông nhìn hồi lâu, cuối cùng tức giận chửi mắng:
- Hai người đi ra còn mang theo mấy thứ này? Mấy... mấy người... mấy người chuyển nhà hay sao?
Hoa Nguyệt cười nói:
- Không phải chuyển nhà, tôi trùng hợp mua đồ đi tặng cho họ hàng. Đến nhà người ta chơi dù gì cũng phải mang theo ít trái cây đúng không nào?
Rốp rốp!
Phương Chính cắn một miếng táo to, nước táo từ khóe miệng chảy dọc xuống.