Chương 1418: Tác Dụng Kỳ Diệu Của Cá mặ
Cá mặn nói:
- Sư phụ, gia đình bình thường thật sự chỉ có một con đường này để đổi đời hay sao?
Phương Chính lắc đầu nói:
- Mọi con đường đều dẫn đến La Mã, thế giới lớn như vậy, cơ hội nhiều như vậy, đường là vật chết, người là sống, luôn sẽ có một con đường thích hợp chính mình, nếu không có thì tự mở đường cho mình. Nhưng trên đường tràn ngập bụi gai, phải trả giá cố gắng và thống khổ nhiều hơn người khác mới được.
Cá mặn lặng lẽ nghe.
Cuối cùng Phương Chính tìm một gầm cầu, ở tạm một đêm.
Hắn có Di Sơn Bảo Luân hộ thể, gió rét bên ngoài đối với hắn tương đương không có, cho nên, ngủ ở đâu đều như nhau.
Nhưng có người không chịu.
Cá mặn nằm trong vải đen kêu lên:
- Sư phụ, người cứ ngủ như vậy? Còn con thì sao bây giờ?
Phương Chính nhìn Cá mặn, ra chiều đăm chiều, nói:
- Con không lên tiếng làm vi sư suýt quên luôn.
Phương Chính nói xong, trong ánh mắt mong mỏi của Cá mặn, hắn cởi bọc vải đen ra, trùm vải lên người mình, cười nói:
- Ưm, vậy là còn có chăn đắp, thoải mái hơn nhiều.
Cá mặn bơ vơ trong gió, trong lòng như có dòng chữ thô tục bay qua, đây mà là sư phụ cái quái gì?
Cá mặn nhắc nhở:
- Sư phụ, có phải người đã quên con rồi không?
Phương Chính nhìn Cá mặn, nhìn mình, lại ngắm vải đen, mắt sáng ngời nói:
- Con không nhắc nhở thì vi sư quên thật, vi sư đã có chăn, còn thiếu cái gối, đồ nhi ngoan, qua đây.
Nói xong, Phương Chính túm Cá mặn lại gần, đè dưới đầu mình, cảm thán rằng:
- Ôi, phải công nhận, trời nóng mà kê lên người con, vừa mát vừa lạnh, độ cao vừa tầm, thoải mái.
Cá mặn nằm trên mặt đất, trợn to tròng mắt cá, trong mắt toàn là không dám tin tưởng, cuối cùng bất đắc dĩ thở dài, lẩm bẩm:
- Mợ nó!
Phương Chính vờ như không nghe thấy, nhắm mắt ngủ say.
Một đêm cứ thế trôi qua, ngày thứ hai, ánh sáng mặt trời dâng lên, làm nổi bật mặt sông phản chiếu ánh mặt trời đến dưới gầm cầu.
Phương Chính chậm rãi mở đôi mắt, chỉ thấy trước mắt một mảnh sóng nước màu vàng, gió sông thổi đến, không khí tươi mát khiến người sảng khoái phấn chấn. Phương Chính duỗi lưng, kéo Cá mặn dưới đầu mình ra, quan tâm hỏi:
- Đồ nhi, tối hôm qua ngủ thế nào? Ngon không?
Cá mặn trợn trắng mắt, hầm hừ hỏi:
- Người đoán?
- Xem vẻ mặt của con là biết ngay ngủ rất ngon, rất thoải mái. Được rồi, nếu vậy thì chúng ta lập tức xuất phát!
Phương Chính nói xong không cho Cá mặn phân trần, gói lại rồi cõng lên lưng.
Mãi khi bị nhét vào bọc vải đen Cá mặn mới kịp càu nhàu với giọng nghẹn ngào:
- Đây mà là sư phụ gì? Sư phụ, da mặt của người đâu?
Phương Chính dùng nước sông rửa mặt nói:
- Da mặt còn đây, ưm, vẫn đẹp trai như vậy!
Cá mặn hoàn toàn câm nín:
- Sư phụ, giờ thì con tin câu nói kia rồi.
Phương Chính hỏi:
- Câu gì?
Cá mặn:
- Người không có da mặt, cây không có vỏ, vô địch thiên hạ! Sư phụ, người đã vô địch thiên hạ, cho nên, sư phụ vô địch ơi, tiếp theo chúng ta đi đâu?
Phương Chính vờ như không nghe hiểu, khờ khạo nhặt một nhánh cây ném lên trời, chờ nhánh cây rớt xuống đất thì nhìn kỹ, chỉ vào đằng trước nói:
- Phương hướng đó!
Cá mặn nói:
- Sư phụ, nhánh cây này có hai đầu, tại sao người chọn đầu này? Có cách nói và quy củ gì không?
Phương Chính nói:
- Đương nhiên có.
Cá mặn kinh ngạc hỏi:
- Thật sự có ạ? Quy củ gì?
Phương Chính nghiêm nghị nói:
- Đương nhiên là xem tâm trạng!
Cá mặn:
"..."
Phương Chính đi bộ không nhanh, nhưng hắn phát hiện một vấn đề kỳ lạ, từ đêm qua hắn đã phát hiện rồi, chẳng qua không để trong lòng, dó là... hình như hắn không biết mệt.
Ngày hôm qua đi rồi một ngày, hắn cũng không cảm thấy mệt mỏi, chỉ cảm thấy đói.
Hôm nay bò dậy tiếp tục đi, không có cảm giác mệt gì. Tuy thể chất của hắn rất mạnh mẽ, nhưng điều này không có nghĩa là không có chút xíu cảm giác mệt nào, đúng không?
Phương Chính thầm thắc mắc, tự nhiên hỏi hệ thống:
- Hệ thống, chuyện này là sao?
"Ting! Đã sớm nói với ngươi rồi, Di Sơn Bảo Luân là bảo luân của Phật Môn, nó chỉ treo đằng sau Bồ Tát. Loại bảo luân này thần bí phi phàm, bên trong ẩn giấu huyền cơ, có nhiều công năng nhỏ kèm theo, không có giới thiệu, nhưng chúng thật sự tồn tại. Di Sơn Bảo Luân là phụ thuộc của Đại Địa Hành Luân, nếu được đến Đại Địa Hành Luân tương đương với khống chế đất đai, lật tay là có thể lật ngược đất! Thậm chí dễ dàng bóp vì sao trong tay."
Phương Chính nghe vậy thì rất ngưỡng mộ, nhưng hắn hiểu được, những điều đó đều cần pháp lực, hoàn toàn vô dụng với hắn.
Cho nên, Phương Chính cực kỳ thực dụng hỏi:
- Hệ thống, chúng ta có thể nói trọng điểm được không?
Hệ thống nói:
"Trọng điểm là, ngươi chân đạp đất đai, vĩnh viễn đều sẽ không mỏi mệt. Ngươi chân đạp đất đai, ngươi sẽ phát hiện sức mạnh của ngươi rất lớn!"
Phương Chính nghe vậy thoáng chốc tò mò, nhìn xem bốn phía không có người, hắn tìm một tảng đá siêu to, hai chân đạp mạnh. Trong nháy mắt đó hắn cảm giác được rõ ràng có một luồng sức mạnh từ lòng đất dâng lên rót vào toàn thân, tảng đá bị đạp nảy lên, nhưng nhấc lên không quá dễ dàng.
Phương Chính hỏi:
- Hệ thống, chẳng lẽ đây là cực hạn của ta sao?
Hệ thống nói:
"Đã nói với ngươi từ lâu, tự thử đi, bớt hỏi ta."
Nói xong, hệ thống im lặng.
Vì thế, Phương Chính đổi tảng đá lớn hơn, nâng lên, chợt phát hiện sức mạnh của hắn vẫn là vừa đủ nâng lên, hơi cật lực, nhưng có thể giải quyết.
Phương Chính nhủ thầm:
"Ghê ta, chẳng lẽ Di Sơn Bảo Luân đưa cho mình sức mạnh vĩnh viễn là vừa đủ dùng?"
Phương Chính đang suy xét có nên tiếp tục thí nghiệm hay không thì...
- Ục ục ục!
- Ài, tuy rằng sức lực là vô hạn, nhưng dùng sức lực thì phí lương thực.
Phương Chính bất đắc dĩ lắc đầu, từ gầm cầu đi ra ngoài.
Dọc đường nhìn các cửa tiệm bán thức ăn sáng mở cửa, hơi nóng nghi ngút bay ra ngoài, mọi người ngồi ở bên trong ăn mì, ăn cơm, cắn bánh bao ứa ra nước sốt đầy miệng.
Cá mặn không chịu nổi la lên trước:
- Sư phụ, con kháng nghị!
Phương Chính hỏi:
- Kháng nghị cái gì?
Cá mặn nói:
- Sư phụ, con kháng nghị người tiếp tục đi con đường này, con mãnh liệt yêu cầu đi đường nào không có tiệm bán đồ ăn sáng! Thèm chết mất!
Phương Chính gật đầu, nói:
- Kháng nghị có hiệu quả, đổi chỗ!
Nhưng mà, hôm nay thành phố lớn dùng ví dụ sinh động dạy cho hai thầy trò một đạo lý, trong thành phố lớn đều là người, mọi người trong thành phố lớn đều ăn bữa sáng, cho nên, đi tới đâu đều có tiệm bán đồ ăn sáng!
- Ục ục ục...
Cá mặn nghẹn ngào nói:
- Sư phụ, chúng ta về nhà đi.
Phương Chính thở dài, lần sau hạ sơn không dễ dàng, hơn nữa hắn không muốn bệnh của các đệ tử kéo dài thêm, cho nên hắn mới vẫn luôn chịu đựng, không về núi, chỉ vì gom đủ ba lượt cơ hội rút thưởng đổi một lần chữa bệnh. Sau đó đổi Thiên Nhãn một lần, nhìn xem tương lai rốt cuộc có tình huống thế nào, tại sao lúc thì trắng xóa, lúc thì có đủ mọi thứ?
Phương Chính hỏi:
- Hệ thống, ta hẳn là có ba lần cơ hội rút thưởng đúng không?