Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1419

Chương 1419: Tại Sao Có Da Như Vậy?

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1419: Tại Sao Có Da Như Vậy?

Hệ thống đáp lại:

"Ting! Lần đầu tiên, trợ giúp cảnh sát phá án trong âm mưu du lịch, thưởng một lần rút thưởng. Lần thứ hai, trợ giúp cha con đồng lòng. Lần thứ ba, trợ giúp thiếu nữ trở về nhà, tìm lại ước mơ. Vừa đủ ba lượt cơ hội rút thưởng!"

Phương Chính nghe xong thoáng chốc thở phào, hắn thật sự sợ hệ thống báo rằng không phù hợp yêu cầu, thưởng công đức, không cho rút thưởng. Hệ thống đã từng làm chuyện như vậy.

Tuy không thể gom đủ bốn lần cơ hội rút thưởng, nhưng trước mắt, quan trọng nhất là cứu mạng của đệ tử.

Cho nên, Phương Chính gật đầu, nói:

- Đi, về nhà!

Vì thế, Phương Chính mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương, cưỡi trên Cá mặn, cả hai hóa thành luồng khói lướt nhanh đi.

Thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương kéo dài hai mươi bốn giờ, tức là Phương Chính có thể dùng đến tối hôm nay. Cho nên, Cá mặn chạy một ngày cũng hoàn toàn không có vấn đề gì.

Mới chạy hơn hai mươi phút, ra khỏi thành, đi vào đường đất nông thôn, kết quả...

Cá mặn kêu lên:

- Hộc, sư phụ, chạy hết nổi rồi!

Phương Chính không biết nên nói cái gì, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói:

- Mới chạy được bao xa mà con đã không chạy nổi? Làm biếng phải không?

Cá mặn nghe vậy trợn trắng mắt nói:

- Sư phụ, người lái xe cũng phải đổ xăng, cưỡi ngựa thì cũng cho nắm cỏ ăn. Người cưỡi con cá muối mà không cho cơm ăn, người thật sự nghĩ con ăn không khí lớn lên hay sao?

Phương Chính nghe vậy đỏ mặt, nhưng đòi cơm? Hắn cũng muốn ăn, mà lấy cái gì để ăn?

Thành phố không như trong núi, ở trong núi nếu đói thì hái ít rau dại là ăn được.

Trong thành phố, thứ gì đập vào mắt hoặc là của tư nhân hoặc là của quốc gia, xuống tay là phạm pháp.

Bất đắc dĩ, Cá mặn không chịu đi, Phương Chính đành bao lại Cá mặn rồi cõng trên vai, tuy đói bụng nhưng hắn còn thể lực.

Thu lại thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương, Phương Chính đang định rời đi thì một chiếc xe chậm rãi từ sau lưng tiến lên, chốc lát sau, xe ngừng lại cạnh Phương Chính, một tài xế nữ thò đầu ra hỏi:

- Pháp sư, đi đâu thế? Nếu tiện đường thì tôi đưa người đi một đoạn?

Phương Chính nghe vậy thoáng chốc mừng rỡ, chắp hai tay nói:

- A Di Đà Phật, thí chủ, bần tăng đi bên kia.

Phương Chính không biết chỗ mình ở cụ thể là đâu, bốn phía đều là núi, hắn không thể nào báo mấy tổ dãy số trong dãy núi, đúng không?

Cho nên, chỉ có thể chỉ một phương hướng.

Tài xế nữ là người sảng khoái, vỗ tay lái nói:

- Lên xe đi.

Phương Chính lập tức lên xe, ngồi ở ghế lái phụ, cài dây an toàn. Không có ánh sáng mặt trời chiếu thẳng vào, thổi điều hòa, cả người Phương Chính thoải mái hơn nhiều, mỗi tội Cá mặn hơi cấn sau lưng. Nhưng Phương Chính lập tức phát huy sức tưởng tượng, dời vị trí của Cá mặn, vừa lúc đặt ở sau eo.

Trong lòng Cá mặn có trăm nghìn con ngựa chạy chồm qua, chửi thầm trong bụng:

"Đồ trọc này, dùng lão tổ tông này đến nghiện rồi hay sao? Tối hôm qua làm gối, giờ lại lấy mình làm đệm nâng! Bà nội nó! Về sau không theo người này xuống núi nữa!"

Nhưng Cá mặn vẫn truyền âm cho Phương Chính:

"Sư phụ, khó khăn lắm mới bắt được một người, đừng quên xin miếng ăn."

Phương Chính nhanh chóng thi thố Nhất Mộng Hoàng Lương che đậy giọng của mình, trả lời Cá mặn:

- Da mặt của vi sư không dày như thế, đi nhờ xe của người ta thì thôi đi, lên xe đã xin ăn, vi sư xấu hổ. Được rồi, đừng nói gì nữa, đói phải không? Trở về chùa rồi tính.

Cá mặn vẻ mặt uất ức, tròng mắt to đảo tròn, khóe môi cong lên nụ cười kỳ lạ.

Tài xế nữ cười nói:

- Ngồi yên nhé, xe sắp chạy.

Phương Chính gật đầu, kết quả...

- Ục ục ục!

Người phụ nữ ngạc nhiên nhìn về hướng Phương Chính.

Phương Chính cũng nghệch mặt ra, bụng của hắn đâu có kêu?

Vì thế Phương Chính mỉm cười nói:

- Không phải của bần tăng.

Người phụ nữ nhẹ gật đầu, nói:

- Có lẽ nghe nhầm.

Kết quả vừa dứt lời thì nghe bên Phương Chính phát ra tiếng:

- Ục ục ục... ục ục ục... ục ục ục ục ục ục...

Người phụ nữ nghi ngờ hỏi:

- Pháp sư, người đói đúng không?

Phương Chính đỏ mặt, lén vòng tay ra sau lưng bóp nặn mặt cá, cười nói với người phụ nữ:

- Cũng tàm tạm, tàm tạm.

Kết quả...

- Ục ục ục... ục ục ục... ục ục ục ục ục ục...

Trên người Phương Chính lại phát ra tiếng bụng sôi sùng sục.

Phương Chính nghe tiếng thì nổi nóng, mở ra Nhất Mộng Hoàng Lương, kéo Cá mặn ra, nhìn chằm chằm vào, hỏi:

- Rốt cuộc con muốn làm gì?

Cá mặn tội nghiệp nói:

- Sư phụ, con sắp chết đói rồi, cho miếng ăn đi.

Phương Chính nhìn Cá mặn như vậy, rất là bất đắc dĩ nói:

- Ráng nhịn đi, chốc nữa về núi sẽ cho con ăn thỏa thích.

Cá mặn trợn trắng mắt nói:

- Nói như thể trên núi của chúng ta còn có đồ ăn vậy.

Phương Chính nói:

- Vi sư nói được thì làm được.

Cá mặn nghe vậy thì thoáng chốc tinh thần tỉnh táo:

- Thật không?

Phương Chính gật đầu.

Cá mặn luôn cho rằng Phương Chính tuy không đáng tin nhưng đã hứa chuyện gì thì chắc chắn làm được! Cá mặn thoáng chốc yên lòng, nhưng vẫn rất đói bụng.

Phương Chính nói:

- Giờ thì con hãy ngoan ngoãn ở yên phía sau cho vi sư, cấm không cho phát ra âm thanh lung tung gì nữa!

Nói xong, Phương Chính nhét Cá mặn ra sau lưng, tiếp tục dùng làm nệm đỡ.

Người phụ nữ không trông thấy cảnh Phương Chính răn dạy Cá mặn, chỉ thấy hắn mặt đỏ bừng, xấu hổ cúi đầu. Người phụ nữ thoáng chốc cảm thấy hòa thượng này rất thú vị, thực đáng yêu, trong mắt cô tràn đầy ý cười.

Người phụ nữ không kiềm được dâng lên ý nghĩ đùa giỡn hòa thượng này, thế là hỏi:

- Đại sư, thật sự không đói à?

Phương Chính không lên tiếng.

Hắn không thể nói dối, chỉ có thể dùng trầm mặc để biểu đạt ý của mình, nhủ thầm:

"Còn phải hỏi? Không có mắt nhìn sao?"

Người phụ nữ nhìn bộ dạng đó của Phương Chính, nhoài người ra hàng ghế sau, lấy một cái túi to nhét cho Phương Chính:

- Bên trong có bánh mì, sữa bò, còn có một ít đồ ăn vặt. Vốn để phòng hờ trên đường đói thì ăn, và một ít đồ ăn vặt tặng cho cháu gái, nhưng thôi người hãy ăn trước đi, đừng để chết đói.

Phương Chính ngẩn ra, theo sau lắc đầu, định từ chối.

Nào ngờ hắn chưa mở miệng đã nghe Cá mặn ở sau lưng bắt chước âm thanh của hắn nói:

- A Di Đà Phật, cảm ơn thí chủ nhiều, vậy bần tăng không khách khí.

Phương Chính nghe lời này thì nổi nóng, nhưng lời đã thốt ra, hắn có thể làm thế nào?

Người phụ nữ sửng sốt, cô đang lái xe, không thể nào vẫn luôn nhìn chằm chằm Phương Chính, cho nên không biết vừa rồi hắn không mở miệng, nhưng cô không ngờ hòa thượng này lật mặt nhanh như vậy.

Người phụ nữ không quá để bụng, cười tươi nói:

- Vậy thì ăn nhiều một chút.

Phương Chính biết nói gì bây giờ? Việc đã đến nước này, ăn thôi!

Vì thế, Phương Chính Phương Chính cũng không khách khí, lấy bánh mì ra cắn một miếng, lén đút cho Cá mặn một miếng, ăn ngon lành.

Người phụ nữ vừa lái xe vừa trò chuyện với Phương Chính, tự giới thiệu với nhau.

Người phụ nữ tên Hoa Nguyệt, cái tên rất êm tai, nhưng dòng họ khá hiếm thấy.

Hoa Nguyệt nghe báo tên xong ngây ra, cuối cùng nhoẻn miệng cười nói:

- Nhà sư thời nay đều thích bắt trend hay sao? Dọc đường tôi đi ngang qua chùa miếu đã gặp mấy Phương Chính rồi, có người lớn tuổi, có tiểu sa di mới nhập môn, không ngờ giữa đường còn nhặt được một người.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay