Lão Nạp Phải Hoàn Tục (Full) — Chương 1417

Chương 1417: Tỉnh Ngộ

schedule ~13 phút phút đọc visibility 3 person Giấc Mộng Kê Vàng

Chương 1417: Tỉnh Ngộ

Tô Nguyên theo ánh mắt của Phương Chính nhìn xuống lầu, vừa lúc thấy có chó mèo hoang chơi đùa dưới gốc cây.

Đợi một lúc, Phương Chính vẫn không hé môi.

Tô Nguyên hỏi:

- Pháp sư đang đồng tình những con chó mèo hoang này sao? Ài, xã hội thời nay luôn có một số người thích mua không thích nuôi, khiến nơi nơi đều là mèo hoang, chó hoang.

Phương Chính vẫn không lên tiếng.

Tô Nguyên mất hứng thú.

Lúc này, Tiền Dĩnh và Tô Xán Xán cũng dọn dẹp xong, đi theo lại.

Tiền Dĩnh tò mò hỏi:

- Hai người đang xem gì vậy? Nói gì đấy?

Tô Nguyên cười gượng nói:

- Xem chó mèo hoang ở bên dưới.

Tô Xán Xán nằm sấp trên cửa sổ nói:

- Mẹ, nếu không thì chúng ta nhận nuôi một con đi.

- Không được.

Tiền Dĩnh nghiêm khắc từ chối, tiếp theo chuyển đề tài hỏi Phương Chính:

- Pháp sư, người đang nhìn cái gì vậy?

Tô Nguyên đang định nói pháp sư ngây người không quan tâm ai, chợt thấy Phương Chính mỉm cười nói:

- Không có gì, bần tăng nhìn những con chó mèo này, bỗng nhiên nghĩ đến một câu chuyện.

Tô Xán Xán tò mò hỏi:

- Câu chuyện? Là chuyện gì?

Tô Nguyên và Tiền Dĩnh cũng có chút tò mò:

- Là câu chuyện gì?

Phương Chính nói:

- Lúc bần tăng còn nhỏ cũng rất nghịch ngợm, có lần bắt lấy một con chó, bắt nó leo cây bằng được, kết quả con chó không leo lên, ngược lại suýt cắn bần tăng.

Tô Xán Xán nghe vậy, nhếch môi cười nói:

- Xứng đáng.

Phương Chính nói tiếp:

- Về sau bần tăng nghĩ không rõ, trở về tìm sư phụ của bần tăng hỏi nguyên nhân. Bần tăng hỏi: 'Sư phụ, vì sao chó sẽ không leo cây? Con tốt bụng dạy cho nó leo cây mà tại sao nó cắn con?'

Tiền Dĩnh tò mò hỏi:

- Sư phụ của người nói thế nào?

Phương Chính cười nói:

- Sư phụ của bần tăng không nói gì, mà là mang theo bần tăng xuống núi bắt cá, bắt một con cá trích nhỏ cỡ bàn tay. Tiếp theo sư phụ giao cá trích cho bần tăng, bảo bần tăng dạy nó cách chạy dưới đất.

Tô Xán Xán cười nói:

- Thật bậy bạ, sao mà chạy được?

Phương Chính nói:

- Đúng rồi, bần tăng cũng nói như vậy. Thế là sư phụ của bần tăng nói: 'Đúng vậy, cá làm sao chạy trên mặt đất được? Nó không thể làm chuyện trái với quy luật tự nhiên, vậy tại sao con còn cưỡng cầu?'.

Phương Chính nói ra câu này, Tô Xán Xán vốn đang cười đột nhiên ngẩn ngơ.

Tô Nguyên và Tiền Dĩnh cũng sửng sốt, sau đó hai người chìm trong suy tư.

Phương Chính thấy vậy, mỉm cười, cũng không nói chuyện, tiếp tục nhìn chó và mèo dưới lầu. Không lâu sau, hắn sâu kín nói:

- Bắt chó leo cây thì nó vĩnh viễn cho rằng mình là đồ vô dụng, đứa trẻ mất niềm tin giống như con thuyền mất động lực và kim chỉ nam, nước chảy bèo trôi, dù cho bị gió thổi đến tòa thành vàng thì sao? Đến nơi mà nó không muốn đi, không còn ước mơ thì có khác gì với cá ướp muối?

Cá mặn nghe lời cuối cùng thì lén nhéo Phương Chính một cái.

Phương Chính cau mày, không đánh trả, âm thầm ghi tội của Cá mặn vào cuốn sổ vô hình, chờ khi trở về sẽ xử sau.

Nghe lời Phương Chính nói, cả người Tô Nguyên và Tiền Dĩnh run lên, tiềm thức nhìn về hướng Tô Xán Xán.

Phương Chính gặp ba người đều chìm trong trầm tư, hắn mỉm cười, lặng lẽ lùi bước, thi thố thần thông Nhất Mộng Hoàng Lương, rời đi Tô gia.

Không biết ba người tỉnh ngộ từ khi nào, tóm lại khoảnh khắc thức tỉnh, Tô Nguyên và Tiền Dĩnh khác miệng mà đồng thanh nói với Tô Xán Xán:

- Xán Xán, ngày mai con đi học vẽ đi?

Tiếp theo hai người ngẩn ra, nhìn nhau, cùng cười.

Tô Xán Xán vẻ mặt không dám tin, tay che khuôn mặt tươi cười, hét chói tai:

- Thật không ạ?!

- Cha đã bao giờ lừa con chưa? Nhưng nếu con muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn Đại sư... A, Đại sư đâu?

Tô Nguyên đang định chỉ hướng bên cạnh, chợt phát hiện Phương Chính đã biến mất.

Tô Xán Xán vội vàng tìm khắp nhà nhưng không thấy Phương Chính, nói:

- Hình như người đã đi.

Tiền Dĩnh đi qua ôm vai Tô Xán Xán, nói:

- Xán Xán, lần này con ra ngoài gặp được quý nhân. Đại sư là người có bản lĩnh, lời người nói khiến mẹ và cha của con sực tỉnh ngộ. Nói thật, cha mẹ đều hiểu những đạo lý này, nhưng cha mẹ không biết tại sao, khi nghe Đại sư nói như vậy thì cha mẹ thật sự nghiêm túc suy nghĩ, ngẫm lại. Trước kia mẹ cảm thấy con có tương lai tốt, công tác tốt, không lo ăn uống là tốt nhất. Nhưng bây giờ xem ra...

Tô Nguyên gật đầu, nói:

- Bây giờ xem ra đó chỉ là rối gỗ xinh đẹp có sự sống. Xán Xán, hãy theo đuổi điều mình muốn, cha mẹ ủng hộ con!

- Cảm ơn cha mẹ!

Tô Xán Xán khóc, nhào vào ngực mẹ, khóc toáng lên, khóc không dừng được, vừa khóc vừa nói:

- Cảm ơn, cảm ơn, hu hu! Mười mấy năm rồi, con luôn chờ đợi ngày này, hic hic. Mẹ, con nói cho mẹ nghe, con lén đi thi quốc gia, lấy được giải nhì toàn thành phố, giải xuất sắc toàn quốc.

Nghe lời này, Tiền Dĩnh và Tô Nguyên sửng sốt, nhìn nhau, thấy hối hận trong mắt nhau. Ở trong mắt họ thì Tô Xán Xán luôn là đứa trẻ ngốc thích gây chuyện, không làm giỏi việc gì. Bọn họ không thể ngờ đứa trẻ ngốc này dựa vào tự học, học lén, luyện tập lén mà đạt đến thành tựu như vậy.

Hai người nghĩ đến câu chuyện mà Phương Chính giảng, cùng với lời hắn nói, càng kiên định ý tưởng trong lòng, có lẽ bồi dưỡng theo sở thích, thiên phú của đứa nhỏ mới là phương thức bồi dưỡng tốt nhất.

Được cha mẹ ôm, tuy Tô Xán Xán còn khóc nhưng trong lòng tràn ngập cảm giác hạnh phúc chưa từng có, trong đầu của cô hiện ra một bóng dáng, hòa thượng trẻ quần áo rách rưới, mặt trắng sạch sẽ thanh tú. Tô Xán Xán nhủ thầm:

"Người đi đâu rồi? Tuy không đẹp trai bằng Phương Chính trụ trì nhưng... cảm ơn người."

. . .

- Sư phụ, không qua đêm ở Tô gia à? Nếu còn đi tiếp thì chúng ta sẽ ngủ đường cái.

Cá mặn lẩm bẩm.

Phương Chính nói:

- Ngủ đường cái thì ngủ đường cái, với thể trạng của vi sư, có ngủ vỉa hè cũng không bị gì.

Cá mặn ngẫm nghĩ thấy có lý, vì thế chuyển đề tài hỏi:

- Sư phụ, mới rồi người đi dứt khoát như vậy, sao còn vòng về dán sát cửa nghe lén làm gì?

Phương Chính trợn trắng mắt nói:

- Đi là vì cho bọn họ có không gian riêng tư bùng nổ cảm xúc, nghe lén là muốn xem thành quả như thế nào. Nếu vi sư nói mấy câu mà không hiệu quả thì sẽ tìm cách khác.

Cá mặn ngạc nhiên, theo sau chép miệng nói:

- Sư phụ, thật ra con không đồng ý cách làm này của người. Lúc trước lên mạng thì thấy có người nói giáo dục hiện nay tuy rằng không phải tốt nhất, nhưng đã là phương thức công bình nhất. Con nhà nghèo dựa vào điểm này để vươn lên. Người lừa dối con nhà người ta đi học vẽ, lỡ thi rớt đại học thì làm sao bây giờ? Cho dù thi đậu, hiện tại nghề vẽ hình như không dễ sống.

Phương Chính cười nói:

- Trên thế giới không có công tác nào là dễ sống cả, tất cả công tác đều dành cho người có kỹ thuật giỏi. Con người nếu không cố gắng thì có khi làm nghề thợ hồ. Ba trăm sáu mươi nghề, nghề nào cũng có trạng nguyên, bất cứ nghề nào khi làm đến mức tận cùng thì sẽ có cuộc sống thoải mái. Còn về học tập mà con nói thì đúng là vấn đề.

- Nhưng với nhà của Tô Xán Xán thì vấn đề này không đáng lo, nhà của cô bé có điều kiện ủng hộ cô bé đi lên con đường vẽ.

- Còn điều con nói là gia đình bình thường, đối với bọn họ, trong môi trường xã hội tiên tiến này, tạm thời buông xuống tất cả, liều tương lai một phen, có tương lai rồi quay về lấy lại tấm lòng son cũng là một loại tuyển chọn. Có khi, lý tưởng cũng cần hiện thực làm cơ sở, nếu không thì chỉ là lâu đài trên không. Đây cũng là sự bất đắc dĩ của hiện thực.

❤️Thích
😢Buồn
🔥Hấp dẫn
😂Hài hước
👍Hay