Chương 1420: Không Tín Hiệu
Phương Chính bất đắc dĩ, chỉ có thể nhấn mạnh:
- Bần tăng thật sự tên Phương Chính.
- Ừ, tôi tin.
Hoa Nguyệt cho hắn một ánh mắt 'hiểu mà'.
Phương Chính câm nín nhìn ngoài cửa sổ, chửi thầm trong bụng:
"Chết tiệt! Tại sao mỗi lần bần tăng nói thật đều không có người tin?"
Phương Chính đang rủa thầm thì có một chiếc xe máy từ bên cạnh lướt qua, cưỡi chưa được bao xa thì dừng lại.
Người đàn ông nhảy xuống xe máy, đi tới giữa đường.
Hoa Nguyệt thấy vậy, mắng một câu:
- Muốn chết sao?
Hoa Nguyệt đạp phanh, xe hơi ngừng lại.
Cơ hồ khoảnh khắc xe dừng lại thì người đàn ông cưỡi xe máy bỗng nhiên lao đến, va vào cốp trước đầu xe.
Hoa Nguyệt bị giật mình hét chói tai, mặt không chút máu.
Người đàn ông cưỡi xe máy dùng mũ bảo hiểm đập vào đầu xe, Hoa Nguyệt chỉ biết hét chói tai, căn bản không biết chính mình gặp được cái gì, hoảng loạn không còn nhận thức được gì.
Phương Chính nhanh chóng vỗ vai Hoa Nguyệt, nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ đừng sợ, không sao đâu.
Nghe giọng nói của Phương Chính, Hoa Nguyệt thế này mới tỉnh táo lại, nhưng nhìn người đàn ông cưỡi xe máy vô cùng hung tàn trước mắt, cô cảm thấy nhút nhát, móc điện thoại di động ra, nói:
- Tôi... tôi báo cảnh sát.
Ngay lúc này, người đàn ông nằm trên cốp trước đầu xe bỗng nhiên lật người nằm trước mũi xe, không nhúc nhích.
Hoa Nguyệt ngây ra, hỏi Phương Chính:
- Chuyện... chuyện này là thế nào? Anh ta muốn làm gì?
Phương Chính ra hiệu cho Hoa Nguyệt đừng nhúc nhích, nói:
- Để bần tăng đi xem liền biết.
- Đừng, xuống xe rất nguy hiểm, lỡ người này là nghi phạm giết người gì đó...
Hoa Nguyệt bị sợ, nói năng hơi lộn xộn.
Phương Chính cười nói:
- Không sao, nếu là nghi phạm giết người thì vừa hay bần tăng sẽ khuyên anh ta đi đầu thú tự thú, cũng là một việc công đức.
Hoa Nguyệt nghe vậy trợn trắng mắt nói:
- Người tưởng mình thật sự là Phương Chính trụ trì hay sao? Người đừng xuống, tôi báo cảnh sát cho rồi.
Phương Chính nói:
- Thí chủ cứ báo cảnh sát, bần tăng đi xuống xem.
Ngay lúc này, Hoa Nguyệt kêu lên:
- Kỳ lạ, di động không có tín hiệu! Không gọi ra ngoài được!
Phương Chính ra hiệu Hoa Nguyệt đừng sốt ruột, hắn thì bước xuống xe.
Phương Chính vừa xuống xe đã thấy cửa xe bên Hoa Nguyệt cũng mở ra, cô vẻ mặt sợ hãi đứng đó, tay cầm cây kéo nhỏ giơ lên cao như đang nói với mọi người rằng: Đừng nhúc nhích! Tôi không sợ! Tôi có dao!
Phương Chính thấy vậy không biết nên nói cái gì, cũng thầm cảm động.
Hiển nhiên, Hoa Nguyệt ngồi trong xe là an toàn nhất, nhưng cô lo lắng an toàn của Phương Chính, cho nên cầm vũ khí mà cô tự nhận là có uy lực nhất rồi xuống xe bảo hộ hắn.
Phương Chính biết nói gì đây? Chỉ có thể mỉm cười, ra hiệu cô bình tĩnh, hắn đi hướng người đàn ông nằm trước đầu xe.
Phương Chính lại gần hỏi:
- A Di Đà Phật, thí chủ đang làm gì vậy?
Chỉ thấy người đàn ông cưỡi xe máy trở mình, lạnh lùng cười nói với Phương Chính:
- Anh nói xem? Mấy người lái xe đụng tôi, đền tiền đi!
Phương Chính nghe vậy thì sửng sốt một chút.
Hoa Nguyệt cũng ngây người, theo sau đột nhiên tỉnh táo lại, kêu lên:
- Anh ăn vạ?!
Người đàn ông liếc cô một cái, nói:
- Đồ ngốc! Tôi không phải ăn vạ, là mấy người đụng phải tôi, đền tiền đi! Nếu không thì đừng hòng đi!
Hoa Nguyệt hù dọa đối phương:
- Anh... tôi nói cho anh biết, tôi đã báo cảnh sát.
Người đàn ông cười khẩy nói:
- Nơi này không có tín hiệu, muốn gọi cũng không được, cô báo cảnh sát nào? Cô báo thử cho tôi xem, tôi nhìn xem cảnh sát chỗ nào nhận được điện thoại của cô.
Hoa Nguyệt:
- Anh... !
Phương Chính vẫy tay, ra hiệu Hoa Nguyệt đừng tức giận, đừng nói chuyện, giao chuyện ở đây cho hắn là được.
Vì thế, Phương Chính đi tới trước mặt người đàn ông, nói:
- A Di Đà Phật, thí chủ, ăn vạ là không đúng.
Người đàn ông như bị kích thích, vung vẫy cánh tay ra hiệu Phương Chính tránh xa ra:
- Biến ngay! Ăn vạ cái gì? Biết nói chuyện không vậy? Mấy người đụng tôi thì phải đền tiền! Không đền tiền thì đừng ai muốn đi! Anh bớt thuyết giáo với tôi đi, tôi không tin cái kiểu của hòa thượng mấy người!
Phương Chính không giận, hắn ngồi xuống trước mặt người đàn ông, hỏi:
- Thí chủ, thật sự xác định không đưa tiền cho thí chủ thì thí chủ không cho chúng tôi đi?
Người đàn ông lạnh lùng cười:
- Anh nghĩ tôi đang đùa với mấy người sao?
Phương Chính ngẩng đầu nhìn Hoa Nguyệt, hỏi:
- Thí chủ không có việc gì gấp chứ?
Hoa Nguyệt trả lời:
- Tôi... cũng ổn, không quá gấp.
Phương Chính gật đầu, nói:
- Vậy thì tốt, bần tăng cũng không có việc gấp, chúng ta hãy cùng vị thí chủ này tâm sự một bữa đi.
Hoa Nguyệt ngạc nhiên, người đàn ông bất ngờ.
Phương Chính cũng mặc kệ bọn họ, trực tiếp ngồi cạnh người đàn ông, hỏi:
- Thí chủ xưng hô như thế nào?
Người đàn ông liếc xéo qua, nhìn Phương Chính như xem kẻ ngốc:
- Lừa trọc, anh không nghe rõ lời tôi nói à? Đưa tiền rồi mấy người đi, không trả tiền thì đừng hòng đi được.
Phương Chính nói:
- Thí chủ, không nghe rõ lời của bần tăng sao? Muốn tiền thì không có, dù sao thí chủ không cho bần tăng đi, nếu không thì chúng ta tán gẫu đi.
Người đàn ông khó chịu nhìn Phương Chính:
- Anh tỏ rõ là muốn giằng co với tôi đúng không?
Phương Chính xòe tay nói:
- Bần tăng chỉ muốn tán gẫu một chút, không có ý gì khác.
- Tán gẫu cái con mắt anh! Tán gẫu hả? Để tôi xem trong chúng ta, ai giằng co thắng!
Người đàn ông nói xong bỏ qua Phương Chính, cầm di động tự chụp hình, chụp xong định đăng lên hội bạn gì đó, kết quả phát khóc nhận ra, không có tín hiệu!
Hoa Nguyệt thấy vậy, cười tươi nói:
- Không có tín hiệu thì anh chơi cái gì?
Người đàn ông xì một tiếng, bò dậy, lấy một máy chơi game ra từ thùng hàng sau xe anh, dựa vào đầu xe của Hoa Nguyệt, ung dung chơi game.
Hoa Nguyệt thấy thế thì lông anh gần như dựng đứng:
- Thì ra anh có chuẩn bị rồi mới đến!
Người đàn ông nói:
- Đi ra ngoài, mang theo máy chơi game thì có sao? Ai nói không thể mang nó theo? Đụng người ta mà không đền tiền, cô còn có lý?
Hoa Nguyệt khó chịu nói:
- Anh... rõ ràng là ăn vạ thì thừa nhận đi!
Người đàn ông nói:
- Nói gì đấy? Ai ăn vạ? Cô còn nói kiểu đó nữa thì đừng trách tôi không khách khí!
Hoa Nguyệt vội giơ cao cây kéo:
- Anh định làm gì?
Người đàn ông nhìn Hoa Nguyệt một cái, lười để ý cô, tiếp tục chơi trò chơi.
Phương Chính ra hiệu Hoa Nguyệt vào trong xe, cười tủm tỉm hỏi:
- Thí chủ thích chơi trò chơi?
Người đàn ông phớt lờ Phương Chính, tập trung chơi game.
Cá mặn truyền âm hỏi:
"Làm sao bây giờ hả sư phụ? Hay là con lóe sáng lên sân khấu, ném người này ra ngoài không gian?"
Phương Chính vỗ một cái, ra hiệu Cá mặn ngậm miệng.
Sau đó Phương Chính ngồi ở trước mặt người đàn ông, không nói một lời, cười khẽ nhìn đối phương.
Một phút đồng hồ... Người đàn ông không có phản ứng.
Năm phút đồng hồ, người đàn ông còn chưa phản ứng gì.
Mười phút, người đàn ông quay người đi.
Mười lăm phút đồng hồ, người đàn ông không kiên nhẫn quay đầu rống to:
- Lừa trọc, anh nhìn tôi làm gì?
Phương Chính cười tươi nói:
- Thí chủ không thấy nóng sao?
Người đàn ông nghe vậy, tiềm thức ngẩng đầu nhìn mặt trời chói chang treo cao, liếm môi nói:
- Anh nghĩ điều này có thể làm khó được tôi sao?